Nguồn:
read.st
Người thiếu niên mặt hơi đen đó nghe bốn chữ này lập tức cau mày, tay cầm sóc chỉ vào mũi Lý Nhàn từ xa, quát:
Lý Nhàn phì cười, bĩu môi nói:
Người đó mặt biến sắc, cười lạnh:
Lý nhàn mỉm cười nói:
Hắn vốn tưởng tiểu tử mặt đen nghe không hiểu, ai ngờ người đó nghe hiểu rõ ràng. Thật ra cũng do Lý Nhàn bất cẩn, mà hai chữ “chém gió” đã quá rõ ràng. Tiểu tử mặt đen trừng to con mắt, thúc ngựa chạy ra xa quát:
Lý Nhàn thấy tính khí của người này vừa nóng nảy vừa cứng ngắc, lại có vài phần khờ khạo, nên hơi có chút thiện cảm. Vừa định lên tiếng thì một trong hai tùy tùng của thiếu niên mặt đen đó, người thiếu niên tên Tiểu Bính gào kên:
Lý Nhàn cười hỏi:
Hắn thúc ngựa sắp tiến lên trước, thì bị Lạc Phó và Thiết Lão Lang một trái một phải ngăn lại, khuyên:
Lạc Phó nói:
Lý Nhàn nghe bốn chữ không thể xem thường là biết ngay bọn Lác Phó đang lo cho an toàn của hắn. Chỉ là tính háo thắng của thiếu niên trong hắn ngược lại bị kích thích lên. Tên tiểu tử da đen đó nhìn tuổi tác cũng khoảng cỡ hắn thôi, nhưng cây sóc trong tay quả thật rất sắc bén bá đạo. Lý Nhàn còn chưa từng thấy qua thiếu niên nào trạc tuổi mà không hề thua kém hắn, cho nên bây giờ trong lòng hắn háo hức muốn được tỷ thí.
Còn có một nguyên nhân khác mà Lý Nhàn không thể nói, nhưng nguyên nhân này mới là gốc rễ cho sự nhiệt huyết của hắn.
Thiếu niên đó sử dụng một cây sóc dài, sau khi giết người rồi cắt mũi làm kỉ niệm. Tuy Lý Nhàn không phải học giả chuyên về sử Đại Tùy, nhưng vẫn lờ mờ đoán được thân phận của người thiếu niên đó. Người này sau này sẽ rất nổi tiếng, vả lại còn lưu danh thiên cổ đến sau này vẫn được người ta nói đến rất nhiều. Có thể đại chiến một trận với y, Lý Nhàn cảm thấy đây sẽ là một cơ hội hiếm có. Một là thỏa mãn lòng hiếu kì của bản thân hắn, xem coi người đó có lợi hại như truyền thuyết hay không; hai là kiểm tra thư xem bản lĩnh của hắn, xem coi hắn có thể đánh được bao nhiêu hiệp đấu với vị hảo hán nổi danh Đại Tùy này.
Vả lại, hắn không nghĩ là tên tiểu tử da đen này có thể thắng được hắn.
Tính khí người đó có chút nóng nảy bộc trực, Lý Nhàn luôn không sợ loại đối thủ như thế.
Hắn lắc lắc đầu rồi nói với Lạc Phó và Thiết Lão Lang:
Lác Phó và Thiết Lão Lang đều biết tính khí của Lý Nhàn. Nếu hắn đã quyết định rồi thì nhất định không khuyên nổi đâu. Biết là trận này thế nào cũng sẽ phải đánh, cho nên, Thiết Lão Lang lên tiếng:
Lạc Phó lấy cây cung từ sau lưng ra trước, rồi gật đầu nói với Lý Nhàn:
Lý Nhàn cười cười gật đầu, thúc ngựa đi về hướng tiểu tử mặt đen, khi cách người đó chỉ còn mười mấy bước thì dừng lại. Hắn ôm quyền nói:
Hắn hỏi như vậy, một là muốn xác minh y có phải người đó không, hai là cố ý chọ giận thiếu niên mặt đen kia.
Giận dữ thì sẽ nóng nảy, nóng nảy thì sẽ rối loạn, rối loạn thì ắt có sơ hở.
Tỷ thí còn chưa bắt đầu, chứ thật ra sự thử thách của Lý Nhàn thì đã bắt đầu rồi.
Lý Nhàn kinh ngạc hỏi:
Trong lòng thầm vui mừng ca thán câu, quả nhiên là y.
Người thiếu niên da mặt hơi đen này chính là La Sĩ Tín. Y thấy Lý Nhàn mặt lộ vẻ kinh ngạc, bèn hỏi:
Lý Nhàn nhún vai nói với giọng có lỗi lại có bảy phần khinh thường trong đó:
La Sĩ Tín giận dữ:
Lý Nhàn ha ha cười lớn:
La Sĩ Tín giật mạnh dây cương, thúc giục chiến mã, xông thẳng về phía Lý Nhàn. Hai tay y nắm chặt sóc dài, cây sóc thẳng nhanh chóng đâm vào yết hầu của Lý Nhàn. Lý Nhàn nghiêng người né tránh, nhân lúc hai ngựa đi ngang nhau nghiêng đao, chém xuống vai của la Sĩ Tín. La Sĩ Tín cầm cây sóc quét ngang một cái, không hề né tránh, một nhát đập ngay vào bên hông eo của Lý Nhàn. Đây có phải là tỷ thí võ công gì đâu, từ lúc bắt đầu cả hai người đều liên tục sử dụng sát chiêu.
Nếu Lý Nhàn không thay đổi chiêu thức, đao của hắn ắt sẽ bổ thẳng xuống vai của La Sĩ Tín, khi đó sóc dài của La Sĩ Tín cũng sẽ đập mạnh vào hông eo của hắn.
Lạc Phó giơ cung lên định bắn, nhưng lại bị Thiết Lão Lang ngăn lại. Y chậm rãi lắc đầu với Lạc Phó và nói:
Lạc Phó hơi ngẩn người, rồi sau đó từ từ hạ cung xuống.
Tai của Lý Nhàn có thể nghe được tiếng gió vù vù phát ra khi sóc của la Sĩ Tín quét qua, cũng biết là nếu hắn không thay đổi chiêu thức, nhất định sẽ đôi bên đều bị thương hết. Theo như tính cách của hắn, nhất định sẽ không làm chuyện thiệt thòi thế này. Trong tư tưởng quan niệm của hắn không có khái niệm “lưỡng bại câu thương”, hình như hắn chưa bao giờ là người có dũng khí làm việc như thế. Hắn luôn biểu hiện mình là người khiêm tốn, nên trong trường hợp thế này hắn luôn chọn cách chủ động né tránh.
Nhưng lần này, hắn không có.
Đao của hắn không hề chần chừ, vẫn bổ thẳng xuống vai của La Sĩ Tín.
Chính ngay lúc binh khí của cả hai người đều sắp chạm vào cơ thể của đối thủ, trong phút chốc ấy La Sĩ tín đột nhiên xoay người né thanh trực đao màu đen của Lý Nhàn, và do vai của y né tránh, sóc dài của y cũng buộc thay đổi phương hướng, ép sát cơ thể của Lý Nhàn phang nghiêng lên trời. Tiếng gió vù vù sau gáy của Lý Nhàn, hắn thậm chí còn có thể cảm nhận rõ ràng cảm giác lành lạnh ở làn da phần sau gáy của mình do gió tạo ra từ sự chuyển động của cây sóc. Cảm giác cái chết vừa thoáng qua trước mặt mình thế này thật không tốt, Lý Nhàn thề là hắn không hề thích nó.
Nhưng hắn vẫn không hề né tránh, giống như cả người đang thất thần vậy.
Hai người đi ngang qua nhau, rồi sau đó cùng giật cương chiến mã và quay lại.
Lại một lần nữa bốn mắt gặp nhau, ánh mắt La Sĩ Tín nhìn Lý Nhàn hiển nhiên có gì đó khác ban nãy. Trong ánh mắt đó sự giận dữ giảm nhẹ đi một hai phần, có thêm một hai phần tán thưởng. Y thật sự không ngờ thiếu niên này lại ra tay trực tiếp dứt khoát đến vậy, quả thật là giống y như phong cách đánh của y. Trong một khắc, không ngờ y lại có vài phần thiện cảm với thiếu niên này.
La Sĩ Tín hét lớn một tiếng:
Y thúc ngựa xông lên trước lần nữa, sóc dài thẳng đứng, đập mạnh lên đỉnh đầu của Lý Nhàn. Lý Nhàn xoay thanh hắc đao lại, sống đao hướng lên trên đỡ lấy nhát này. “Keng” một tiếng, không ngờ cây sóc dài đập mạnh như thế mà vẫn bị hắn đỡ lại, cán sóc đập lên sống đao phát ra tiếng âm thanh sắc nhọn, ma sát tạo ra vài tia lửa nhỏ. Lý Nhàn cảm thấy lồng ngực mình như bị tắc nghẽn, cắn chặt răng mới trực tiếp đỡ cây sóc này lại. Và La Sĩ Tín cũng như thế, hai cánh tay đau nhức thấu xương, trong thời khắc đó lồng ngực như bị một tảng đá lớn đè lên dẫn đến khó thở vậy.
Đại Hắc Mã và con Tảo Hồng Mã của La Sĩ Tín cùng kêu lên, giống như là không chịu thua đối phương vậy.
Đại Hắc Mã hơi hơi khuỵu chân xuống, rồi đột nhiên dựng đứng lên. Nhờ lực đẩy của Đại Hắc Mã, Lý Nhàn đỡ cây sóc của La Sĩ Tín lên rồi lập tức một nhát chém thẳng vào ngực y. La Sĩ Tín thu hồi cây sóc phòng thủ phần ngực, lại một tiếng “keng”, lại một dãy tia lửa bén lên .
Hai người lại lần nữa đi ngang qua nhau, La Sĩ Tín ỷ binh khí của mình dài xoay người một nhát đâm thẳng vào sau lưng của Lý Nhàn. Lý Nhàn giống như nhìn thấy động tác của y vậy, cơ thể gập về phía trước né khỏi cây sóc. Mũi sóc sắc nhọn trượt qua lưng hắn, cắt đứt vài cọng tóc của hắn.
Lý Nhàn xoay người hét một tiếng, đợi hai giây sau mới khởi động cây nỏ nơi cổ tay, ba bốn cây tên nỏ nhỏ bắn thẳng vào lưng của La Sĩ Tín. La Sĩ Tín nghe lời của Lý Nhàn lập tức gập người về trước. Mấy cây tên nỏ trượt sát người y. Nếu không phải Lý Nhàn nhắc trước, nói không chừng La Sĩ Tín sẽ bị trúng một hai cây tên.
Thấy Lý Nhàn còn có thủ đoạn như thế, ánh mắt của La Sĩ Tín càng sáng rực hơn nữa.
Y thúc ngực quay lại, quét ngang cây sóc rạch một nhát ngang ngực của Lý Nhàn. Cây sóc dài trong tay La Sĩ Tín, mũi sóc dài ba tấc, có thể đâm như sóc, chém như đao. Nếu bị sóc của y quét trúng, chỉ sợ là ngực và bụng lập tức sẽ bị xẻ ra quá. Lý Nhàn một tay cầm chuôi đao, một tay nắm phần sống đao đẩy mạnh ra ngoài”keng” một tiếng, ép sóc dài của La Sĩ Tín xuống dưới. Mượn tốc độ chạy của hai con ngựa, Lý Nhàn kéo trực đao lên cán sóc, ma sát tạo ra tia lớn bắn về phía bàn tay của La Sĩ Tín.
Mặt La Sĩ Tính lập tức biến sắc, lập tức đẩy cây sóc lên trước rồi buông hai tay ra. Ngay lúc bàn tay y rời khỏi cán sóc, đao của Lý Nhàn cũng rạch một đường trên tay áo của y. Hai con ngựa lại lần nữa đi ngang qua nhau. La Sĩ Tín đột nhiên thúc ngựa một cái, Tảo Hồng Mã nhảy lên phía trước, La Sĩ Tín mượn thế tiếp lấy cây sóc mà trước đó y ném ra giữa không trung.
Trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, hai người đã đánh ba hiệp nguy hiểm vô cùng.
Lần nữa xoay đầu ngựa hướng về đối phương, cả hai đều không tiếp tục thúc ngựa lên trước. Cả hai đứng cách nhau mấy mươi bộ, chăm chú cẩn thận dò xét đối phương.
La Sĩ Tín hỏi:
Lý Nhàn hất cằm lên trả lời:
La Sĩ Tín gật gật đầu lớn giọng nói:
Lý Nhàn nói:
La Sĩ Tín gật đầu giơ cây sóc dìa lên nói:
Lý Nhàn lớn tiếng nói:
Cả hai ngươi như đang uy hiếp đối phương, thật ra là nói hết ra những gì mình sắp làm. Như thế, cả hai đều không khó đối phó với thế công của đối phương.
La Sĩ Tín ha hả cười to, lập tức thúc ngựa lên trước. Y cố ý kéo dài khoảng cách với Lý Nhàn, sau đó quét cây sóc về phía bụng của Lý Nhàn. Sóc của y dài tới ba mét, mà thanh hắc đao của Lý Nhàn chỉ có thước mấy. Về mặt binh khí La Sĩ Tín chiếm ưu thế, Lý Nhàn căn bản là không với tới chỗ của y.
Lý Nhàn vỗ vỗ mông của Đại Hắc Mã. Đại Hắc Mã hiểu rõ ý của chủ nhân nên đột nhiên nhảy sang bên. Sóc dài không quét được cái gì, Lý Nhàn nhanh chóng treo đao sang bên hông, sau đó lấy cây cung từ sau lưng xuống, lắp tên, cũng không nhắm gì hết, bắn thẳng vào lưng của La Sĩ Tín. Chiến mã của hai người đều là ngựa tốt, tốc độ cực nhanh. Khoảng cách đã kéo ra tới ba bốn mươi bộ, tốc độ của cây tên này cũng không quá nhanh. Hiển nhiên là Lý Nhàn nương tay, mà Lý Nhàn cũng không nghĩ tới, La Sĩ Tín không hề né tránh, xoay người lắc tay ném vật đen đen gì đó ra.
“Keng” một tiếng” vật màu đen đó không ngờ lại chuẩn xác đánh trúng tên của Lý Nhàn.
La Sĩ Tín dừng lại, trông rất hài lòng với bản lĩnh này của mình. Y cầm một viên đá màu đen ném lên chụp xuống trong tay, lớn tiếng nói với Lý Nhàn ở đằng xa:
Lý Nhàn ngẩn người, thầm nói sao mà quên mất bản lĩnh này của y nhỉ!
Hắn chậm rãi giơ ngang cung lên, lắp hai cây tên lên:
Nói xong, hắn thả dây cung ra, hai cây tên bắn về phía La Sĩ Tín như hai sao chổi. La Sĩ Tín ngồi trên lưng ngựa, lắc tay ném viên đá ra, cũng không thấy y lấy đá từ đâu, chỉ thấy y lắc tay lần nữa, viên đá thứ hai lập tức được bắn ra. “Đinh, đinh” hai tiếng, không ngờ cả hai cây tên mà Lý Nhàn bắn ra đều trước sau bị La Sĩ Tín kích hạ.
Trần Tước Nhi đứng xa quan chiến lập tức lớn tiếng nói hay, rất là khâm phục thủ đoạn tinh diệu của hai thiếu niên đang giao đấu này.
Tùy tùng của La Sĩ Tín, Tiểu Bính than thở.
Tiểu Bính nói:
Tiểu Đinh nói:
Tiểu Bính bĩu nôi:
Vẫn là rượu thịt tốt hơn!
Ngươi chưa đụng vào phụ nữ, sao biết phụ nữ không tốt?
Ngươi cũng có đụng vào gái nào đâu, sao biết gái thì tốt?
…
…
Lý Nhàn lắp ba cây cung vào cung, lớn tiếng nói:
“Vèo” một tiếng, ba cây tên cùng lúc bắn nhanh ra. Sau khi ba cây tên này được bắn ra, Lý Nhàn không hề ngừng tay, mà nhanh chóng lắp một cây tên và bắn ra. Tên đó vừa bắn ra, Lý Nhàn lại lập tức rút cây tiếp theo từ ống tên ra, và cứ thế, hắn nhanh chóng thao tác bắn ra bảy cây tên! Nếu thời gian chậm một tí, quan sát kỹ bảy cây tên bay giữa không trung, thì sẽ phát hiện, ngoại trừ ba cây tên bắn ra cùng một lúc, bốn cây tên bắn sau đó, khoảng cách của mỗi cây gần như giống nhaư! Điều này phải cần đến độ chính xác về sức, độ ổn định của cánh tay đến cỡ nào mới làm được đây?
Mắt của La Sĩ Tín đột nhiên trừng to, y lắc tay bắn ra ba viên đá ba hạ ba cây tên đầu tiên, mà những cây tên đằng sau đã bay đến, y không có thời gian lấy “phi hoàng thạch”, chỉ đành dùng sóc đánh bỏ từng cây tên một. Cây sóc của y trông cứ như “phượng hoàng điểm đầu”, nhanh chóng mà chính xác, liên hoàn tiễn sau đó không một cây đến gần được y.
Chỉ là, tên tuy đã hoàn toàn đánh rơi, nhưng y lại không kịp thu sóc lại.
Đi theo sau bốn cây tên, chính là Lý Nhàn đang phi ngựa đến. Đại Hắc Mã nhảy phóng lên, mượn lực rơi, Lý Nhàn chém mạnh xuống!
Sắc mặt La Sĩ Tín đại biến, nhanh chóng thu sóc về. Tay cầm ở vị trí gần như chính giữa cán sóc, xem sóc như thanh đao dài đâm lên chỗ của Lý Nhàn. Lại một chiêu “lưỡng bại câu thương”. Không, lần này là sát chiêu cả hai đều chết!
Trực đao của Lý Nhàn giữa đường đổi hướng, chém lên cán sóc. Cũng như lần trước, lưỡi đao ép chặt cán sóc đẩy về phía cánh tay của La Sĩ Tín. Nhát này đủ để phế luôn cả hai cánh tay của y.
Đại Hắc Mã quá nhanh, đao của Lý Nhàn còn nhanh hơn.
La Sĩ Tín thầm hét một tiếng đầy bi ai, trong lòng đột nhiên cảm thấy quá nhiều không cam lòng!
Nhát đao này không đả thương y, nhưng y không thể không bỏ sóc bảo vệ tay.
Bị người khác ép tới từ bỏ vũ khí, đối với y còn khó chịu hơn là chết! Lần này không như lần trước, y ngay cả cơ hội cầm lại cây sóc trên tay cũng không có!
Ngay lúc y hơi do dự thế này, lưỡi đao của Lý Nhàn đã tiến sát đến ngón tay của y. Nhưng, chính vào lúc này, đao của Lý Nhàn nhanh chóng đưa lên trượt qua cơ thể của La Sĩ Tín.
La Sĩ Tín ngẩn người nhìn Lý Nhàn đã giật cương dừng ngựa, nhìn nụ cười nhàn nhạt trên mặt đối phương.
Lý Nhàn thu cung nói một cách hào hiệp.
La Sĩ Tín chậm rãi lắc đầu:
Lý Nhàn ôm quyền nói:
La Sĩ Tín quăng cây sóc cho Tiểu Bính, ôm quyền nói:
Tiểu Bính cầm thương, nhìn Tiểu Dinh lầm bầm nói:
Tiểu Đinh thở dài:
Lý Nhàn cười cười, phi ngựa chạy về bên bọn Lạc Phó, giao hắc đao và ống tên cho Lạc Phó, sau đó nhảy xuống ngựa đi về phía La Sĩ Tín.
Trần Tước Nhi cau mày, nhịn không được liền hỏi:
Bước chân của Lý Nhàn hơi dừng lại, dùng âm thanh rất thấp nói :
Hắn mới nói có ba chữ, thì Thiết Lão Lang tiếp ngay mấy chữ đằng sau:
Y than một câu, trong lòng càng khâm phục Lý Nhàn hơn nữa.
------oOo------