Nguồn:
read.st
Sau bất ngờ chính là tuyệt vọng. Lý Nhàn trong vòng một phút thời gian cảm nhận được hai loại tâm tình kích thích như nhau, một phút trước Diệp Hoài Tụ còn nói lấy thiên thạch ra, ngày mai mở lò, một phút sau nàng lại nói ta thay đổi chủ ý rồi, không giúp ngươi rèn đao nữa.
Khi Lý Nhàn nghe được câu sau thì đã bắt đầu cảm thấy hối hận, nói cái gì không nói sao lại cứ cố ra vẻ bí hiểm nói nữ nhân xinh đẹp không đáng tin. Trong phòng này ngoài mình và Đạt Khê Trường Nho ra tất cả đều là nữ nhân, hơn nữa còn là những nữ nhân xinh đẹp. Lời này của hắn khẳng định là đã đắc tội một lượt với người của thảo lư. Trước đấy hắn thậm chí còn dương dương tự đắc vì đã nghĩ ra một câu hay như vậy. Bây giờ mới phát hiện câu nói này của mình, kỳ thực đúng là con mẹ nó ngu.
Sau đó nghe thấy hai chữ trừ phi, Lý Nhàn như người chết đuối với được cọng cỏ cứu mạng cuối cùng.
Trừ phi cái gì?
Trừ phi ngươi thắng ta.
Người nói không phải Diệp Hoài Tụ, mà là thiếu nữ áo trắng vẫn giờ vẫn im lặng thưởng trà.
Nàng ta đứng dậy, cách Lý Nhàn một mét nói:
Nàng nói một hơi rất dài, vừa nhanh vừa rồi, nhưng vô cùng rõ ràng.
Phản ứng đầu tiên của Lý Nhàn không phải là nữ tử này quá mạnh mẽ, mà là thì ra nàng ta không phải người câm.
Hắn không nói, mà quay sang liếc nhìn Diệp Hoài Tụ.
Diệp Hoài Tụ cười cười, vô cùng quyến rũ.
Lý Nhàn ngẫm nghĩ một chút, nghiêm túc nói:
Ta cần một đảm bảo, ta không phải một quân tử, cho nên trong mắt ta cũng không có ước hẹn quân tử.
Ta họ A Sử Na, tên gọi A Sử Na Đóa Đóa.
Thiếu nữ áo trắng ngẩng mặt nói.
Nàng nhìn Lý Nhàn nói:
Lý Nhàn lắc lắc đầu thẳng thắn nói:
Hắn nhìn thẳng vào mắt A Sử Na Đóa Đóa nói:
Thiếu nữ áo trắng không thấy nói gì, nhưng lại cởi y phục.
Động tác của nàng thong thả mà kiên định cởi bỏ áo sát nách, sau đó cởi áo trên ra. Lý Nhàn nhất thời trợn tròn hai mắt, phải rất vất vả mới có thể đem tầm mắt dời khỏi mảng trắng nõn dưới cổ kia.
A Sử Na Đóa Đóa cười cười khinh miệt, chỉ cởi một nửa, lộ ra chút da thịt phía dưới vai trái.
Ở đó có một mảng hoa văn, không, phải nói là một cái bớt rất đặc biệt.
Màu vàng, đầu sói.
Đạt Khê Trường Nho đứng dậy, ngữ khí kinh ngạc hỏi.
A Sử Na Đóa Đóa mặc lại quần áo, gật gật đầu nói:
Đạt Khê Trường Nho gật gật đầu, nghiêm nghị nói:
Lời của ái nữ của Thủy Tất Khả Hãn Đột Quyết, thánh nữ thảo nguyên Cách Tang Mai Đóa, đương nhiên là có tác dụng.
Cách Tang Mai Đóa là ai?
Lý Nhàn không cảm thấy hỏi câu này trước mặt A Sử Na Đóa Đóa là chuyện vô tri đáng xấu hổ.
Đạt Khê Trường Nho liếc nhìn A Sử Na Đóa Đóa, ngẫm nghĩ một chút nói:
Đạt Khê Trường Nho bổ sung một câu:
Y giải thích rất đơn giản, nhưng vẫn đem thân phận A Sử Na Đóa Đóa miêu tả rõ ràng. Lý Nhàn không phải kẻ ngốc, hơn nữa đã sống hai năm trên thảo nguyên, cho nên hắn biết người thảo nguyên sùng bái sói đến mức độ nào. Đúng như Đạt Khê Trường Nho nói, thương lang màu vang là thánh vật thần thánh cao quý nhất trên thảo nguyên, trong mắt họ, sói màu vàng chính là thần linh.
Lý Nhàn gật gật đầu, tỏ ý đã hiểu.
Kỳ thực trong lòng hắn cũng rõ, người gọi là thánh nữ trước mặt này chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên mà thôi. Vương tộc Đột Quyết A Sử Na là dựa vào thực lực tuyệt đối thống trị thảo nguyên, nhưng nếu trùng hợp có người mang cái bớt kim lang như vậy xuất hiện, đối với địa vị thống trị của gia tộc A Sử Na mà nói tuyệt đối là một chuyện tốt. Người trên thảo nguyên đối với sói đã đến mức độ đỉnh lễ mô bái, thậm chí sau khi chết cũng lấy chuyện thi thể bị sói ăn mà cảm thấy tự hào. Trong mắt họ, sói chính là sứ giả của trường sinh thiên, là người hầu được trường sinh thiên phái đến nhân gian, còn kim lang, không cần nghi ngờ chính là lang thần.
Chắc hẳn lúc A Sử Na Đốt Cát Thế biết trên vai con gái nhỏ của mình có một cái bớt như vậy đã cười mấy ngày đêm không ăn không ngủ, có A Sử Na Đóa Đóa, gia tộc A Sử Na thống trị thảo nguyên sẽ càng danh chính ngôn thuận!
Cho dù là người Thất Vi sâu trong thảo nguyên, thậm chí cả dã nhân Mạt Hạt sống ở vùng đất Đông Bắc khô lạnh, cũng không thể kháng cự được áp lực của việc kim lang sinh ra trong gia tộc A Sử Na.
Mà sự tồn tại của A Sử Na Đóa Đóa, cũng chứng thực lời đồn trong thảo lư của Diệp Hoài Tụ có một đại nhân vật của gia tộc A Sử Na. Hơn nữa, nói như vậy, chuyện một bộ tộc nhỏ nào đó bị lang kị tàn sát không còn một ai cũng không hẳn là tin đồn vô căn cứ. Thử nghĩ mà xem, một nhân vật nhỏ đến khiêu chiến làm nhục uy nghiêm của thánh nữ vương đình Đột Quyết, bị tàn sát cả tộc là chuyện hết sức bình thường.
Lý Nhàn không lập tức đáp ứng, mà rất nghiêm túc hỏi.
A Sử Na Đóa Đóa cao ngạo ngẩng đầu nói:
Bây giờ Lý Nhàn đã hiểu, họa từ miệng mà ra quả nhiên là chân lý.
A Sử Na Đóa Đóa nhìn thẳng vào mắt Lý Nhàn nhấn mạnh từng câu từng chữ nói:
Lý Nhàn mặc dù đã mơ hồ đoán được, nhưng nghe chính miệng A Sử Na Đóa Đóa nói ra câu này trong lòng vẫn là có chút khiếp sợ. Nếu bây giờ vẫn chưa biết thân phận của A Sử Na Đóa Đóa, trong lòng Lý Nhàn có lẽ đã không có lấy một tia rối loạn.
Ta không thích chuyện giết tới giết lui, ngày đó các ngươi giết tùy tùng của ta, còn họ thì giết một quan viên người Hán các ngươi. Mặc dù chuyện này sau này ta mới biết, nhưng trong lòng ta kỳ thực không có thù hận. Loại chuyện chính nghĩa tà ác vô nghĩa này, cũng không cần thiết báo thù rửa hận.
Sở dĩ ta muốn thắng ngươi…
A Sử Na Đóa Đóa đột nhiên bật cười, ấm áp như gió xuân thổi tan tuyết đọng.
Lại một câu vô nghĩa, nhưng nghe như rất có đạo lý.
Lý Nhàn chậm rãi hít vào một hơi:
Hắn nói.
A Sử Na Đóa Đóa gật gật đầu:
Lý Nhàn cũng không hề thua kém:
A Sử Na Đóa Đóa dường như lười đấu khẩu với hắn, chỉ ra bên ngoài nói:
Lý Nhàn bĩu môi, thầm nghĩ con khổng tước kiêu ngạo, một lát nữa ta sẽ nhổ sạch lông cô.
Đạt Khê Trường Nho đi đến bên cạnh Lý Nhàn hỏi:
Lý Nhàn đau đầu cau mày:
Đạt Khê Trường Nho ngẫm nghĩ một chút nói:
Lý Nhàn hít một hơi thật sâu, nghiêm trang nói:
Hắn cười cười nói với Đạt Khê Trường Nho:
Nhìn thấy Lý Nhàn đi ra từ trong thảo lư, A Sử Na Đóa Đóa thản nhiên nhìn hắn một cái, dường như đã có thể đoán ra nội dung tỷ thí là gì, Gia Nhi đứng sau lưng nàng bưng một cái khay lớn, bên trên đựng hai thứ, một chiếc cung cứng, một thanh loan đao.
Trong lòng Lý Nhàn có chút chấn động, đột nhiên sinh ra vài phần dự cảm không tốt.
A Sử Na Đóa Đóa chỉ chỉ vào cung cứng trên khay:
Nàng chỉ chỉ vào thanh đoan đao:
Đạt Khê Trường Nho là danh tướng mà ta kính trọng, mặc dù trận Hoằng Hóa năm xưa, tướng quân khiến Lang kị chúng ta không còn mặt mũi, nhưng Đóa Đóa vẫn thật lòng kính trọng tướng quân. Tướng quân sở trường dùng đao, ngươi là đệ tử của tướng quân, cho nên ta nghĩ nội dung thứ hai ngươi chọn là tỷ thí đao pháp.
Thi như thế nào, vẫn là do ngươi quyết định.
Khi thiếu nữ áo trắng nói ra những lời này, thần thái vẫn yên tĩnh điềm đạm giống như một đóa hoa sen mới nở. Giống như cung, đao những thứ mang theo mùi máu tanh này không hề liên quan đến nàng, không hề ảnh hưởng đến tâm thái của nàng.
Lý Nhàn và Đạt Khê Trường Nho quay sang nhìn nhau, ý tứ biểu đạt trong mắt hoàn toàn trùng hợp.
Thiếu nữ này rất lợi hại, lại còn biết cách thủ thế!
Nàng biểu hiện như vậy, nhìn thì có vẻ rộng lượng, kì thực là đã chiếm hết tiên cơ. Nàng làm như vậy, đơn giản là muốn mài mòn nhuệ khí của Lý Nhàn, khiến hắn trong lòng hỗn loạn chưa đánh đã thua.
Nàng dường như đoán được Lý Nhàn đã không còn lựa chọn khác.
Không đợi Lý Nhàn nói, A Sử Na Đóa Đóa lắc lắc đầu nói:
Lý Nhàn đợi A Sử Na Đóa Đóa nói xong, đột nhiên bĩu bĩu môi nói với nàng:
Rắm cô rất thối? (Rắm thối là cách nói thịnh hành trong thời hiện đại, ý chỉ người khác tự tin thái quá)
Hả?
A Sử Na Đóa Đóa hiển nhiên có chút sửng sốt, không hiểu Lý Nhàn rốt cuộc là đang nói gì.
Hắn không đợi A Sử Na Đóa Đóa nói tiếp, tiếp tục chanh chua:
A Sử Na Đóa Đóa hé miệng định cãi, nhưng lại đột nhiên dừng lại, nàng suy nghĩ một chút, sau đó nghiêm túc nói:
Nàng nhận cái khay trên tay Gia Nhi tùy tiện ném xuống đất, khiến cung tên cũng bị bắn ra ngoài.
Lý Nhàn mỉm cười hỏi:
A Sử Na Đóa Đóa đang định gật đầu nói được, lại nghe Lý Nhàn nói:
Cho dù tâm tính của A Sử Na Đóa Đóa có tốt đến đâu, cũng không thể ép mình không nổi giận:
Lý Nhàn làm bộ rất chân thành rất đau đầu suy nghĩ một lát nói:
Hắn chỉ chỉ vào cung cứng và loan đao vừa bị A Sử Na Đóa Đóa xuống mặt đất, ha ha cười hỏi:
Có cần tôi giúp cô nhặt lại hay không?
Ngươi!
A Sử Na Đóa Đóa hai má đỏ bừng, rõ ràng là đang áp chế cơn giận. Hai tay của nàng sớm đã siết chặt thành quyền bên trong tay áo, suy nghĩ muốn đem Lý Nhàn đè xuống đánh một trận càng lúc càng mãnh liệt trong lòng.
Lý Nhàn đắc ý ra hiệu với Đạt Khê Trường Nho, ý tứ là: Thế nào? Chuyển bại thành thắng rồi chứ.
Diệp Hoài Tụ đứng bên cạnh Đạt Khê Trường Nho, thực sự là không chịu nổi, thấp giọng hỏi:
Đạt Khê Trường Nho nghĩ đến thói quen nói chuyện thường ngày của Lý Nhàn, thở dài một tiếng nói:
Cô nương tốt nhất không nên hỏi.
Nói đi mà.
Diệp Hoài Tụ giơ tay vén mấy sợi tóc bên tai bị gió thổi loạn.
Đạt Khê Trường Nho do dự một chút, chậm rãi nói:
Thanh âm nhỏ đến khó nghe vang lên bên tai Diệp Hoài Tụ, nàng… không ngờ lại rứt đứt hai sợ tóc mai của mình.
------oOo------