Nguồn:
read.st
Như vậy, Lục Vân đối mặt với tấn công của Thiên Sát, trong lòng không chút để ý, làn sáng rực rỡ thần thánh từ người chàng phát ra tạo thành bảy tầng kết giới phòng ngự mạnh mẽ, hệt như mây bình an rực rỡ, khiến cho cả khu vực ngập tràn màu sắc tươi rói.
Đã phòng ngự tốt rồi, Lục Vân bắt đầu phản kích. Làn sáng nhiều màu ở lân cận bị ý thức của chàng khống chế, trước tiên chầm chậm dao động, sau đó tần suất tăng nhanh, cuối cùng hóa thành dòng khí hung dữ, hết lần này đến lần khác khuếch trương ra bên ngoài, dần dần đẩy lùi tấn công của Thiên Sát.
Đây là loại so tài sức mạnh, xem ra không chút kịch liệt, nhưng lại hung hiểm vô cùng.
Thấy vậy, Thiên Sát cảnh giác vô cùng, thể nguyên thần của hắn tuy có năng lực sống mãi bất diệt, nhưng đối mặt với dạng địch nhân như Lục Vân cũng không thể vô cùng cẩn thận. Lúc này, Thiên Sát làm chủ phía tấn công, tuy biết được rất khó đánh bại Lục Vân, nhưng vẫn thi triển sức mạnh cả đời để phát xuất một chiêu tấn công cực mạnh.
Quan sát động tĩnh của khu vực nhiễm đỏ thẫm kia, Âm Đế nhanh chóng phát hiện một chút khác biệt, vội vàng gia tăng chân nguyên đến mức cực hạn, hơn nữa còn tập trung tinh thần chờ đợi thời cơ. Chớp mắt, khu vực đỏ thẫm giữa không trung đột nhiên chấn động, sau đó vặn vẹo biến hình, rồi tan vỡ. Ánh sáng rực rỡ, tiếng sấm gầm vang nối gót nhau đến, cuồng phong như sóng biển quét khắp bốn bề.
Tiếng rống giận dữ như sấm vang lên, Thiên Sát trọng thương bất cam trong lòng bị đánh bay đi, Âm Đế trong mắt lóe lên ánh lạnh, nguyên thần hóa thành một mũi tên sáng đen ngòm, lợi dụng lúc bốn bề còn mơ mơ hồ hồ, sóng chân nguyên lại nhỏ bé, âm thầm bắn thẳng về phía Lục Vân.
Thời khắc này, Âm Đế chọn đúng lúc đánh lén, nắm vững được thời gian ngay sau khi phát nổ, hoàn cảnh đặc biệt sẽ che phủ tất cả, phát xuất một đòn tấn công vô cùng âm độc.
Giữa vụ nổ, Lục Vân tuy mạnh mẽ phá hủy được thế công của Thiên Sát, nhưng bản thân cũng vì thế mà chịu thương thế nhất định. Lại thêm dòng khí bốn bề rung chuyển, cùng với sức ảnh hưởng do thời không vặn uốn, Lục Vân nhất thời bỏ đi mọi thứ, trước hết nghĩ đến việc ổn định sức mạnh của bản thân.
Ai ngờ, Âm Đế lúc đó lại phát động đánh lén, một mũi tên âm độc ẩn chứa khí tà sát, âm lạnh, quỷ dị, bá đạo cả đời của âm Đế, chớp mắt đã hiện lên trong mắt Lục Vân.
Nguy hiểm đến bất ngờ, Lục Vân trong lòng chấn động, ý niệm lóe lên trong não, một mũi tên ánh sáng đen ngòm chớp mắt đã truyền vào trong não, tốc độ, phương vị, sức mạnh, tính chất của nó lập tức được hiểu rõ, tin tức có được truyền tường tận vào trong trung khu thần kinh.
Thông qua phân tích, Lục Vân rút ra được kết luận, bản thân đang trong tình hình bị động, căn bản không kịp né tránh, cũng không thể lập tức phá nát nó. Như vậy, chỉ có một khả năng duy nhất là giảm bớt sức sát thương của mũi tên này.
Ý nghĩ biến chuyển là chuyện trong sát na. Khi mũi tên ánh sáng đen ngòm đến vị trí cách ngực Lục Vân ba thước, toàn thân Lục Vân lóe lên ánh sáng vàng kim, một lượng lớn chân nguyên hội tụ trước ngực, hình thành hết tấm này đến tấm khác những tấm thuẫn ánh sáng để phòng ngự.
Quá trình này ăn khớp liên tục, khi mũi tên ánh sáng màu đen xuyên qua tầng thứ nhất, thứ hai, thứ ba, trước ngực Lục Vân đã hoàn thành được tầng thuẫn ánh sáng thứ bảy, thứ tám, thứ chín.
Như vậy, thuẫn ánh sáng vừa vỡ ra liền tái hợp, tầng tầng lớp lớp giảm bớt sức mạnh của mũi tên ánh sáng, đợi đến lúc mũi tên này đến gần ngực của Lục Vân, uy lực của nó đã giảm hẳn, cuối cùng đánh trúng vào Càn Khôn Ngọc Bích, cả hai liền đột nhiên bị hất lùi lại phía sau.
Chịu sự đánh lén này, Lục Vân bị thương không nhẹ, trong lúc lùi lại nhanh chóng điều chỉnh trạng thái, dùng tốc độ nhanh nhất để chữa trị thương thế. Hoàn thành những chuyện này rồi, Lục Vân hừ lạnh một tiếng, thân thể đang lơ lửng chợt dừng lại, sau đó lóe lên xông đến, vượt qua hạn chế của không gian, xuất hiện gần Âm Đế:
Âm Đế trong lòng vô cùng sợ hãi, bản thân đánh lén có thể nói xuất kỳ bất ý, ai ngờ lại tạo không được nửa điểm nguy hiểm cho Lục Vân. Lúc này, Lục Vân đột nhiên xông đến, Âm Đế chạy không kịp, miệng không khỏi gào thét nghi ngờ:
Hai lần bị tập kích, ngươi sao không bị một chút thương tích nào vậy? Thật ra, trong thời gian ngắn ngủi mấy ngày, vì sao sức mạnh của ngươi lại đột nhiên tăng mạnh?
Tung hoành trời đất, tùy theo mong muốn. Ta bất quá đã vượt qua được giới hạn cuối cùng của tu vi. Thực lực lại được gia tăng thêm một lần nữa.
Trong lúc nói, tay phải Lục Vân múa lên, Phá Thương thần binh tự động xuất hiện, theo sự khống chế của chàng, đơn đơn giản giản chém xuống một kiếm, nhưng ẩn chứa bá khí chấn động trời đất, không gì không diệt được.
Đối mặt với một chiêu tấn công của Phá Thương thần binh, Âm Đế gào thét ghê rợn, cố hết sức muốn né tránh, đáng tiếc không gian bốn phía đã bị Lục Vân ngưng đọng, hắn căn bản không cách gì thoát được. Ở xa xa, Thiên Sát bị trọng thương thấy vậy, gào thét như điên với ý định ngăn cản, đáng tiếc lại trễ mất một chút.
Nhìn thấy cảnh tượng này, Lăng Thiên cảm khái vô cùng, nhỏ giọng nói:
Hư Vô tôn chủ nhỏ nhẹ nói:
Lăng Thiên hơi kinh ngạc, ánh mắt nhìn lại Hư Vô tôn chủ, phát hiện ông ta hôm nay thần thần bí bí, luôn nói những điều làm người ta không đoán ra được.
Giữa không trung, Lục Vân nhìn một kiếm hủy diệt kia xuất hiện trên đầu Âm Đế, khóe miệng không khỏi hiện lên nụ cười. Chỉ một lát nữa, Địa Âm Tà Linh khiến cho cả Tu Chân giới vài ngàn năm nay ăn ngủ mất ngon sẽ bị hủy diệt. Nghĩ đến đấy, Lục Vân hơi cao hứng. Nhưng đúng lúc đó, tiếng của Tứ Linh thần thú đột nhiên vang lên bên tai:
Còn chưa nghe hết câu nói của Tứ Linh thần thú, một tín hiệu nguy hiểm liền xuất hiện trong lòng Lục Vân. Điều này khiến tâm thần chàng chấn động, không kịp nghĩ thêm nhiều, lập tức thi triển thuật Không Gian Khiêu Dược dời ngang vài chục trượng.
Một kiếm kia của Lục Vân đã đánh ra, đang thuận thế đi tới. Nhưng ngay trước khi đánh trúng Âm Đế, đã bị một làn chớp điện kinh thiên chói mắt đánh lệch đi, cứu thoát mạng sống của Âm Đế.
Dừng lại, Lục Vân ổn định tâm thần, sau đó ánh mắt nhìn về nơi trước đó. Chỉ thấy giữa không trung có một con rồng đen, trên lưng là một người đàn ông cao lớn đầu tóc đỏ rực, đang căm tức nhìn mình. Với ngoại hình như vậy, không phải người khác, chính là U Minh ma long và Lôi Thiên.
Ánh đỏ lóe lên, Tứ Linh thần thú bay đậu trên vai cắt ngang suy nghĩ của Lục Vân:
Đây là âm thanh tâm linh, chỉ có Lục Vân có thể nghe được mà thôi.
Nghiêng đầu, Lục Vân dùng phương thức như vậy đáp lời:
Tứ Linh thần thú đáp:
Con U Minh ma long dường như có sức mạnh đi xuyên qua thời gian và không gian, hơn nữa…
Hơn nữa cái gì?
Lục Vân hơi có chút tò mò hỏi lại từ đáy lòng. Tứ Linh thần thú suy đoán:
Lục Vân trong lòng chấn động, suy đoán của Tứ Linh thần thú khiến chàng nhất thời nghĩ đến nhiều chuyện.
Bên này, Âm Đế may mắn thoát được nhanh chóng tập trung lại với Thiên Sát, cả hai ánh mắt phức tạp nhìn U Minh ma long, mơ hồ xuất hiện vài phần hàm nghĩa thâm ý nào đó.
Lôi Thiên với hai người không có giao tình gì, hắn chỉ giận dữ trừng Lục Vân, lạnh lùng tàn khốc nói:
Lục Vân nghe vậy, đang trầm tư suy tính tỉnh lại điềm nhiên nói:
Lôi Thiên quát lên:
Lục Vân cười lạnh đáp:
Lôi Thiên né tránh ánh mắt chất vấn của Lục Vân, hơi chút hoảng loạn rống to:
Nói rồi triển khai thế, toàn thân toát ra sát khí lạnh lùng tàn bạo.
Bật cười khinh miệt, Lục Vân nói:
Giọng nói bá đạo khiến người nổi giận, nhưng cũng thể hiện quyết tâm không gì lay động được. Đồng thời, khi Lục Vân vừa nói dứt, một luồng ý niệm giết người mạnh mẽ hung bạo hóa thành công kích vô hình, chớp mắt đã xuyên qua được thời không đánh trúng vào thần kinh đại não của Lôi Thiên.
Thân thể run lên, Lôi Thiên lập tức bật kêu thảm, miệng phun ra máu tươi, hai tay ôm lấy đầu điên cuồng lắc lư, vẻ mặt đau khổ vô cùng. U Minh ma long phát hiện hắn không ổn, há miệng phát ra một tiếng kêu nhỏ, sóng âm quỷ dị hình thành một tuyến phòng ngự bên ngoài cơ thể Lôi Thiên, ngăn cách hẳn tấn công của Lục Vân.
Thấy vậy, Lục Vân ngạo nghễ đứng tại chỗ, hơn nữa còn chưa thèm thừa dịp tấn công.
Trên mặt đất, Trương Ngạo Tuyết nhìn lên tình hình trên không, nhỏ nhẹ nói:
Thương Nguyệt nói:
Trương Ngạo Tuyết nói:
Bách Linh nói:
Cùng lúc đó, Lăng Thiên cũng đang bàn luận với Hư Vô tôn chủ.
Hư Vô tôn chủ điềm nhiên đáp:
Lăng Thiên hơi ấp úng nói:
Hư Vô tôn chủ hơi lắc đầu nhè nhẹ, nói nhỏ:
Lăng Thiên trong đầu mù mờ, không hiểu lên tiếng:
Hư Vô tôn chủ hơi trầm ngâm, rồi cất tiếng:
Lăng Thiên đáp:
Hư Vô tôn chủ điềm nhiên trả lời:
Lăng Thiên hỏi:
Hư Vô tôn chủ đáp:
Lăng Thiên hơi nghi ngờ nói:
Hư Vô tôn chủ thần bí đáp:
Lăng Thiên kinh ngạc lên tiếng:
Tiếp theo Lăng Thiên không nói nữa, nhưng ý tứ đã lộ ra vài phần rồi. Hư Vô tôn chủ không đáp, chỉ âm thầm nhìn về chân trời, dường như đang trầm tư vậy.
Giữa không trung, tiếng kêu thảm của Lôi Thiên dần dần tan biến, thân thể hắn nhờ được sức mạnh của U Minh ma long mà nhanh chóng bình tĩnh lại.
Giận dữ trừng Lục Vân, Lôi Thiên đầy hận thù, giận dữ mắng:
Lục Vân cười lạnh đáp trả:
Lôi Thiên nóng nảy, múa tay muốn tiến công, nhưng không ngờ U Minh ma long gầm nhỏ một tiếng, lập tức áp chế cơn giận của Lôi Thiên, khiến hắn tức giận bất bình, nhưng lại không dám làm ngược ý của U Minh ma long.
------oOo------