Nguồn:
read.st
Lúc này, một tin tức nguy hiểm truyền vào trong não của Lục Vân. Một mũi tên cực độc của Vu Thần khiến Lục Vân cảnh giác, nhanh chóng đề phòng.
Phát hiện được tình hình này, Lục Vân lập tức phân tích tình huống trước mắt, phát hiện né tránh đã không kịp, chỉ còn cách đánh thẳng.
Vì thế Lục Vân không chút do dự nữa, thân thể phân thành bốn nhanh chóng hợp nhất, toàn thân bảy màu lấp lánh, tay phải trong lúc xoay lật, một luồng hào quang rực rỡ rẻ không xuất hiện, hóa thành một lưỡi đao ánh sáng, vừa hấp thu linh khí bốn phía, vừa đón thẳng lấy một tên của Vu Thần.
Tức thì, mũi tên đen ngòm gặp phải đao sáng rực rỡ, hai bên đột nhiên dừng lại, sau đó đứng hẳn cách nhau ba tấc giữa không trung.
Quan sát cẩn thận, chỉ thấy mũi tên ánh sáng đen ngòm chuyển động không ngừng, toàn thân làn sáng âm u lấp lánh hệt như có sức sống, ẩn chứa chấp niệm mạnh mẽ vô cùng, như muốn xuyên thủng tất cả.
Ngoài ba tấc, đao sáng run rẩy không ngừng, bên trong là một lưỡi đao vô cùng xinh đẹp, chính là thần binh “Phá Thương” của Lục Vân.
Cục diện giằng co duy trì một lúc liền chuyển từ thăng bằng như ban đầu thành bất ổn định, mãi cho đến lúc tan biến hoàn toàn.
Lúc này, phát sinh không ít chuyện. Ban đầu hai luồng sức mạnh thứ lực quân bình, dòng khí cuồng dã sinh ra khiến cho cả đại điện rung động không thôi, nhìn xa xa cứ như sắp ngã xuống.
Sau đó, kết thúc một phen tranh đấu, giữa hai bên liền xuất hiện biến hóa yếu ớt. Mũi tên tuyệt độc đó của Vu Thần đã dùng mũi đánh vào diện, phá được sức mạnh trói buộc của thần binh phá thương, hung hăng va chạm lên thần binh, hai bên qua lại liên tục, chia ra rồi lại hợp, hợp rồi lại chia, trạng thái hai bên vô cùng bất ổn.
Cứ vậy, dòng khí bốn bề chịu ảnh hưởng tạo nên một vụ nổ liên hoàn, khiến cho trong Hư Vô đại điện tiếng sấm điếc tai, hoa lửa tung tóe.
Tình hình như vậy kéo dài giây lát, mũi tên ánh sáng đen ngòm trong lúc giao tranh cuối cùng kết dính vào thần binh Phá Thương, hai bên toàn lực đấu tranh, hào quang hai bên nhấp nhô không ổn định.
Thật lâu sau đó, mũi tên cực mạnh của Vu Thần, khi đối mặt với thần binh Phá Thương của Lục Vân, cuối cùng đã không còn tung tích.
Giữa không trung, Vu Thần kêu lên một tiếng, hé miệng phun ra máu tươi, lập tức bị thương không nhẹ. Bên dưới, Lục Vân tay phải thu lại, lòng bàn tay hào quang bảy màu hiện ra, Phá Thương thần binh ảo hóa ngàn vạn, không những hất bắn Thất Tuyệt Phích Lịch xà khiến nó trọng thương, còn đánh tan nát đóa mẫu đơn màu đen.
Đến lúc này, chiêu thứ hai đã kết thúc.
Vu Thần trọng thương, Lục Vân chiến thắng. Điều này khiến những người quan sát vẻ mặt nặng nề, có cái nhìn mới mẻ về thực lực của Lục Vân.
Hách Triết bay đến quan tâm hỏi han, ánh mắt toát ra mấy phần thất vọng.
Vu Thần nhìn lão, khuôn mặt xấu xí nở nụ cười cay đắng, nhỏ nhẹ nói:
Có lẽ cái gì Vu Thần không hề nhắc đến, lão chỉ nhẹ nhàng hạ xuống, thân thể hai mặt trong quá trình hạ xuống đã khôi phục lại hình dáng xấu xí.
Nhìn Vu Thần, Lục Vân điềm nhiên nói:
Vu Thần trong lòng chấn động, lãnh đạm nói:
Lục Vân cười đáp trả:
Vu Thần hừ lạnh nói:
Lục Vân trả lời:
Vu Thần sửng sờ, nhìn cẩn thận Lục Vân, cuối cùng than nhẹ:
Âm thanh êm ái biến thành sắc bén, giọng nói ngưng tim liệt phổi, biểu lộ sâu sắc sự bất cam và phẫn hận trong nội tâm của lão.
Thấy vậy, Lục Vân không khỏi lắc đầu, trong mắt toát ra nét đồng tình. Hách Triết hơi hơi than nhẹ, mặt đầy vẻ đau khổ.
Bên ngoài, Âm Đế, Thiên Sát lạnh lùng vô tình, Lăng Thiên trong lòng hơi mừng, Liệt Thiên không chút động đậy, Bạch Như Sương cả người và hồn chấn động, khuôn mặt lộ ra vẻ đau khổ không thôi.
Phát hiện không ổn, Huyền Dạ lập tức mở miệng nhắc nhở.
Liệt Thiên ôm Bạch Như Sương, lo lắng hỏi:
Nói rồi tay phải truyền một luồng chân nguyên mạnh mẽ ý đồ muốn ổn định tình hình Bạch Như Sương. Ai ngờ kết quả ngược lại càng thêm không ổn, Bạch Như Sương kêu thảm một tiếng liền ngất đi mất.
Đến lúc này, Liệt Thiên lập tức phát hoảng, ôm Bạch Như Sương đang hôn mê kêu to không ngừng.
Biến cố đột nhiên khiến mọi người chú ý, những người ở đó ngoại trừ Vu Thần đều đưa mắt nhìn Bạch Như Sương, quan sát tình hình của nàng.
Trong đó, Âm Đế, Thiên Sát vẻ mặt bình thản, Lăng Thiên lại nghi hoặc:
Huyền Dạ vừa nghe, lập tức nổi giận:
Lăng Thiên quát lên:
Huyền Dạ hừ giọng nói:
Lăng Thiên rất giận, hung hăng nói:
Huyền Dạ nghi ngờ:
Lăng Thiên hừ giọng nói:
Cũng cùng lúc đó, Lục Vân dời mắt trừng Vu Thần:
Vu Thần nghe vậy chấn động, cười to nói:
Lắc đầu nhè nhẹ, Lục Vân tiếc nuối:
Vu Thần khinh bỉ nói:
Lục Vân nhìn lão thương xót, than nhẹ:
Câu nói của Lục Vân vang lên rõ ràng trong tai mỗi người ở tại đó.
Khi Liệt Thiên biết được mọi thứ đều bởi Vu Thần, cả người lập tức nổi giận, đưa Bạch Như Sương cho Huyền Dạ đỡ lấy, lóe lên đã đến trước mặt Vu Thần, gằn giọng nói:
Nói rồi trong tay lóe lên ánh sáng, Liệt Nhật long thương đột nhiên xuất hiện, muốn phát động công kích.
Vu Thần quát to một tiếng rồi nói tiếp:
Liệt Thiên giận dữ nói:
Vu Thần tức giận, hung hăng nói:
Liệt Thiên nghe vậy rất giận, gào thét:
Vu Thần lạnh lùng tàn khốc nói:
Liệt Thiên rất giận, long thương trong tay múa lên, một luồng kình khí sắc bén phát ra cùng với sức mạnh rẻ không bắn thẳng vào ngực Vu Thần.
Lắc mình, Vu Thần né tránh một chiêu này, quát to:
Liệt Thiên giận dữ nói:
Vu Thần giận dữ nói:
Dừng lại, Vu Thần khuôn mặt toát ra khí thế bi tráng, rõ ràng sau khi đã mất đi ưu thế chuyển bại thành thắng, trong lòng lão dâng lên một tâm tình đau thương.
Nhưng dù sao lão cũng là Vu Thần, khi đã biết không đường thối lui, lão vẫn giữ được ngạo khí của mình, chọn lựa quyết chiến sinh tử mà không phải né tránh.
Liệt Thiên nghe vậy, bay đến ngăn trước mắt Vu Thần, gằn giọng nói:
Vu Thần lạnh lùng nói:
Liệt Thiên hỏi lại:
Vu Thần cười lạnh nói:
Liệt Thiên bất đắc dị, hừ giận một tiếng, xoay người bỏ đi.
Vu Thần cụp mắt, liếc xung quanh, cuối cùng nhìn Lục Vân, hỏi han:
Lục Vân đáp:
Vu Thần nói:
Lục Vân điềm nhiên nói:
Vu Thần kinh ngạc nói:
Thấy lão như vậy, Lục Vân than nhẹ nói:
------oOo------