Nguồn:
read.st
Liệt Thiên thấy vậy nhắc nhở:
Phất tay, Hư Vô tôn chủ ngăn lời của Liệt Thiên lại, nói với sáu người xung quanh:
Lời này vừa phát ra, Liệt Thiên liếc Địa Âm, Thiên Sát, Vu Thần, hơi chần chừ một lát liền dẫn Huyền Dạ bỏ đi thẳng về phía Tinh La Vạn Tượng kỳ trận. Vu Thần vẻ mặt cổ quái, ánh mắt biến ảo bất định, lúc thì nhìn Âm Đế, Thiên Sát, Hư Vô tôn chủ rồi lại Liệt Thiên, rõ ràng đang suy nghĩ.
Thiên Sát vẻ mặt như bình thường, khuôn mặt ngạo khí lạnh lùng tàn khốc ngạo nghễ khiếp người, lạnh nhạt nhìn về phía trước. Chỉ có Âm Đế biến đổi cực lớn, khí giận toàn thân dần dần biến mất, thay bằng một luồng khí tức âm hiểm quỷ dị, đang âm hiểm lạnh lùng nhìn Hư Vô tôn chủ, không nói một lời.
Thấy ba đại cao thủ không nói gì, Hư Vô tôn chủ nói:
Vu Thần cười tà dị nói:
Hư Vô tôn chủ lạnh lùng nói:
Bật cười ha hả, Vu Thần lên tiếng:
Âm Đế cười lạnh nói:
Vu Thần nhún vai, mỉa mai:
Âm Đế giận dữ nói:
Vu Thần khinh bỉ trả lời:
Nói rồi kêu Hách Triết bay thẳng về phía quái trận Tinh La Vạn Tượng.
Âm Đế thấy vậy rất giận dữ, hầm hừ nói:
Hư Vô tôn chủ thấy vậy, điềm nhiên nói:
Nói rồi kêu Lăng Thiên xoay người đi thẳng về phía sau.
Thiên Sát liếc Âm Đế, chất vấn:
Âm Đế cười đáp:
Thiên Sát chần chừ một lúc, cuối cùng gật đầu đồng ý, đi theo Âm Đế bay thẳng về phía Tinh La Vạn Tượng kỳ trận.
Đến Tinh La Vạn Tượng kỳ trận, Liệt Thiên vừa nhìn liền thấy được Bạch Như Sương đang bị vây ở trung ương, cả người lập tức kích động trở lại.
Huyền Dạ nắm lấy Liệt Thiên, nhỏ giọng nói:
Liệt Thiên hơi giận dữ, hận thù dậm chân, không cam lòng lên tiếng:
Huyền Dạ khuyên bảo:
Liệt Thiên nghe vậy thất kinh, quan sát cẩn thận trận pháp trước mắt, trầm ngâm nói:
Huyền Dạ lo lắng nói:
Liệt Thiên nói:
Huyền Dạ nói:
Nói rồi không chờ Liệt Thiên mở miệng, Huyền Dạ liền bước lên ba bước, hai tay đánh ra nhanh chóng, chưởng lực mạnh mẽ rít lên như sấm, mang theo làn sáng màu trắng bạc tạo thành một tấm lưới sáng dày đặc bay thẳng về phía Tinh La Vạn Tượng.
Quan sát một chiêu của Huyền Dạ, Liệt Thiên phát hiện lưới sáng này khi đến gần trận pháp liền hơi hơi lắc lư một chút, sau đó liền bị trận pháp vận hành dời sang một chỗ khác, dễ dàng hóa giải nó.
Thấy vậy, Huyền Dạ hoàn toàn không quan tâm, bắt đầu công kích thứ hai. Chỉ thấy lòng bàn tay của hắn lấp lánh hào quang, chưởng lực ngưng tụ không tan, hệt như một con rồng to lớn vẫy đuôi, theo sự khống chế của hắn co dãn không ngừng, tìm kiếm chỗ hở của trận pháp.
Ban đầu, hai luồng chưởng lực từ hai tay Huyền Dạ phát ra vừa tiếp xúc với Tinh La Vạn Tượng, liền bị làn sáng trên bề mặt trận pháp chuyển động rất nhanh hất bắn ra.
Nhưng sau đó, theo sự gia tăng sức mạnh của Huyền Dạ, hai luồng chưởng lực đó liên tiếp chạm vào trận pháp, cuối cùng tìm được một chút hở chui lọt vào trong đó.
Đến lúc này, Huyền Dạ tự nhiên cao hứng. Nhưng hắn còn chưa kịp cười, cả thân hình liền bị Tinh La Vạn Tượng kỳ trận cuốn vào.
Liệt Thiên thấy vậy thất kinh, ra tay muốn đoạt lại nhưng đã quá trễ, chỉ có thể bất cam nhìn Huyền Dạ bị hút vào trong trận pháp.
Giây lát, thân thể Huyền Dạ ổn định rồi, chỉ thấy hắn đứng ở phạm vi vòng thứ nhất của trận pháp đang mở miệng hô hào nhưng không nghe được thanh âm của hắn.
Bên này, Huyền Dạ dường như gặp phải một loại ảo cảnh, một mình ở đó điên cuồng tấn công hệt như đang đối địch.
Liệt Thiên trong lòng nóng nảy, hắn xuất thân từ Yêu vực tuy có thực lực kinh người, nhưng với kỳ môn độn giáp của nhân gian lại không hiểu rõ.
Trước đây, hắn bằng vào thực lực bản thân khắc phục mọi thứ. Nhưng hiện nay lại khiến cho hắn cảm thấy áp lực uy hiếp.
Âm thần đến, Vu Thần vẻ mặt đầy tà khí cười ha hả nói nhỏ.
Xoay người, Liệt Thiên thấy mọi người đến gần, lập tức vẻ mặt trầm xuống, nói thẳng với Vu Thần:
Vu Thần cười lạnh nói:
Liệt Thiên giận dữ trừng hắn, lạnh lùng tàn khốc nói:
Cảm nhận được giận dữ của Liệt Thiên, Vu Thần giọng biến hẳn, cười ha hả nói:
Liệt Thiên khinh bỉ hừ một tiếng, quát lên:
Nói rồi xoay người đối mặt với Tinh La Vạn Tượng kỳ trận, hào quang trong lòng bàn tay lóe lên, thần binh cực bá đạo đột nhiên xuất hiện cùng với làn sáng kinh người, chớp mắt đã đánh trúng Tinh La Vạn Tượng kỳ trận.
Lúc này, Liệt Nhật long thương hào quang rực rỡ, làn sáng chói mắt khiến người ta không mở mắt được, hơn nữa còn có tiếng sấm rung trời và kình khí đáng sợ, dùng điểm giao nhau làm trung tâm, nhanh chóng khuếch tán ra bốn phía.
Một chiêu uy lực kinh người vừa sinh ra sức phá hoại khiến cho trận pháp Tinh La Vạn Tượng đang vận chuyển dừng lại.
Vì thế, Liệt Thiên nắm lấy thời cơ, lóe lên xông đến xuyên qua được tầng phòng ngự thứ nhất, tiến vào bên trong trận pháp.
Bên ngoài, Địa Âm, Thiên Sát, Vu Thần và Hư Vô tôn chủ sáu người chịu ảnh hưởng của không khí chuyển động, thân thể hơi run rẩy, vẻ mặt lộ ra mấy phần kinh ngạc.
Tiến vào trong trận pháp rồi, Liệt Thiên chỉ phát hiện ánh sao bốn bề rực rỡ, làn sáng mê loạn khiến hắn nhìn không rõ cảnh sắc bốn bề.
Như vậy, đang ở chỗ nào, Huyền Dạ và Bạch Như Sương đang ở đâu, Liệt Thiên hoàn toàn không cách gì làm rõ.
Nhắm chặt hai mắt, Liệt Thiên dò xét động tĩnh bốn bề, rất nhanh cảm ứng được khí tức Huyền Dạ, vì thế nhanh chóng tiến gần hắn.
Rất nhanh, Liệt Thiên tìm được Huyền Dạ, hai người bắt đầu thương nghị.
Nhìn thấy cảnh tượng này, Lăng Thiên hơi lo lắng hỏi:
Hư Vô tôn chủ điềm nhiên nói:
Lăng Thiên nghe vậy hơi ổn định, ánh mắt quét qua địch nhân lân cận, nhẹ nhàng nói:
Hư Vô tôn chủ đáp:
Nghe Hư Vô tôn chủ nói vậy, Âm Đế cười lạnh nói:
Nhìn vào Tinh La Vạn Tượng, Hư Vô tôn chủ trả lời:
Đợi chờ, chính là một loại huyền cơ. Xấu hay tốt, ai có thể nói rõ ràng được? Hiện nay, Yêu Hoàng Liệt Thiên đã bị vây khốn, với thực lực của hắn, cho dù có thể ra được cũng là chuyện rất lâu sau này. Bây giờ, một số âm mưu của người khác tự nhiên không thể nào thực hiện được.
Âm mưu?
Âm Đế bật cười ha hả, liếc Vu Thần, trào phúng:
Hư Vô tôn chủ nói:
Âm Đế kinh dị hỏi:
Hư Vô tôn chủ điềm nhiên đáp:
Âm Đế hừ giọng nói:
Hư Vô tôn chủ trả lời:
Âm Đế cười lạnh nhạt đáp:
Hư Vô tôn chủ điềm nhiên trả lời:
Âm Đế giận dữ nói:
Hư Vô tôn chủ nói:
Âm Đế liếc nhìn Yêu Hoàng trong trận pháp, thấy hắn bị vây khốn, không khỏi hừ lạnh nói:
------oOo------