Nguồn:
read.st
Thấy Lăng Thiên đã ra ngoài, Hư Vô tôn chủ tay áo trái múa lên, một luồng kình khí xoay tròn gào thét xuất hiện, trong lúc tiến lên phát ra làn sáng bảy màu xanh, đỏ, tím, vàng kim, xanh lam, xanh lục, vàng, tự động dừng lại ở trên không trung của Bạch Như Sương, vừa xoay tròn vừa phát ra ánh sáng bảy màu, khiến toàn bộ kỳ trận Tinh La Vạn Tượng bao trùm trong một tầng kết giới ánh sáng huyền bí.
Cảnh tượng này kéo dài giây lát, sau đó cả chùm ánh sáng xoay tròn đó đột nhiên tan vỡ, hóa thành những động lực mạnh mẽ bắn vào trong trận pháp.
Như vậy, chỉ thấy trận pháp đứng yên bắt đầu chuyển động, chớp mắt đã tiến vào giai đoạn vận hành rất nhanh, hào quang ngàn vạn bắn tung tóe bốn phương, khiến cho lân cận ánh sáng rực rỡ hệt như hào quang mặt trời.
Nhìn thấy cảnh tượng này, Lăng Thiên vẻ mặt chấn động, kinh hãi nói:
Hư Vô tôn chủ đáp:
Nói rồi xoay người đi thẳng về phía Thước kiều…
Trên tầng mây, cuồng phong gào thét. Nhìn biển mây biến ảo bốn phía, Liệt Thiên hỏi:
Vu Thần đáp:
Liệt Thiên nghe vậy, cau đôi mày kiếm, sóng dò xét nhạy bén tản ra, tìm kiếm cẩn thận. Bên cạnh, Huyền Dạ nhắc nhở:
Hách Triết hừ lạnh đáp:
Huyền Dạ trừng hắn, quát lên:
Hách Triết rất giận, đang muốn phản bác liền bị Vu Thần ngăn lại.
Đang nói chợt dừng lại, Vu Thần đột nhiên ngửng đầu khuôn mặt toát ra chút kinh ngạc.
Liệt Thiên cũng phát hiện được sự dị thường, quát to:
Nói rồi toàn thân ánh bảy màu lóe lên, cả thân hình hóa thành ánh sáng mang theo Huyền Dạ bắn thẳng lên không trung.
Vu Thần không hề vội vàng, âm hiểm cười nói:
Hách Triết hỏi:
Vu Thần lắc đầu đáp:
Hách Triết lại nói:
Vu Thần bật cười tự phụ đáp:
Nói rồi ánh âm u lóe lên, hình bóng liền biến mất.
Đi xuyên qua một đường hầm thời không, Liệt Thiên và Huyền Dạ đến một không gian đặc thù. Ngay lúc đó, cửa thời không lóe lên ánh sáng ngũ sắc, hấp dẫn ánh mắt của hai người.
Nhìn về phía trước, Huyền Dạ nói:
Liệt Thiên ánh mắt lóe lên bảy màu, lạnh lùng tàn khốc đáp:
Biết được sự nóng nảy lo lắng cho Bạch Như Sương của Liệt Thiên, Huyền Dạ cũng không tiện đả kích sĩ khí của hắn, uyển chuyển lên tiếng:
Nghe Huyền Dạ nói vậy, Liệt Thiên lạnh lùng bình tĩnh trở lại, nhẹ giọng nói:
Huyền Dạ đáp:
Nói còn chưa xong, Vu Thần và Hách Triết liền đến kịp.
Bật cười ha hả, Vu Thần lên tiếng:
Liệt Thiên hừ lạnh nói:
Nói rồi không chờ Vu Thần trả lời, nắm tay Huyền Dạ bay thẳng vào cửa thời không.
Gầm giận một tiếng, Vu Thần không nói gì, chỉ chăm chú quan sát tình hình của hai người, phát hiện thân thể hai người kia khi xuyên qua cửa liền hơi run lên, sau đó lại biến mất.
Thấy vậy, Hách Triết hỏi:
Vu Thần trầm ngâm trả lời:
Nói rồi nắm tay Hách Triết bay thẳng đến, chớp mắt đã vượt qua cửa thời không …
Cáo biệt cha mẹ, Lục Vân dẫn ba cô, Hải Nữ và hai con thú rời khỏi Tây Thục.
Trên đường đi, Thương Nguyệt hỏi:
Nhìn về phía trước, Lục Vân điềm nhiên đáp:
Thương Nguyệt sửng mình, liếc Trương Ngạo Tuyết và Bách Linh, thấy hai người kia cũng mơ mơ hồ hồ, không khỏi hỏi lại:
Hải Nữ bên cạnh hét lên:
Lục Vân vẻ mặt phức tạp, điềm nhiên đáp:
Bách Linh kinh ngạc nói:
Trương Ngạo Tuyết đáp:
Nhìn bốn người, Lục Vân cười đáp:
Nói rồi tay phải đưa ra, lòng bàn tay phát xuất một chùm hào quang, ảo hóa trước mắt mọi người thành một quả cầu ánh sáng trong suốt, bề mặt hiển thị rõ ràng cảnh tượng Liệt Thiên và Vu Thần đang ở trên tầng mây.
Nhìn thấy cảnh này, Thương Nguyệt hỏi lại:
Lục Vân đáp:
Thương Nguyệt kinh ngạc nói:
Bật cười bình thản, Lục Vân đáp:
Trương Ngạo Tuyết nghe rồi, nghi ngờ hỏi:
Tròng mắt xoay đảo, Lục Vân khóe miệng mơ hồ hiện lên nụ cười thần bí, đáp ứng:
Nói rồi màu sắc quả cầu ánh sáng trong lòng bàn tay chuyển đổi, tự động hiện ra hình bóng Thiên Sát và Âm Đế, hai người đó cũng đang ở trên tầng mây trắng.
Bách Linh thấy vậy, nghi hoặc nói:
Lục Vân cười nói:
Thương Nguyệt hô nhẹ một tiếng:
Trương Ngạo Tuyết cũng lên tiếng:
Bách Linh nói:
Lục Vân nói:
Nhìn chàng, khuôn mặt tươi cười không hề có chút biến hóa nào, vẻ mặt càng hiền hòa thân thiết hơn trước đó, nhưng khí chất cao ngạo thiên hạ lại không lúc nào lại không phát xuất làn sáng.
Vì thế, cả ba cô đều cười, một nụ cười mỉm phát ra từ nội tâm cùng với hạnh phúc và kiêu ngạo sâu sắc vì chàng.
Bách Linh tán dương:
Trương Ngạo Tuyết nói:
Nhìn bọn họ thật sâu sắc tình cảm, Lục Vân hào khí tới mây trời lên tiếng:
Nói rồi toàn thân hào quang chói mắt, làn sáng bảy màu chuyển động không ngừng hình thành một kết giới ánh sáng bao phủ cả ba nàng và Hải Nữ.
Cảm nhận được niềm tin và sức mạnh của chàng, ba người Bách Linh hơi mỉm cười, trong mắt toát ra ánh mắt khích lệ và ủng hộ.
Hải Nữ thấy vậy, vẻ mặt ngưỡng mộ lên tiếng:
Vuốt ve mái tóc của Hải Nữ, Lục Vân nho nhã cười nói:
Hải Nữ nghiêm túc đáp:
Thu lại làn sáng quanh thân, Lục Vân cười nói:
Nói rồi gia tăng tốc độ, năm người hai thú loáng lên liền biến mất …
Cửa thời không lóe lên qua đi. Thời khắc đó, một tin tức kỳ dị truyền thẳng vào trong đại não Liệt Thiên. Cảm giác đó hơi mơ hồ, hệ như mù mờ trong sương, mơ hồ ẩn chứa điều gì, nhưng lại không nhìn rõ ràng được.
Ngửng đầu, Liệt Thiên nhìn về phía trước, chỉ thấy cách vài trượng có một Thước kiều, bên trên có hai bóng người, người trước toàn thân ánh sáng vây phủ, nhìn không rõ hình dáng, cũng không rõ diện mạo. Người sau lại quen thuộc, chính là Lăng Thiên đã bắt Bạch Như Sương, trên người ông ta ẩn hiện hào quang ngũ sắc.
Cừu nhân vừa gặp nhau, Liệt Thiên tự nhiên bừng bừng lửa giận. May mà Huyền Dạ nhanh hơn một bước nắm tay Liệt Thiên, lên tiếng nhắc nhở:
Liệt Thiên tâm thần rung động, lập tức bình tĩnh trở lại, lạnh lùng lên tiếng:
------oOo------