Nguồn:
read.st
Quay lưng lại ông, Hư Vô tôn chủ tiếp tục truy vấn.
Lăng Thiên hơi chần chừ một chút lại lắc đầu nói:
Hư Vô tôn chủ lên tiếng:
Lăng Thiên trả lời:
Hư Vô tôn chủ điềm nhiên lên tiếng:
Lăng Thiên mơ hồ nói:
Hư Vô tôn chủ nghe vậy, quay đầu nhìn ông một hồi, giọng quái dị nói:
Nói rồi chầm chậm đi vào Hư Vô đại điện.
Lăng Thiên chậm sau một trượng, thần sắc trang nghiêm. Nơi này ông đã vào mấy lần, biết quy củ bên trong nên không dám làm càn.
Hư Vô đại điện, thần bí uy nghiêm, xa xa sương mù nặng nề, nhìn gần hào quang ngàn vạn. Nếu không vào bên trong không thấy nhan sắc thật sự.
Trong điện, mây mù tràn ngập, năm màu xanh, đỏ, tím, xanh lục, xanh lam lần lượt hiện lên, khiến cho cả đại điện ngập tràn sắc thái thần bí.
Trong đại điện, một vầng mây sáng biến ảo khó dò, đường kính chừng ba trượng, màu sắc bên ngoài rực rỡ, thỉnh thoảng biến chuyển đồ án khác nhau, khiến người ta cảm thấy thần bí không đoán được. Phía trên, có treo một tấm biển ghi bốn chữ to “Hư Vô Bách Biến”, liên tục lấp lánh ánh vàng kim.
Ngồi trên bảo tọa ở đại điện, Hư Vô tôn chủ toàn thân mây khí tự động tản ra, đỉnh đầu chiếu xuống một luồng hào quang trắng ảo, rọi chiếu trên người ông hiện lên bảy màu.
Cẩn thận nhìn, làn sáng đó chiếu từ đỉnh đại điện. Ở đó có một khối tinh thạch chuyển động, bốn bề có chín viên minh châu, làn sáng của chúng đều được tinh thạch hấp thu, sau đó mới lại chiếu rọi xuống vừa hay bao trùm lấy Hư Vô tôn chủ.
Bớt đi mây khí bao phủ, khuôn mặt thật của Hư Vô tôn chủ hiện ra, chỉ thấy ông chừng bốn mươi, toàn thân mang hoàng bào, thân hình như ngọc như ngà, thật là một người nam đẹp khó thấy.
Dưới điện, Lăng Thiên cúi đầu đứng yên, trầm mặc nhìn mặt đất, chờ đợi Hư Vô tôn chủ lên tiếng. Đối với Lăng Thiên, hành trình đi nhân gian lần này hoàn toàn thất bại, ông là người lãnh đạo có thể nói là tội khó tha, khó mà chối bỏ lỗi lầm. Vì thế, ông trầm mặc không nói chờ đợi sự trách phạt.
Hư Vô tôn chủ hiểu tâm tình của ông, điềm nhiên nói:
Lăng Thiên áy náy nói:
Hư Vô tôn chủ nói:
Lăng Thiên nói:
Hư Vô tôn chủ nói:
Lăng Thiên thất kinh, hỏi lại:
Hư Vô tôn chủ đáp:
Lăng Thiên nghe vậy thở dài, hỏi lại:
Hư Vô tôn chủ đáp:
Lăng Thiên hơi lo lắng nói:
Hư Vô tôn chủ nói:
Lăng Thiên hỏi:
Hư Vô tôn chủ cười cười, hơi thần bí lên tiếng:
Lăng Thiên nghe vậy biến sắc, chần chừ nói:
Hư Vô tôn chủ điềm nhiên lên tiếng:
Lăng Thiên trả lời:
Hư Vô tôn chủ nói:
Lăng Thiên hơi bất ngờ, hỏi lại:
Hư Vô tôn chủ nói:
Lăng Thiên trả lời:
Hư Vô tôn chủ nói:
Hiểu được ý của Hư Vô tôn chủ, Lăng Thiên còn chút lo lắng, lên tiếng phân tích:
Hư Vô tôn chủ cười nói:
Lăng Thiên nghi vấn hỏi:
Hư Vô tôn chủ điềm nhiên đáp:
Lăng Thiên bật cười ngượng ngùng, vội vàng đổi sang chuyện khác, lên tiếng hỏi:
Hư Vô tôn chủ trầm tư rất lâu, mở miệng lên tiếng:
Lăng Thiên mơ hồ hỏi:
Hư Vô tôn chủ nhẹ giọng nói:
Lăng Thiên tiếp lời:
Hư Vô tôn chủ đáp:
Thấy Hư Vô tôn chủ nói như vậy, Lăng Thiên cũng không hỏi thêm nhiều, trầm giọng nói:
Hư Vô tôn chủ lên tiếng:
Nói rồi tay phải múa lên, một luồng sáng trắng bay đến trước mặt Lăng Thiên.
Đỡ lấy Ngọc Linh Lung, Lăng Thiên thu nó vào trong người, sau đó hỏi:
Hư Vô tôn chủ nói:
Lăng Thiên vẻ mặt biến sắc, trong lòng có chút cho không đúng, nhưng miệng lại đáp:
Hư Vô tôn chủ cười nói:
Lăng Thiên vâng một tiếng xoay người đi liền, để lại một mình Hư Vô tôn chủ ngồi trong đại điện.
Đứng lên, Hư Vô tôn chủ đi xuống ngai, mây khí toàn thân tự động quay về.
Ngừng lại giữa đại điện trước mặt vầng mây sáng, Hư Vô tôn chủ lẩm bẩm khe khẽ:
Nói rồi tay phải đưa ra, hình vẽ trong vầng mây sáng lập tức dừng lại sau đó biến mất, để lộ ra một vách sáng trong suốt, không ngờ chính là một cánh cửa thời không.
Kỳ quái, quả thật kỳ quái. Nơi này vì sao lại có một cánh cửa không gian? Xuyên qua cửa này sẽ đi thẳng đến nơi nào đây? …
Mang theo trọng thương, Liệt Thiên rời khỏi Thiên Sát đi tìm Bạch Như Sương.
Trước đây, sở dĩ Liệt Thiên để Bạch Như Sương đi là không muốn phân tâm, cũng không muốn nàng bị thương tổn. Bây giờ nhìn lại, quyết định của Liệt Thiên là đúng, thực lực Thiên Sát còn mạnh hơn Liệt Thiên một chút.
Nhưng Liệt Thiên quên mất một chuyện, đó là lời của Chiêu Hồn sứ giả trước đây, là duyên là nghiệt, là tụ là tán nhằm ám chỉ điều gì đây? Liệt Thiên không hiểu được ẩn ý, không hiểu rõ, nhưng có một ngày Liệt Thiên sẽ hiểu rõ, không biết có quá trễ hay không đây?
Trên đường đi, Liệt Thiên nhìn quẩn nhìn quanh, không biết vì sao có chút bất an. Bởi vì Bạch Như Sương có chuyện hay bản thân có chuyện đây?
Suy nghĩ qua, Liệt Thiên bỏ hết tạp niệm, vừa hấp thu linh khí trời đất trị thương, vừa gia tăng tốc độ, không bao lâu đã phát hiện được luồng khí tức quen thuộc, điều này khiến cho vẻ mặt Liệt Thiên biến hẳn.
Rất rõ ràng, đây là yêu khí do cao thủ Yêu vực lưu lại, vì sao lại không có dao động sinh mạng, lẽ nào bọn chúng đã bị hại?
Nghĩ đến đây, Liệt Thiên lập tức rống to giận dữ một tiếng, vẻ nóng nảy hiện lên mặt, nhanh chóng phát xuất sóng thăm dò khuếch tán ra bốn bề. Đúng vào lúc này, từ xa truyền đến một tiếng kêu nhẹ, Liệt Thiên nghe thấy vẻ mặt vui mừng, nhanh chóng tiến đến đón lấy.
Giữa không trung lóe lên ánh trắng, Bạch Như Sương phóng đến như bay, phốc đến bên người Liệt Thiên, nép chặt vào trong lòng của Liệt Thiên.
Đưa tay ôm chặt nàng, Liệt Thiên kích động nói:
Bạch Như Sương ép chặt mặt mình vào ngực Liệt Thiên, êm ái nói:
Liệt Thiên vuốt ve khuôn mặt nàng, hỏi lại:
Bạch Như Sương vẻ mặt biến hẳn, chần chừ nói:
Liệt Thiên nghe vậy chấn động, đột nhiên đẩy người nàng ra, cẩn thận nhìn qua một lúc thần sắc mới hơi bình thường lên tiếng:
------oOo------