Nguồn:
read.st
Lúc Lăng Đế Tư đang hỏi chuyện này, các nàng đã ở trong ký túc xá nam sinh của An Cách La Hy. Lúc Âm ba khuếch triển thuật có tác dụng, rất nhiều giảng sư của học viện và thậm chí là cả học sinh đều nghe tiếng mà chạy tới. Lăng Đế Tư là người bên ngoài lẻn vào, rất có thể sẽ bị hoài nghi là kẻ tập kích lần này, bằng không thì tại sao nửa đêm lại xuất hiện trong dã huấn lâm? Mà thân phận chân chính của Khiết Tây Tạp lại không thể nói ra, nếu như nói Lăng Đế Tư và một ma võ sĩ thuộc cấp thấp tên là Tạp Hy giữa lúc đêm khuya thanh vắng cùng nhau luận bàn võ nghệ, nói ra cũng chẳng ai tin.
Học sinh của Ủy ban kỷ luật đã tiến hành tuần tra bốn phía học viện, hầu như toàn bộ học viện đều bị bao vây, bởi vậy Khiết Tây Tạp trong lúc cấp bách đã nảy kế hay, nàng đưa Lăng Đế Tư cùng trở về ký túc xá, đợi sau khi mọi việc ở bên ngoài lắng xuống rồi mới trở về Tát Á Da Lộ. Gã sắc lang bạn cùng phòng của nàng đã đóng chặt cửa, có lẽ là đang ngủ, vậy mà lại hay, có thể tránh được khá nhiều phiền phức.
Khiết Tây Tạp đau khổ cau mày suy tư hồi lâu rồi mới nói:
Với kiến thức ma pháp uyên thâm của nàng mà cũng chưa từng nghe nói qua, đây đúng là một kỳ sự. Khiết Tây Tạp dừng lại một chút rồi cảm thấy kỳ quái, hỏi:
Lúc này các nàng đang dùng Tụ âm thuật để nói chuyện với nhau. Đây là một kỹ năng hệ âm thanh có tác dụng trái ngược với Âm ba khuếch triển thuật, có thể đem thanh âm tụ lại thành những tia nhỏ, tránh cho âm thanh bị lan rộng ra khiến người khác nghe thấy được.
Lăng Đế Tư suy nghĩ một chút rồi nói:
Khiết Tây Tạp đoán:
Lăng Đế Tư nói:
Khiết Tây Tạp lắc đầu nói:
Không thể nào, học viện của bọn ta cho đến bây giờ chỉ có viện trưởng Bố Luân Đặc là lĩnh vực ma võ sĩ; nếu đúng là ông ta, vậy thì kẻ thích khách kia ngay cả khả năng trốn thoát cũng không có, chứ đừng nói đến việc đả thương người khác. Hơn nữa, ngươi có chú ý lúc hắn tạo ra băng hỏa cầu không, là lăng không thao túng đó, chỉ có ma pháp sư mới có thể làm được điều này, mà kỹ năng phi hành của ma võ sĩ một khi đã phát ra thì không thể khống chế nữa. Ngay cả “hỏa nhận loạn vũ” của ngươi chỉ có thể lái vào quỹ tích khi vừa xuất thủ, như vậy cũng kể như là có kỹ năng thao túng chớp nhoáng rất giỏi rồi.
Ừm, không sai.
Lăng Đế Tư cũng là ma võ sĩ nên không ngốc đến nỗi ngay cả kiến thức thông thường cũng không hiểu, chỉ có điều người đó quả thật là có rất nhiều điểm tương đồng với ma võ sĩ, đồng thời cũng không thiếu những đặc điểm của chức nghiệp ma pháp sư.
Cuối cùng Lăng Đế Tư đành bỏ qua cái vấn đề đau đầu này, nói:
Khiết Tây Tạp quả quyết:
Lăng Đế Tư thoáng suy nghĩ một chút rồi nói:
Trong lòng Khiết Tây Tạp vẫn còn sợ hãi, than:
Lăng Đế Tư cười khổ:
Khiết Tây Tạp gật đầu đồng ý:
Nói xong, hai tay nàng liền co lại, tạo thành kỹ năng mới học được từ Mộ Dung Thiên – “túm ngực” long trảo thủ, rồi cất tiếng cười phóng đãng nghênh đón lấy Lăng Đế Tư.
Lăng Đế Tư gạt đôi tay của Khiết Tây Tạp ra, tức giận trợn mắt nói:
Khiết Tây Tạp cười hì hì nói:
Lăng Đế Tư suýt ngất, nói:
Tuy nói vậy nhưng nàng cũng để cho Khiết Tây Tạp ôm lấy, hai nàng từ nhỏ đã thường tắm chung với nhau, nên cũng rất quen thuộc với thân thể của đối phương, không có gì là xấu hổ cả.
Hai nàng thảo luận hồi lâu, vậy mà lại không biết người các nàng muốn tìm thì đang ở ngay sát vách, chính là tên sắc lang vô sỉ hạ lưu kia.
Trên người của Mộ Dung Thiên lúc này mơ hồ như vẫn còn chút đau đớn, linh lực của đối phương thật sự cường đại hơn hắn nhiều, trong nhất thời thì cả khôi phục đan cũng không thể trị khỏi hoàn toàn được. Nhưng lần đầu quyết đấu với cường giả khiến cho Mộ Dung Thiên hưng phấn và khích động không gì sánh được, người kia là siêu cấp cường giả, là ảnh cấp thích khách chứ có phải chơi đâu! Tình huống lúc đó thật là nguy hiểm, tuy rằng trước đó thích khách đã sử dụng “Không gian phong tỏa” khiến linh lực bị giảm đi, nhưng y vẫn có thể lấy cái mạng nhỏ của hắn. Nhớ tới tình cảnh tiếp được một kích trí mạng đó, Mộ Dung Thiên có một cảm giác kích thích như vừa từ địa ngục trở về vậy.
Với linh lực của Mộ Dung Thiên hiện nay, theo lý mà nói, đấu khí thuẫn của hắn căn bản là không thể phòng ngự trước một kích như vậy. Nhưng mà băng thuẫn lớn bằng lòng bàn tay do hắn phóng ra lúc bấy giờ cũng không phải là thuẫn thường, mà là tấm thuẫn được ngưng tụ nguyên tố rất chặt chẽ. Không, nhất định phải là thể tích nhỏ thì uy lực của kỹ năng sẽ yếu, nếu linh lực ngang nhau, vậy thể tích của kỹ năng càng nhỏ thì mật độ nguyên tố càng lớn, và đương nhiên uy lực cũng sẽ càng mạnh. Băng thuẫn của Mộ Dung Thiên do linh lực toàn thân tụ lại mà tạo thành nên khó khăn lắm mới chống lại được sự công kích của thích khách.
Cách làm như vậy rất mạo hiểm, thể tích đấu khí thuẫn nhỏ, thì bề mặt phòng ngự sẽ nhỏ đi rất nhiều. Nếu như phán đoán không chính xác, khiến cho sự công kích rơi vào nơi khác trên thân thể, vậy thì cái chết chắc không còn nghi ngờ gì nữa. Chỉ có điều nếu Mộ Dung Thiên đem thuẫn bài phóng lớn lên, thì mật độ sẽ trở thành quá thấp, chắc chắn cũng không thể chống được một chiêu của thích khách, và cũng sẽ phải chết không thể nghi ngờ; bởi vậy nên hắn quyết định đánh cược một ván, chí ít còn có một chút cơ hội, không ngờ lại được thành công.
Có một điểm còn chút kỳ quái, đó là lúc mộc đấu khí độc ác xâm nhập vào nội thể, Mộ Dung Thiên vốn đã phải chịu nỗi khổ như có hàng vạn con kiến cùng cắn, nhưng mà chỉ trong nháy mắt thì linh lực tự nhiên phát động. Chúng lưu động bên trong kinh mạch và tiến hành phòng ngự, nhất là lực lượng băng hỏa của hai kỳ kinh Thiếu dương và Thiếu âm, chúng đã dễ dàng nghiền nát luồng mộc hệ đấu khí ngoại xâm trở thành cặn bã không còn dư lại chút nào; và cũng nhờ đó mà Mộ Dung Thiên lập tức khôi phục lại năng lực hành động để có thể chạy trốn. Nếu như có cao nhân giải thích, thì lúc này tất sẽ có thể cho hắn một đáp án, đó là “Hoạt tính hộ thể đấu khí”, khi đạt đến một trình độ nào đó sẽ tự mình ý thức được mà bảo hộ thân thể trước những đau đớn cho thật tốt.
Cùng đấu với siêu cấp cường giả một trận, và đó cũng là trận đầu đối mặt với sinh tử tồn vong, điều đó đã giúp hắn gây dựng được lòng tin đầy đủ và cơ sở tâm lý “lấy yếu chống mạnh”. Đối với Mộ Dung Thiên mà nói, cuộc giao phong bất ngờ trong mấy phút ngắn ngủi tại dã huấn lâm chính là một bước ngoặt trong đời của hắn.
Sáng sớm hôm sau, Lăng Đế Tư trở về học viện của mình, mà An Cách La Hy cũng triệt tiêu cuộc truy lùng khẩn cấp, bởi vì tối hôm qua thích khách đã bị phát hiện, nhưng chỉ tiếc lúc đó người phát hiện ra y thì lại không thể ngăn cản thành công. Tuy nhiên, sau khi phát sinh chuyện này, công tác phòng ngự của học viện rõ ràng đã được tăng cường rất nhiều, và cũng bắt đầu tổ chức thêm các đội tuần tra. Để người bên ngoài trà trộn vào học viện trả thù, mà cuối cùng lại còn để y thành công đào tẩu, việc này khiến cho An Cách La Hy bị mất mặt rất nhiều, vì vậy mà tuyệt không thể cho phép việc này lại phát sinh lần nữa.
Khiết Tây Tạp tiễn Lăng Đế Tư đi, lúc trở lại ký túc xá, Mộ Dung Thiên cũng đã rời khỏi giường. Hắn nhìn thấy Khiết Tây Tạp thì hỏi ngay:
Đây là thủ đoạn tiên hạ thủ vi cường của Mộ Dung Thiên, mình đưa ra nghi vấn trước tiên thì sẽ không dễ dàng bị hoài nghi, bởi vì hắn mỗi đêm đều tới dã huấn lâm luyện tập, điều đó Khiết Tây Tạp cũng biết. Lúc hắn trở về thì nàng không có mặt ở ký túc xá, nên Mộ Dung Thiên cho rằng nàng đã bị sự kiện thích khách thu hút sự chú ý mà chạy đi xem náo nhiệt, vì thế mà cũng không hoài nghi nàng luôn.
Khiết Tây Tạp không chút hoang mang, nàng trả lời giống như suy nghĩ của Mộ Dung Thiên:
Mộ Dung Thiên gật đầu tán thưởng:
Khiết Tây Tạp hỏi ngược lại:
Mộ Dung Thiên giả vờ hoảng sợ nói:
Cũng may ta quay về sớm một chút, bằng không nếu gặp được thích khách, với trình độ của ta thì hậu quả thật không thể lường được à!
May là như vậy!
Đúng vậy, đúng vậy!
Trong lòng hai người đều nuôi ý đồ xấu, nói lời không thật với lòng, nên không hề biết đối phương đều là người có liên quan.
Thoáng chốc đã đến cuối tuần, Mộ Dung Thiên vẫn mặc trang phục ẩn sĩ đi đón Lộ Thiến như cũ, nhưng ngày hôm nay lại khác với những ngày trước. Từ xa xa, hắn đã nhìn thấy một hắc y nam tử tay cầm hoa tươi, đang đứng trước Lộ Thiến, không biết là đang nói cái gì đó.
------oOo------