Nguồn:
read.st
Lộ Thiến theo Mộ Dung Thiên vào phòng, trong lòng hơi có chút lo sợ, nàng không rõ mình đã gây ra chuyện gì.
Cởi bộ trang phục ẩn sĩ ra, thần sắc của Mộ Dung Thiên có vẻ không mấy tốt, hỏi:
Lộ Thiến ngạc nhiên đáp:
La Địch ca ca, huynh cũng biết Lăng Đế Tư tỷ tỷ ư?
Há?
Mộ Dung Thiên vội vàng lấp liếm:
Không đợi Lộ Thiến hỏi tiếp, sắc mặt hắn trầm xuống nói:
Lộ Thiến lần đầu tiên nhìn thấy Mộ Dung Thiên tức giận, sợ đến ngay cả thở mạnh cũng không dám, rụt rè nói:
Nàng không rõ vì sao Mộ Dung Thiên lại có ác cảm với Lăng Đế Tư như vậy.
Sắc mặt của Mộ Dung Thiên hơi giãn ra, nói:
Thì ra lúc đầu hắn còn tưởng rằng Lộ Thiến đã chủ động làm quen với Lăng Đế Tư, nếu quả đúng như vậy thì hắn chắc chắn sẽ nổi giận.
Lộ Thiến gật đầu xác nhận, rồi Mộ Dung Thiên lại nói:
Lộ Thiến nhỏ giọng hỏi:
Mộ Dung Thiên đột nhiên trở nên lạnh lùng, hắn không nói một câu, chỉ xoay người bỏ đi.
Lộ Thiến vội vã kéo lấy vai hắn, òa lên khóc rồi nói:
Nếu như Mộ Dung Thiên chỉ nổi giận rồi mắng chửi nàng một chập, vậy thì Lộ Thiến cũng không khó chịu lắm, nhưng đằng này nàng lại nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của hắn, điều đó khiến cho nàng cảm thấy một nỗi sợ hãi như thể La Địch ca ca của nàng sắp sửa vĩnh viễn rời xa nàng vậy. Nàng vốn chỉ có một thân một mình, hơn nữa còn vừa mới thoát ra khỏi vực sâu mà tìm lại được hạnh phúc và vui vẻ. Vì thế đối với Lộ Thiến mà nói, Mộ Dung Nhiên so với bất kỳ ai, thậm chí là ngay cả sinh mạng của nàng thì cũng còn quan trọng hơn. Trong lòng Lộ Thiến rất hối hận, bản thân La Địch ca ca bình thường vẫn hay cười nói vui vui vẻ vẻ, nếu như không phải có chuyện gì không thể nhẫn nhịn được thì ca ca mới có vẻ không hài lòng như vậy, nhưng mình lại không biết điều, còn làm cho huynh ấy tức giận thêm.
Nước mắt của nữ nhân quả đúng là một thứ vũ khí sắc bén vô cùng, đặc biệt là đối với Mộ Dung Thiên - một kẻ “kiến lệ tử” [1] - mà nói, nước mắt có lực sát thương vô cùng cường đại. Do đó mà khi hắn vừa thấy Lộ Thiến rơi lệ thì trong lòng liền mềm đi, vội vàng an ủi:
Lộ Thiến ôm chặt lấy cánh tay của Mộ Dung Thiên, tựa như sợ một khi buông ra thì người nàng yêu thương sẽ lập tức biến mất vậy, nàng vừa khóc vừa nói:
Lúc này tức khí trong lòng Mộ Dung Thiên đã giảm hơn phân nửa, nên đầu óc cũng tỉnh táo lại và suy nghĩ tỉ mỉ một chút. Lăng Đế Tư lúc đó giúp Lộ Thiến một việc lớn như vậy, còn Lộ Thiến thì vì cảm kích người ta cho nên mới trò chuyện thêm một vài câu, âu cũng là chuyện rất bình thường kia mà. Suy cho cùng, nguyên nhân của mọi chuyện cũng đều do mình đến muộn mà ra. Kỳ thật, Lăng Đế Tư cũng không phải là nữ nhân hư hỏng gì, chỉ là giữa mình và nàng ta còn có mối ân oán không thể nói rõ được mà thôi, nhưng cũng không nên dựa vào đó mà hạn chế sự giao lưu tự do của Lộ Thiến được. Nàng một mình học ở Tát Á Da Lộ ma võ học viện cũng rất cô độc rồi, mà trước kia lại đã từng chịu đủ các loại rẻ khinh nên tính tình của nàng có chút hướng nội. Nàng sẽ không chủ động đi kết giao bằng hữu hoặc là dễ tin người khác, vì thế mà rất khó kiếm được bằng hữu. Chẳng lẽ chỉ vì mình mà cứ để cho nàng phải tiếp tục cô độc mãi hay sao? Huống hồ, nàng lại còn là một tiểu cô nương xinh đẹp, nên tất nhiên là sẽ có rất nhiều ruồi nhặng ở học viện đeo bám không tha, cũng giống như chuyện hôm nay xảy ra tại cửa học viện đó thôi. Quả thật, nếu như nàng có một chỗ dựa vững chắc như Lăng Đế Tư đây, vậy thì sau này mình cũng được yên tâm hơn nhiều.
Nghĩ đến đây, Mộ Dung Thiên liền vỗ lên vai nàng và cất giọng ôn nhu nói:
Lộ Thiến nghe xong lời đó của Mộ Dung Thiên thì có chút không tin, bởi vì thái độ của hắn thay đổi quá nhanh.
Mộ Dung Thiên nhìn khuôn mặt dễ thương và xinh đẹp như “lê hoa đái vũ” [2] của nàng, thì cảm thấy rất yêu mến nàng, gật đầu nói:
Lộ Thiến nghẹn ngào nói:
Mộ Dung Thiên cười nói:
Lộ Thiến bán tín bán nghi hỏi:
Mộ Dung Thiên gật đầu đáp:
Giờ đây, hắn lại muốn nỗ lực khuyên Lộ Thiến nên lui tới với Lăng Đế Tư nhiều hơn, bởi vì có như thế thì hắn mới không cần lo lắng vấn đề an toàn của Lộ Thiến ở Tát Á Dạ Lộ ma võ học viện nữa.
Lộ Thiến cảm thấy Mộ Dung Thiên quả thật rất chân tình, nên nàng cũng nín khóc và mỉm cười nói:
Mộ Dung Thiên thầm cảm thấy xấu hổ, vừa rồi hắn chỉ thuần túy là vì tư tâm, nhưng rồi hắn bỗng nhiên nhớ tới một việc, chợt hỏi:
Lộ Thiến lắc đầu:
Mộ Dung Thiên thở phào nhẹ nhõm, rồi nói:
oooOooo
Lộ Thiến lúc này đã thôi khóc và cùng Mộ Dung Thiên bước xuống lầu, ở tầng dưới Khiết Tây Tạp đang xem chương trình “Lệnh truy nã” trên ma pháp kính tượng đầy vẻ hứng thú, thì ra chương trình đó đang chiếu hình ảnh của chính bản thân nàng. Điều đó khiến cho nàng cảm thấy đắc ý vô cùng, dù họ có tìm thì cũng vô dụng thôi, nay nàng đã có thuật dịch dung che giấu thân phận thì đừng có ai mong tìm thấy nàng.
Mộ Dung Thiên đặt người ngồi xuống sô pha, cười nói:
Khiết Tây Tạp thấy ánh mắt hắn lấp lánh nhìn ảnh chụp trong kính tượng thì không đáp mà hỏi ngược lại:
Nàng thầm nghĩ lúc chiều tên tiểu tử này bị Lăng Đế Tư làm cho thần hồn điên đảo, bây giờ nhìn thấy chân diện mạo của mình, thần sắc có vẻ như đã hoàn toàn bị hấp dẫn, không chừng hắn sẽ còn thốt ra những lời ái mộ mình nữa đó chứ. Như vậy thì cũng giúp cho mình vãn hồi lại được chút mặt mũi rồi. Bản thân Khiết Tây Tạp là một tiểu công chúa nên đối với những lời nịnh hót xung quanh nàng thì luôn cảm thấy buồn nôn, nhưng lần này lại rất háo hức muốn nghe, đây có thể xem như là ngoại lệ.
Mộ Dung Thiên cười ha hả nói:
Khiết Tây Tạp nghe xong lời của hắn thì tức muốn ngất luôn, nàng giận đến độ chỉ muốn ném Mộ Dung Thiên xuống đất rồi đánh cho hắn một trận nhừ tử để giải tỏa mối hận trong lòng mình.
Mộ Dung Thiên thấy bộ dạng căm phẫn của nàng, thì lấy làm kinh hãi nói:
Khiết Tây Tạp cũng nhận ra mình có chút thất thố, lập tức trấn tỉnh lại, trong lòng thấp thỏm không yên. Chẳng lẽ vừa rồi mình quá tức giận mà đã khiến cho hắn nhìn ra sơ hở sao? Bây giờ mình đang đối diện với chân diện mạo của mình ở kính tượng kia, dù cho có thuật dịch dung che đậy, nhưng nói không chừng cũng sẽ dễ dàng bị bại lộ chứ chẳng chơi.
Mộ Dung Thiên tiếp tục nói:
Lần này thì Khiết Tây Tạp trực tiếp lăn kềnh ra đất luôn.
Đến giờ cơm chiều, Khiết Tây Tạp đối với những món ăn trên bàn y như kẻ thù không đội trời chung của mình vậy, nàng tấn công chúng như cuồng phong cuốn lá rụng. Nếu như nàng không giải tỏa được cục tức trong lòng, thì không khéo sẽ bước vào thời kỳ mãn kinh trước tuổi nữa ấy chứ. Lẽ tất nhiên, mùi vị đặc biệt của thức ăn cũng là một nguyên nhân ở trong đó, dù cho nàng là nữ nhi của một Thành chủ và đã từng nếm qua rất nhiều thức ăn ngon trong thiên hạ, vậy mà cũng không nói ra được đây là những món gì.
Mộ Dung Thiên thấy nàng ăn giống như dân chạy nạn bị đói lâu ngày vậy, nên từ tốn nói:
Khiết Tây Tạp nghe xong thì thiếu chút nữa là phun hết cả cơm ra ngoài. Nàng thầm nghĩ số lượng tài sản trong nhà của bổn tiểu thư nhiều vô số kể, nếu lấy kim tệ dìm chết ngươi cả mấy trăm lần thì cũng không phải là việc khó gì.
Lúc này chuông cửa chợt vang lên, Mộ Dung Thiên liền cảm thấy kỳ quái, sao mình mới vừa từ học viện về mà đã có khách tới thăm rồi, là ai đây nhỉ? Hắn nhét một miếng thịt vào miệng rồi mới ấn vai Lộ Thiến lúc này cũng đang định đứng lên, để nàng ngồi xuống, còn mình thì đích thân bước ra mở cửa.
Nếu nói Mộ Dung Thiên có chút kiêng kỵ đối với ai đó, thì không cần phải nghĩ, người đó nhất định là ma nữ này rồi.
Chẳng lẽ hôm trước nàng ta cảm hóa Lộ Thiến không thành, nên bây giờ lại muốn thi hành âm mưu lần nữa? Mộ Dung Thiên nghĩ đến đây thì không khỏi có chút lo lắng.
Tuy nhiên, hắn đã đoán sai, Bích Dạ đi thẳng luôn vào vấn đề:
------oOo------