Nguồn:
read.st
Mộ Dung Thiên ngạc nhiên hỏi:
Bích Dạ cười dài, nói:
Mộ Dung Thiên gượng lắc đầu, đáp:
Bích Dạ cũng không khách khí chút nào, nàng ung dung bước vào nhà, đồng thời cũng cởi bỏ lớp y phục ẩn sĩ trên người. Đây là tập tục ở đại lục, vì phải che dấu thân phận ở bên ngoài mà người ta mới mặc y phục ẩn sĩ, điều đó không có gì trở ngại cả; nhưng một khi đã vào nhà người ta làm khách, nếu không có lý do gì đặc biệt thì nhất định phải cởi bỏ y phục ẩn sĩ ra để biểu thị sự tôn kính đối với chủ nhân.
Khải Sắt Lâm cũng cởi y phục bên ngoài xuống, mỉm cười nói:
Khải Sắt Lâm lúc này đã khôi phục lại dung mạo vốn có, mái tóc óng mượt của nàng màu ô-liu, khuôn mặt cũng rất xinh đẹp, so với lúc gặp Mộ Dung Thiên với thân phận là Khắc Lý Tư Đế thì còn có thêm dáng vẻ phong tình khó tả, đôi mắt đẹp linh hoạt đến nỗi nếu có người gặp phải phong thái lúc này của nàng thì sẽ nảy sinh ảo giác lúc giận lúc vui, như thời tiết mùa hè vậy. Ấn tượng đầu tiên của Mộ Dung Thiên đối với nàng là cảm thấy nàng đúng là một diễn viên bẩm sinh, nếu như ở địa cầu, nàng chắc chắn sẽ là ứng cử viên số một để đoạt giải Oscar.
Thái độ của đối phương so với lần đầu gặp mặt đã trở nên tốt hơn rất nhiều, cho nên Mộ Dung Thiên cũng không muốn tỏ ra thất lễ. Bởi vì diện mạo của nàng so với Khắc Lý Tư Đế trước đó thì đã thay đổi quá nhiều, lại thêm thanh âm cũng không giống nên rốt cuộc thì Mộ Dung Thiên vẫn không nhận ra được thân phận giả của nàng, chỉ có điều với trực giác nhạy bén của một tên sắc lang, hắn cảm thấy ngoại trừ lần gặp mặt đầu tiên khi mới đến Phật Lạc Lý Tư ra thì dường còn gặp qua ở đâu đó rồi thì phải. Thế nhưng Mộ Dung Thiên suy nghĩ một lúc lâu mà chẳng thu được kết quả gì, vì thế mà cũng không tiếp tục truy cứu nữa.
Bích Dạ vừa vào nhà đã quan sát căn biệt thự của Mộ Dung Thiên, thầm nghĩ công hội quả là coi trọng tên sắc lang này, đã vậy mà lại còn tặng luôn cho hắn một căn phòng có kết giới cách âm, nếu đóng cửa lại thì không thể nghe bất kỳ một loại âm thanh nào ở bên ngoài. Tuy nhiên, công việc của dược sư thường cần một môi trường làm việc yên tĩnh, nếu như không có biện pháp giải quyết điều đó thì người của công hội đã không phân nhà cho hắn ở con đường Lục Hoa náo nhiệt và ồn ào này. Phải biết rằng, những hàng quán tại đây đều mở suốt ngày đêm, không khác bao nhiêu với khu phố trên đường Bất Dạ tại địa cầu cả. Điểm khác biệt duy nhất chính là không có khách làng chơi đầy rẫy mà thôi.
Sau khi mời hai người ngồi xuống, Mộ Dung Thiên bỗng nhớ đến tiểu Tinh Linh còn đang tắm ở phía sau, Bích Dạ biết hắn đến từ Cách Lâm trấn và không có người quen nào ở Phật Lạc Lý Tư này. Nếu để cho nàng nhìn thấy tiểu Tinh Linh và hắn, cô nam quả nữ cùng sống chung một nhà thì chỉ sợ lại cho rằng hắn vừa trở nên giàu có, sau khi làm chứng nhận dược sư liền nổi sắc tâm, lừa gạt thiếu nữ vị thành niên. Hơn nữa, hắn thu giữ người không có chức nghiệp, để người khác biết được thì cũng không phải là một chuyện tốt. Do đó mà hắn vội nói với hai người:
Hắn đang tính đi dặn tiểu Tinh Linh tắm thêm một lúc, ai ngờ, khi còn chưa kịp bước đi thì một âm thanh trong trẻo như tiếng chuông ngân truyền tới:
Lời vừa dứt thì người cũng đến nơi. Mộ Dung Thiên, Bích Dạ và Khải Sắt Lâm cùng lúc nhìn về phía nàng, trong nhất thời, ai nấy cũng đều ngẩn ngơ cả ra.
Tiểu Tinh Linh quả là một thiếu nữ phấn điêu ngọc trác vô cùng mỹ lệ, mái tóc của nàng có màu Tử La Lan, đôi mắt màu xanh lục trong suốt và sâu thẳm, ngũ quan gọn gàng, giống như là thượng đế đã tỉ mỉ điêu khắc lên vậy. Niên kỷ của nàng tuy còn nhỏ, nhưng cơ thể chỗ ôm vào chỗ vun cao thì đã khá rõ nét, nên cũng khá bắt mắt. Da thịt của nàng trắng ngà có chút hồng hồng, nhìn như trong suốt, phảng phất như nếu nhẹ nhàng vuốt ve cũng có thể tan chảy thành nước, quả đúng là rất ư mềm mại. Nàng mặc một bộ đồ màu trắng mà Mộ Dung Thiên đã mua về, lúc này lại giống như chưa bao giờ từng bị nhiễm bẩn vậy. Mộ Dung Thiên cũng đã hoàn toàn quên đi cái dáng vẻ lôi thôi, lượm thượm lúc trước của nàng. Giờ đây, nàng chỉ là một nữ hài khả ái chứ không còn cái bộ dáng của một tên khất cái nữa. Dù có gọi nàng là một tiểu thiên sứ thì nói không chừng sẽ có nhiều người tin tưởng hơn nữa ấy chứ. Nếu như không phải nàng còn có một đôi tai dài thì e rằng Mộ Dung Thiên hoàn toàn không thể tin được trước mặt mình chính là một tiểu Tinh Linh; đồng thời, hắn cũng cảm khái vô cùng, mấy người dân kia thật đáng chết, sao lại nhẫn tâm đi ức hiếp một tiểu thiên sứ như nàng chứ nhỉ.
Ngay cả đối với những nữ nhân vốn tràn lòng tự tin như Bích Dạ và Khải Sắt Lâm thì cũng thoáng có chút ghen ghét đố kỵ, tuy thế, hai nàng lại có cảm giác yêu mến nhiều hơn, vì thiếu nữ Tinh Linh ở trước mắt đây trông thuần khiết đến nổi khiến ai nhìn thấy cũng chỉ muốn ôm nàng vào lòng mà âu yếm vỗ về một lúc thôi.
Cầm thú đúng là cầm thú, Bích Dạ thầm nghĩ, ánh mắt của tên cầm thú này quả nhiên lợi hại vô cùng. Với tình huống căng thẳng lúc nãy mà hắn vẫn có thể động lòng với tiểu Tinh Linh, thảo nào mà hắn đã nảy sinh lòng tốt mà thu lưu nàng. Quả là may mắn khi nàng quyết định đến đây một chuyến và nhờ đó nên mới phát hiện ra sự tình xấu xa này, bằng không thì một thiếu nữ xinh đẹp như vậy làm sao thoát khỏi ma trảo của hắn chứ, hừ. Suy nghĩ đến đây, Bích Dạ liền liếc sang Khải Sắt Lâm, rồi nháy mắt ra hiệu cho nàng, biểu thị ý tứ: Thấy không? Tên sắc lang này khẳng định có ý đồ!
Bích Dạ hạ quyết tâm, nếu hôm nay mà tên sắc lang này không đưa ra được câu trả lời nào chính đáng, thì nàng sẽ viện cớ hắn dụ dỗ thiếu nữ để gian dâm mà diệt trừ đi, rồi đem hắn vất bỏ ở đâu đó ở tại tòa thành Phật Lạc Lý Tư này.
Mộ Dung Thiên trong lúc cấp bách bèn nói:
Nàng, nàng.....nàng là muội muội của ta!
Muội muội?
Lời ấy vừa thốt ra thì đã lập tức dập tắt luôn kế hoạch của Bích Dạ, ngay cả Khải Sắt Lâm cũng ngẩn người ra.
Lúc nãy vì quá cấp bách nên hắn mới phải bịa đặt như vậy, và bây giờ cũng không thể vãn hồi, thế là Mộ Dung Thiên chỉ đành tiếp tục làm trò và nói:
Mộ Dung Thiên vừa nói tới đó thì vừa ôm cổ tiểu Tinh Linh, khóc đến thiên hôn địa ám.
Tiểu Tinh Linh cũng thuộc loại nhanh trí, lập tức đoán ra được ý của Mộ Dung Thiên muốn giấu diếm thân phận của nàng, bởi vì nàng là người không có chức nghiệp, không thể để cho người ta biết. Do đó mà nàng cũng phối hợp nhịp nhàng với hắn, kêu lớn:
Kỳ thật, toàn bộ quá trình hắn giúp đỡ tiểu Tinh Linh đều bị Khải Sắt Lâm và Bích Dạ thấy được và tất nhiên là họ không mấy tin tưởng lắm, thế nhưng vì hai người bọn Mộ Dung Thiên diễn xuất quá nhập thần nên nhất thời Bích Dạ và Khải Sắt Lâm không làm gì được. Bích Dạ thầm mắng một tiếng cầm thú, rồi lại nói:
Mộ Dung Thiên lau nước mắt, chỉ vào dây chuyền hồng ngọc trước ngực tiểu Tinh Linh rồi nói:
Thật ra, cái sợi dây chuyền hồng ngọc này cũng là do hắn mua từ cửa hàng trang sức để tặng tiểu Tinh Linh, chỉ tốn có vài kim tệ, nhưng từ miệng hắn nói ra thì chẳng khác nào bảo vật gia truyền vậy.
Mộ Dung Thiên kể chuyện rất sinh động, mà quả thật song thân của tiểu Tinh Linh cũng đã hy sinh trong lúc ma thú công thành, nên khi nghe nhắc tới điều đó thì vành mắt của nàng liền đỏ hoe, quả thật là khó có thể phân biệt được đâu là sự bộc lộ chân thành và đâu là giả trá. Nếu không phải đã biết sự tình ngay từ đầu thì nói không chừng Bích Dạ và Khải Sắt Lâm cũng sẽ tin chuyện này ngay. Tuy nhiên, vào lúc này thì họ không tìm ra được chỗ sơ hở, mà tên sắc lang giảo hoạt này quả thật rất khéo ngụy biện, không ngờ hắn lại nắm lấy lý do “thất lạc”, nên cho dù có đi kiểm tra tư liệu thân thế của hắn thì chỉ sợ cũng sẽ không tìm thấy điều gì.
Khải Sắt Lâm nói:
Quả thật Mộ Dung Thiên cũng không biết tên của tiểu Tinh Linh, tuy nhiên, hắn ứng biến rất nhanh, liền quay lại nói với tiểu Tinh Linh:
Tiểu Tinh Linh nhẹ nhàng đáp:
Mộ Dung Thiên sợ Bích Dạ còn truy vấn tiếp, nên vội nói:
Bích Dạ đúng là còn muốn hỏi vài chuyện nữa, song lại không có cớ gì, mà quấy rầy bữa cơm của chủ nhân thì lại là chuyện thiếu lễ phép. Nhưng vì không muốn chịu thua, nàng chỉ đành làm mặt dầy, sảng khoái đáp ứng luôn:
Vừa nói, nàng vừa thầm nghĩ trong lòng rằng chỉ cần lão nương lưu lại đây thì sớm muộn gì cũng sẽ có cơ hội tìm ra sơ hở.
Đợi Mộ Dung Thiên và Lộ Thiến đi vào nhà bếp một lúc, Bích Dạ mới nhỏ giọng nói với Khải Sắt Lâm:
Khải Sắt Lâm vẫn có chút không tin, nói:
Bích Dạ hừ một tiếng rồi nói:
Khải Sắt Lâm bán tín bán nghi:
Trong khi hai người mãi mê thảo luận ý đồ của Mộ Dung Thiên, thì hắn và tiểu Tinh Linh đã tiến vào trong nhà bếp. Lúc này hắn mới lau mồ hôi và thở phào nhẹ nhỏm, nhân lúc hai người kia còn ở chỗ khác, hắn liền dạy cho Lộ Thiến lát nữa sẽ trả lời một số vấn đề như thế nào, rồi sau đó mới làm cơm. Bọn họ quả thật là chưa ăn gì vì lúc đó Lộ Thiến quá bẩn thỉu, lại thêm những thứ rác rưởi hôi thối trên người nên không tiện vào quán ăn cơm. Cũng may lúc đó Mộ Dung Thiên đã mua một ít thức ăn để nàng ăn tạm đỡ đói.
Lẽ ra tiểu Tinh Linh định giúp làm cơm, nhưng Mộ Dung Thiên lại kiên trì muốn tự mình động thủ, bởi vì đã lâu rồi hắn chưa từng được nếm mùi vị của thức ăn ttại địa cầu, đầu bếp ở Thần Phong đại lúc đều có khả năng làm ra những món rất ngon, nhưng Mộ Dung Thiên lại thích thức ăn của quê nhà hơn, tuy rằng trù nghệ [1] cũng là “dị đồ đồng quy” [2], nhưng chỉ cần nguyên liệu hơi khác một chút thì cũng không ảnh hưởng nhiều lắm.
Do từ nhỏ hắn đã quen ở một thân một mình, nên tất nhiên là cũng rất thông thạo việc nấu nướng. Thế là không lâu sau, hơn mười đĩa rau đã được đặt lên bàn. Tật Phong tối nay năng nổ hẳn lên, con chó nhỏ này ban ngày chỉ biết ngủ trong lòng Mộ Dung Thiên, nhưng khi ngửi thấy mùi thức ăn thơm ngon thì cũng thèm nhỏ dãi, thịt thà cá muối ở đại lục quả rất ngon, thế nhưng nó lại không thích bằng một khúc xướng ở quê nhà.
Tam nữ quả là rất may mắn nên mới có được cơ hội thưởng thức hương vị thức ăn do người đến từ xứ khác làm ra. Ngay Bích Dạ và Khải Sắt Lâm vốn đã nếm qua rất nhiều cao lương mỹ vị, nhưng đối với sự chế biến lạ lẫm, phong vị độc đáo này thì cứ tấm tắc khen mãi không dứt. Kỳ thật, đối với những phú nhân suốt ngày chỉ ăn sơn hào hải vị thì họ đã sớm nhàm chán những món ăn đắt tiền, chỉ có với mấy món rau củ hoang dã vừa đơn giản vừa tinh khiết thế này thì lại khiến họ cực kỳ ưa thích.
Khi nghe Lộ Thiến nói cơm nước đều do Mộ Dung Thiên làm thì Bích Dạ liền nghĩ rằng tên sắc lang này tuy có tính cầm thú, nhưng tay nghề làm bếp quả thật cũng có chút thủ đoạn, làm bọn ta suýt chút nữa đã quên mất phong độ thục nữ. Song, nàng cũng cảm thấy rất kỳ quái, nếu như hắn là một Băng hệ ma pháp sư, thì như sao lại phải xuống bếp? Thân phận của ma pháp sư cực kỳ cao quý, họ sẽ không bao giờ làm những chuyện tầm thường như vậy. Do đó mà cả Bích Dạ và Khải Sắt Lâm đều cảm thấy thương tiếc khi nhìn thấy Lộ Thiến bị rơi vào “miệng sói”, nên cả hai đều không ngừng gắp đồ ăn vào bát cho cô bé.
Cả chủ và khách đều có chủ ý xấu trong lòng, thế nhưng cả đôi bên đều ăn cơm rất vui vẻ.
Khi nhìn thấy mọi người đều đã buông đũa, Mộ Dung Thiên thầm suy tính, xem nên mượn cớ gì để có thể khiến cho các ma nữ sớm ra về đây?
Lúc này Bích Dạ lại hỏi hắn:
Mộ Dung Thiên nghe thấy thế thì sắc mặt đại biến, đồng thời có cảm giác rất kỳ quái, “xúc tất trường đàm” ư? Câu này sao nghe quen tai vậy nhỉ?
------oOo------