Nguồn:
read.st
Chỉ còn lại một ngày trước khi cuộc thi bắt đầu, Mộ Dung Thiên cũng không có dự định tu luyện thêm. Dù sao thì việc trải qua một thời gian dài chịu đựng sự quá tải về cả hai mặt tinh thần và thể xác cũng là một việc không dễ dàng gì, vì thế nên hắn rất cần được nghỉ ngơi. Hơn nữa, hắn còn một việc rất quan trọng phải làm, đó là đi mua khôi giáp.
Lúc bình thường, Mộ Dung Thiên cũng được công hội phát cho mấy bộ khôi giáp, nhưng chỉ là những bộ làm bằng da thú và thuộc loại thấp kém nhất. Đối với những chiến sĩ mới vào nghề, thì loại khôi giáp hạng nhẹ này rất thích hợp cho họ, vì lực phòng ngự của nó cũng hơi mạnh một chút. Còn nếu như sử dụng khôi giáp quá nặng nề thì đối với những người có lực lượng yếu như họ thì sẽ trở thành gánh nặng, trong lúc chiến đấu, nói không chừng còn bị phản tác dụng nữa kìa.
Mộ Dung Thiên vốn là người của địa cầu nên không hứng thú lắm với các loại khôi giáp. Nếu không phải do học viện bắt buộc hoặc là trong thời gian huấn luyện, thì hắn chỉ ăn mặc giản dị cho khỏe. Tuy nhiên, trong ngày thi đấu quan trọng như vậy thì ăn mặc kiểu đó không hợp thời. Chỉ cần được trang bị đầy đủ thì thực lực của một chiến chức giả sẽ được tăng tới cảnh giới cao hơn, mà trong lúc chiến đấu với ma thú thì sinh mạng cũng được bảo đảm an toàn hơn vài phần. Hiển nhiên là tác dụng của những bộ trang bị tốt thật không thể xem thường được.
Về việc nên mua sắm loại khôi giáp nào cho thích hợp với những đặc điểm của bản thân thì Mộ Dung Thiên cũng không rõ lắm. Những người thuộc chức nghiệp khác đều có đặc điểm không giống với lĩnh vực ma chiến sĩ, e rằng có hỏi cũng như không. Vì thế Mộ Dung Thiên mới tính đến hỏi ý kiến của Bố Luân Đặc, lão có kinh nghiệm phong phú, lại cũng là lĩnh vực ma chiến sĩ nên chắc sẽ có những đề nghị thích hợp với hắn hơn.
Tuy nhiên, khi Mộ Dung Thiên đến trước cửa phòng làm việc của Bố Luân Đặc thì lại có chút do dự, vì hắn cho rằng lão đang bận rộn lo lắng cho cuộc thi đấu ngày mai đến tối tăm mặt mũi, tựa như kiến bò trên chảo nóng, vậy mà mình lại đi quấy rầy lão thì có vẻ không được tốt lắm. May thay, Mộ Dung Thiên cũng không phải do dự lâu hơn nữa, vì Bố Luân Đặc đã nhìn thấy hắn, đồng thời lại còn đưa tay ngoắc hắn vào:
Mộ Dung Thiên bước vào phòng và hỏi:
Bố Luân Đặc vẫn vừa giải quyết tư liệu, vừa nói:
Mộ Dung Thiên thầm nhủ: "Thật là vừa khéo!" Nghĩ vậy, hắn liền nói:
Bố Luân Đặc cười ha hả, rồi nói:
Mộ Dung Thiên nghe vậy thì thích chí quá mà bật cười thành tiếng, được viện trưởng đích thân chuẩn bị khôi giáp cho, thì hẳn là nó phải rất tốt chứ không còn gì nghi ngờ nữa. Việc này thật đúng là "tặng than hồng trong mùa đông giá rét" đây mà.
Sau khi cười xong, lão liền lâm râm đọc mấy lời gì đó, rồi trên tay liền thấy xuất hiện một bộ khôi giáp màu xám được gấp gọn gàng. Bộ khôi giáp ấy không có chút hoa lệ nào, mà chất liệu làm nên nó cũng không hề phát sáng lòe loẹt như kim loại, trông nó cũng rất giống với bộ dạng của Bố Luận Đặc vậy, tức là không có một điểm nào bắt mắt cả. Bố Luân Đặc rũ bộ khôi giáp ra, rồi đắc ý hỏi:
Mộ Dung Thiên cẩn thận quan sát một lát, rồi phán gọn lỏn:
Vừa nói, hắn vừa cảm thấy rất thất vọng, xem ra bộ khôi giáp này so với bộ mà Chiến Sĩ công hội đã phát cho mình cũng không khá hơn bao nhiêu.
Bố Luân Đặc nghe vậy thì suýt chút nữa là té ngửa ra đất, lão nói:
Mộ Dung Thiên gãi gãi đầu, cười ngượng:
Bố Luân Đặc đảo quanh đôi mắt, rồi nói:
Mộ Dung Thiên nghe vậy thì ngại ngùng nói:
Bố Luân Đặc đáp:
Tuy nói vậy, nhưng trong mắt lão lại thoáng hiện lên nét mơ màng, nhớ lại bộ khôi giáp này đã theo bầu bạn với mình từ thuở thiếu thời cho tới ngày nay, từng trải qua bao sóng gió, và nó cũng đã cùng trưởng thành với lão nên tất nhiên là tình cảm sâu đậm, thật chẳng khác nào một vị bằng hữu lâu năm vậy.
Sau khi vỗ nhẹ hai cái lên bộ khôi giáp, tựa như là thay cho lời từ biệt, Bố Luân Đặc nhanh chóng nhét nó vào tay Mộ Dung Thiên. Dù sao thì khôi giáp chỉ có thể phát huy tác dụng tốt nhất ở trên chiến trường mà thôi, chứ không phải là nằm lặng lẽ ở trong Không Gian giới chỉ, vì như vậy thì quá ủy khuất cho nó đi.
Mộ Dung Thiên tiếp lấy "Phá Lãng", hắn thấy ở nơi vị trí của trái tim có đính một viên lam ngọc rất đẹp, bên trong viên ngọc đó lại không ngừng có hơi nước bốc lên, trông rất giống như cá thổi hơi ra ngoài vậy; và đó cũng là điểm đẹp và khác lạ nhất ở trên bộ khôi giáp này, còn toàn bộ những nơi khác thì đều mang một lớp vảy màu xám rất tầm thường. Mộ Dung Thiên chỉ vào khối ngọc và hỏi:
Bố Luân Đặc gật đầu đáp:
Nghe Bố Luân Đặc kể ra những ưu điểm kỳ lạ của "Phá Lãng" rồi, đến lúc này Mộ Dung Thiên mới ý thức được bộ khôi giáp này là một món bảo vật quý đến cỡ nào. Hắn bất giác siết chặt hai tay lại rồi hỏi:
Bố Luân Đặc phì cười:
Sau đó, Bố Luân Đặc liền dạy cho Mộ Dung Thiên cách làm sao để thành lập triệu hoán khế ước, để hắn có thể tiến hành nghi thức cho Phá Lãng nhận chủ lần thứ hai.
oooOooo
Lúc Mộ Dung Thiên rời khỏi phòng làm việc của viện trưởng, trên người hắn tuy đã có mặc Phá Lãng nhưng lại không hề có vẻ nặng nề hay bất tiện nào, mọi hành động vẫn chẳng có chút gì thay đổi. Bộ khôi giáp đó quả thật là nhẹ như không vậy. Lời của Bố Luân Đặc nói rất đúng, khi mặc Phá Lãng vào thì chẳng khác nào y phục bằng vải vậy, nó hoàn toàn có thể co duỗi tự nhiên và cũng không gây ra bất kỳ ảnh hưởng nhỏ nào tới mọi hoạt động của người mặc nó. Lúc này hắn lại thầm nghĩ, phải chi có được bộ khôi giáp này sớm thì mấy ngày trước đâu có bị Bích Dạ ngược đãi đến chết đi sống lại như vậy đâu chứ. Những nghĩ thì nghĩ vậy, chứ nếu trong lúc huấn luyện mà có mặc khôi giáp thì hiệu qủa cũng sẽ bị giảm đi nhiều. Tuy rằng Bích Dạ có phần tàn nhẫn vô tình, nhưng điều đó lại rất hữu hiệu và có ích đối với hắn. Ở tại địa cầu, các đặc chủng binh trong quân đội cũng đều phải thụ huấn nghiêm khắc và tàn khốc như vậy, vì chỉ có như thế thì mới giúp cho họ trở thành mạnh mẽ trong một thời gian ngắn được.
Cả ngày hôm nay Mộ DungThiên chỉ luyện Linh lực chu thiên vận chuyển thuật theo như thường lệ, mỗi ngày bắt buộc ít nhất là một lần, thời gian còn lại trong ngày thì để nghỉ ngơi điều dưỡng tinh thần và thể xác. Đến tối thì hắn lại cùng Khiết Tây Tạp nói chuyện phiếm để giết thời gian, tuy nhiên, chưa trò chuyện được bao lâu thì hắn lại trở về giường của mình nghỉ ngơi, và tối nay cũng là lần đi ngủ sớm nhất kể từ khi Mộ Dung Thiên lập chí phải tu luyện khắc khổ cho tới nay.
Thế nhưng khi nằm trên giường rồi thì hắn lại không ngủ được. Ngày thường cứ hễ đặt lưng xuống giường là Mộ Dung Thiên đã đi gặp Chu công ngay, vậy mà hôm nay hắn lại bị mất ngủ, hai mắt mở to nhìn trần nhà và không có cách nào để chìm vào giấc ngủ cho được. Bầu không khí đêm nay ở trong học viện rất yên tĩnh, nó nặng nề cứ như là khoảng thời gian trước cơn giông bão vậy, thật khiến người ta không tài nào thở được.
Bắt đầu từ mai trở đi, khi đã bước lên đài thi đấu rồi, chỉ cần có thể đánh thẳng một mạch tới trận chung kết, vậy thì hắn sẽ có thể phô bày thực lực chân chính của mình ở ngay trước mắt hàng ngàn hàng vạn người dự khán rồi. Sau khi trải qua mấy tháng như mộng như ảo, ngay cả Mộ Dung Thiên cũng cảm thấy khó tin được vào những gì đã xảy ra. Không ngờ mộng tưởng trở thành cường giả của hắn lại đến nhanh như vậy. Ngày mai sẽ là khởi điểm mới cho mọi lý tưởng và mục tiêu của hắn! Cũng từ mai trở đi, hắn sẽ không còn là một khán giả ở trên cái sân khấu rộng lớn là Thần Phong đại lục này nữa. Nghĩ tới đây, Mộ Dung Thiên lại nhớ tới một câu danh ngôn ở địa cầu: Sóng gió đến càng lớn thì sức người sẽ càng mạnh.
------oOo------