Nguồn:
read.st
Thượng Quan Bất Hối rất hận Tần Lập, thầm nói ngươi không có việc gì lại tới đây náo loạn hả? Đồng thời hắn cũng phải nén giận với Hồng Phi, hắn biết, Thượng Quan Hồng Phi có cùng ý tưởng với phụ thân mình, rất bất mãn với quyết định hối hôn cuả mình. Tuy nhiên, đối với ý của Thái tử điện hạ hắn lại càng không chắc, hạ giọng nói:
Nói xong, hắn lại chợt nhớ tới Hoàng đế khai quốc của Thanh Long quốc: Triệu Long Đằng, đành phải nuốt những lời định nói ra vào bụng.
Triệu Tinh Hà tùy ý khoát tay nói:
Trong lòng Thượng Quan Bất Hối hơi rùng mình. Lời nói của Thái tử tưởng như vô tâm, nhưng thực tế lại để lộ ra một vấn đề. Khoảng cách từ đế đô đến thành Hoàng Sa rất xa xôi, chuyện về một tên con hoang chỉ là một việc nhỏ mà người ta cũng biết rõ ràng như thế. Hơn nữa, hắn nói Tần Phong và Tần Hổ đang đi theo Nhị hoàng tử, trong lời này, có thâm ý!
Từ đầu chí cuối, Thượng Quan Bất Hối vốn không xem Thái tử là một đứa trẻ mà đối đãi. Sinh tại hoàng gia, được vạn người chú ý, từ nhỏ đã nhận được giáo dục hoàn mỹ, tâm trí này có thể kém được sao? Lại nghĩ về lời nói của Thái tử, Tần Lập đã bị Tần gia trục xuất khỏi gia tộc, hơn nữa, trước khi Tần gia bị diệt còn dùng mười vạn lượng bạc thuê người ám sát người này, nghe nói là vì nửa năm trước Tần Lập đã châm ngòi quan hệ giữa Mạc gia và Tần gia.
Triệu Tinh Hà hơi nhíu mày.
Thượng Quan Bất Hối thấy Thái tử lộ ra vẻ mặt không vui, chỉ đành bảo người gọi Tần Lập tới, trong lòng bất an, thật sự là không có nửa điểm tin tưởng với Tần Lập. Trong thịnh yến ngày trước, trước mặt tất cả các nhân vật Thượng lưu thành Hoàng Sa, Tần Lập đã dám kiêu ngạo như thế, chẳng lẽ đổi thành Thái tử trước mắt này, thì hắn sẽ thành thật sao?
“Chỉ mong hắn có thể thành thật một ít!” Vẻ mặt Thượng Quan Bất Hối âm trầm, hiện tại Thượng Quan gia là do hắn định đoạt, hắn tuyệt đối không cho phép chuyện gì có thể phá hoại kế hoạch của hắn! “Nếu hắn thức thời thì tốt, nếu không…” Trong mắt Thượng Quan Bất Hối hiện lên sát khí.
Trong phòng ăn lớn cực kỳ hoa lệ có bảy tám cái bàn, trong đó hơn nửa là dòng chính Thượng Quan gia, một phần khác là tâm phúc tùy tùng của Thái tử mang tới. Trước đó bọn họ đã ngồi chung với nhau, đàm tiếu nói chuyện, lúc này đều ngưng thần tĩnh khí, nhìn sang bên này không biết chuyện gì xảy ra.
Sau một lát, Tần Lập theo sau Thượng Quan Hồng Phi đi tới, trên đường Thượng Quan Hồng Phi còn dặn đi dặn lại, sợ Tần Lập gây sự trong đó.
Tần Lập vừa vào cửa, liền cảm giác được vài ánh mắt đảo qua trên người mình, trong đó có một ánh mắt cực kỳ âm trầm, chính là Thượng Quan Bất Hối. Tần Lập thản nhiên nhìn lại hắn một cái, sau đó liếc qua Thái tử trong miệng Thượng Quan Hồng Phi, thấy hắn đang đánh giá mình, trong mắt cũng không có ý khinh thường hay trào phúng gì cả.
Tần Lập thầm nghĩ: “Quả nhiên là một nhân tài!”
Giọng Thượng Quan Bất Hối trầm trầm, mang theo hương vị cảnh cáo, trước tiên làm rõ thân phận Thái tử, miễn cho tiểu tử này lại giả bộ hồ đồ.
Tần Lập mỉm cười, nhìn Triệu Tinh Hà nói:
Trừ câu láo xược đầu tiên là của Thượng Quan Bất Hối, câu lớn mật là của đứa con cả của Thượng Quan Bất Hối, Thượng Quan Hiên Vũ. Vị thế tử của Thượng Quan gia này cũng ước gì muội muội mình thành hoàng thân quốc thích, trước kia hắn vẫn học ở Học viện Đế quốc, năm nay tốt nghiệp. Mười tám tuổi có được thực lực Huyền cấp bậc ba, được Hoàng đế bệ hạ tự mình ban thưởng, phong làm Nam tước, tuy không phải thừa kế, nhưng ở Thanh Long quốc mà có được thân phận quý tộc thì đã được cho là tuổi trẻ đầy hứa hẹn rồi!
Lần này Thái tử điện hạ tới, hắn là người cao hứng hơn ai hết, nếu việc hôn nhân này có thể thành thì hắn có thể thành quốc cữu gia rồi! Cho nên hắn đối với Tần Lập quả thực là phản cảm.
Về phần những tiếng huyên náo sau đó đều là dòng chính Thượng Quan gia. Những tâm phúc dưới tay Thái tử điện hạ một người cũng đều không phát ra tiếng, bởi vì không đợi những người này nói, những người Thượng Quan gia đã làm thay rồi.
Thượng Quan Bất Hối phẫn nộ trách mắng.
Triệu Tinh Hà nở nụ cười chân thành, không nhìn thái độ của mọi người, nhìn Tần Lập cười nói:
Tần Lập cũng tươi cười:
Nụ cười của Triệu Tinh Hà lập tức cứng lại.
Thượng Quan Hiên Vũ vỗ bàn một cái, đứng dậy, căm tức quát lên.
Vẻ mặt Tần Lập ngây thơ, giọng điệu ôn hòa hỏi Thượng Quan Bất Hối.
Thượng Quan Bất Hối cũng bất chấp trước mặt Thái tử quát lên. Tiểu tử này ngay cả mặt mũi Thái tử cũng không cho, để hắn tiếp tục đứng ở đây thì chuyện khẳng định sẽ càng lớn.
Tần Lập vẫn tươi cười như trước:
Thượng Quan Bất Hối giận sôi lên, hét lớn:
Tần Lập hét to một tiếng, trên người chợt hiện lên một đạo hào quang màu lam, một cỗ khí thế cường đại từ thân thể Tần Lập trong nháy mắt bùng phát ra, tràn ngập toàn bộ đại sảnh yến hội. Mấy người gần Tần Lập nhất, bao gồm cả Thái tử Triệu Tinh Hà là Huyền cấp bậc chin, tất cả đều đỏ bừng mặt, thối lui về sau.
Đám hộ vệ của Thái tử phản ứng cực nhanh, lập tức phóng ra khí thế của bản thân, nhanh chóng hộ vệ Triệu Tinh Hà. Đồng thời như hổ rình mồi nhìn chằm chằm Tần Lập, chỉ cần hắn hơi có dị động thì lập tức giết chết tại chỗ!
Những người này trong lòng kinh ngạc không thôi, trước đó căn bản là không thể cảm nhận được một chút dao động nguyên lực trong người Tần Lập, thật không nghĩ tới, lại là võ giả Địa cấp!
Hơn nữa khí thế trên người hắn cực kỳ đặc biệt. Rõ ràng chỉ có thực lực Địa cấp sơ giai, nhưng khí thế kia lại không khác lắm so với cường giả Thiên cấp!
Thượng Quan gia không phải không có cường giả Thiên cấp, nhưng lúc này đang bế quan, trừ phi là gia tộc lâm vào cảnh sinh tử tồn vong, nếu không thì sẽ không xuất quan.
Cho nên, đám hộ vệ Địa cấp bên người Thái tử đều khẩn trương chú ý nhất cử nhất động của Tần Lập.
Từ xa xa trong đám người, một con cháu Thượng Quan gia chịu không nổi loại khí thế áp bách này, nhất thời xúc động, nói ra bí mật lớn nhất của Thượng Quan gia.
Thượng Quan Bất Hối lúc này thầm nghĩ không tốt. Quả nhiên, trong mắt Thái tử Triệu Tinh Hà đang được hộ vệ hiện lên dị sắc. Vừa nghĩ muốn quay đầu lại quát lớn kẻ con cháu kia nói hươu nói vượn.
Lại nghe Tần Lập ha ha cười nói:
Sắc mặt Triệu Tinh Hà khẽ biến, tuy nhiên không thừa nhận cũng không được. Thượng Quan Bất Hối trong cái khó ló cái khôn, nhiều ít cũng xua đi một ít nghi hoặc trong lòng hắn, cảm thấy tên con cháu kia vì bị hù họa nên mới nói hươu nói vượn.
Thượng Quan Hiên Vũ lạnh lùng nhìn Tần Lập:
Bốp!
Một cái tát giòn tan, hung hăng đánh vào mặt Thượng Quan Hiên Vũ!
Bao gồm cả những thị vệ bên cạnh Triệu Tinh Hà cũng không ai có thể thấy được Tần Lập ra tay như thế nào. Chỉ thấy hoa mắt một cái, Tần Lập đã đứng ở vị trí vừa rồi, mà Thượng Quan Hiên Vũ đang lấy tay bưng mặt, vẻ mặt tràn ngập khó tin nhìn Tần Lập. Hắn há mồm, một cái răng cùng với máu tươi phun lên mặt đất, hung hăng nói:
Bốp!
Lại một cái tát, hung hăng đánh vào mặt bên kia của Thượng Quan Hiên Vũ!
Hai mắt Tần Lập bắn ra ánh sáng lạnh lẽo, lạnh lùng nói:
Nói xong, nhìn thoáng qua Thượng Quan Bất Hối, cười lạnh:
------oOo------