Nguồn:
read.st
Lãnh Dao dùng giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng trước sau như một, chậm rãi nói ra, sau đó bổ sung:
A Hổ nhìn thật sâu vào mắt Tần Lập, bỗng nhiên cúi người xuống:
Tần huynh đệ, đây là lần cuối cùng ta gọi đệ như thế. Sau này, ngươi chính là chủ công của ta!
Cái này không được, A Hổ đại ca, cho tới giờ đệ luôn coi ngươi như là huynh trưởng! Hơn nữa hiện giờ đệ chỉ có hai bàn tay trắng, lẽ nào huynh không cần suy nghĩ một chút? Còn có Lãnh Dao, yêu cầu của tỷ đệ có thể đáp ứng. Nhưng vẫn là câu nói kia, đệ hy vọng tỷ suy nghĩ tiếp, bởi vì đáp ứng tỷ chẳng qua là một câu rất đơn giản, nhưng mà có thể làm được hay không đệ căn bản không thể đảm bảo, nhưng đệ sẽ tận lực!
Tần Lập vẻ mặt chân thành nâng A Hổ lên, nghiêm túc nói.
A Hổ cười cười nói:
A Hổ có chút xúc động, hán tử hơn ba mươi tuổi này vành mắt ửng đỏ nói tiếp: Truyện "Duy Ngã Độc Tôn "
Trong lòng Tần Lập cảm động nói:
Trong lòng ba người A Hổ đều bị Tần Lập nói những lời này nung nóng lên, nào có người nào không hy vọng mình được tôn trọng, được người khác chú trọng?
Lãnh Dao nhìn Tần Lập, nhàn nhạt nói:
Nếu đáp ứng ngươi rồi thì sẽ không thay đổi nữa, hơn nữa nếu đáp ứng ngươi, tự nhiên là tin tưởng ngươi!
Điên rồi, các người đều điên rồi! Truyện "Duy Ngã Độc Tôn "
Bộ Vân Yên nhìn chằm chằm lửa trại thiêu đốt hừng hực, trong miệng lầm bầm:
Tần Lập có chút dở khóc dở cười nói:
Tùy theo tỷ là được rồi!
Đây chính là đệ nói nha! Không được quên đâu đó, hì hì...
Bộ Vân Yên cười to giống như một tiểu yêu tinh thực hiện được kế hoạch, nữ nhân này mới chỉ hai mươi tuổi, trời sinh là một vưu vật.
Tần Lập nhìn Lãnh Dao hỏi:
Lãnh Dao không có do dự trực tiếp trả lời:
Lãnh Dao nói vậy làm Tần Lập có chút khó hiểu được, nói:
Hai người A Hổ cùng Bộ Vân Yên cũng đồng loạt gật đầu, mấy người này đều rất thực tại, không cần phải chơi kế sách, võ giả nào lại không muốn nâng cao thực lực của bản thân? Nói nâng cao thực lực là nhất định phải dựa vào mình khổ luyện, không phải mua không nổi đan dược thì là đầu óc có vấn đề.
Có đường tắt không đi, không phải đầu óc có bệnh thì còn có thể là gì?
Lãnh Dao nhàn nhạt nói:
Bọn người Tần Lập nghe vậy gật đầu, nghĩ chuyện như vậy cũng tốt. Chẳng qua Tần Lập vẫn rất mẫn cảm nghe từ trong lời Lãnh Dao nói một ít thứ gì đó. Chẳng hạn như nói mỹ nữ lạnh băng này, lai lịch xuất thân của nàng ngay cả A Hổ cùng Bộ Vân Yên cũng không rõ ràng lắm; như là lời nói cử chỉ của nàng, căn bản không phải một đứa nhỏ nhà bình thường, huống chi đứa nhỏ nhà bình thường nào có thể được xem điển tịch thượng cổ?
Tuy nhiên những điều này, cuối cùng thuộc về bí mật cá nhân Lãnh Dao, nàng không muốn nói thì sẽ không ai truy xét.
Nếu đã quyết định đi theo Tần Lập, ba người tự nhiên sẽ theo Tần Lập sai đâu đánh đó. Dù sao bọn họ cũng đều muốn đi hồ Phượng Hoàng mở mang kiến thức một chút, dù là không chiếm được chỗ tốt nào thì nhìn cảnh tượng cũng được! Dù sao loại cơ hội này cũng không có thường, thậm chí có thể nói là ngàn năm một thuở!
Trước kia hoàng thất cũng từng cực kỳ im lặng phái ra một bộ phận cao thủ lục lọi toàn quốc. Còn như lần này, Hoàng đế đích thân phái ra lượng lớn cao thủ, phách lối can thiệp vào tranh đoạt bảo vật, từ khi Thanh Long quốc dựng nước đến này, đích thật là lần đầu tiên!
Cho nên nói dọc theo con đường đi đến hồ Phượng Hoàng, căn bản sẽ không tịch mịch.
Sáng sớm hôm sau, bốn người sau khi tế lễ Hà Lão Tam cùng Lý Kiếm, mang theo một tia thương cảm rời khỏi nơi này, tiếp tục tiến đến hồ Phượng Hoàng.
Kỳ thật khoảng cách theo đường thẳng từ thành Hoàng Sa đến hồ Phượng Hoàng cũng không coi như đặc biệt xa xôi, cũng chỉ có vài trăm dặm đường. Nhưng mà ở giữa lại có mấy ngọn núi lớn, đỉnh núi chót vót tận mây xanh, còn có hai nhánh sông rất rộng. Cho nên đi một đường thẳng đến hồ Phượng Hoàng, gần như là một nhiệm vụ không có khả năng hoàn thành. Cũng may trong tay mọi người có bản đồ chi tiết, lại thêm A Hổ có kinh nghiệm thợ săn phong phú, trên đường bốn người thu thập dược liệu, không nhanh không chậm đến gần hồ Phượng Hoàng.
Trên đường cũng gặp phải một ít võ giả đơn độc hoặc có đoàn đội, nhưng đều là lướt sát đi qua. Hiển nhiên tâm tư mọi người đều đặt ở di tích hồ Phượng Hoàng, đối với các chuyện khác đều không có hứng thú quá lớn.
Hai người Bộ Vân Yên cùng Lãnh Dao đều dùng Dịch dung đan, làm cho dung mạo mình trở nên khó coi không ít. Cho nên nhóm bốn người bọn họ đi một đường không kinh không hiểm, sau ba ngày đã nhìn thấy mảnh quần sơn bên ngoài hồ Phượng Hoàng.
Bộ Vân Yên có chút may mắn nói.
Dọc theo đường đi Tần Lập không ít lần đấu võ mồm cùng nàng, híp mắt lại, ánh mắt lóe ra nhìn phía trước như có chút suy nghĩ.
A Hổ cũng híp mắt, nhẹ giọng nói.
Bộ Vân Yên nhìn hai người có chút nghi hoặc, không quá hiểu ý của bọn họ. Sở trường của nàng vốn cũng không ở mặt này, nàng vẫn phụ trách bảo đảm hậu cần cùng với tiêu thụ và phân phối tiền tài cho đoàn đội.
Tần Lập nói, dẫn bọn họ đi tới trước một đoạn. Lúc này một hồi tiếng ồn lớn dần dần truyền đến.
Tần Lập cùng A Hổ liếc mắt nhìn nhau, lộ ra bộ dáng quả nhiên là thế. Thấy Bộ Vân Yên vẫn có vẻ mặt không giải thích được, Tần Lập cười nói:
Bộ Vân Yên ngẩn ra, người trong giang hồ có thói quen dùng phương thức giang hồ suy nghĩ vấn đề. Nhưng lại quên đầu to nhất đánh chủ ý tới di tích hồ Phượng Hoàng lần này, là Hoàng thất!
------oOo------