Nguồn:
read.st
Tần Lập nhìn Y lão có chút giật mình. Nếu như mình không có bản ghi chép tay của Ô Quận Vương thì muốn đột phá, khẳng định cực kỳ khó khăn, thậm chí là không có hi vọng gì.
Mà lão nhân trước mặt có được thực lực bậc chín trong truyền thuyết , không ngờ có thể nghiên cứu thấu hiểu như vậy. Vậy chẳng phải là......?
Y lão nhìn ra được tâm tư của người thiếu niên trước mặt này, hơi hơi lắc đầu, thở dài:
Khi Y lão nói những lời này, trong đôi con ngươi ngay thẳng không dao động, cũng lộ ra vài phần cuồng nhiệt, rồi lập tức ảm đạm xuống:
Tần Lập lặng lẽ gật gật đầu. Là một người con gái, từ nhỏ không có được tình thương của cha, hơn nữa phụ thân tôn kính của nàng, còn mang quyển bí tịch có chút khiếm khuyết đi gạt người khắp nơi... Cho dù là hắn, thì e rằng sẽ không dễ buông tha.
Y lão ngồi trên ghế, giờ phút này, hoàn toàn không nhìn ra đó là siêu cấp cường giả có thực lực Thiên cấp bậc chín, chỉ kém một bước liền có thể bước lên cảnh giới Phá Thiên. Chỉ có thể cảm nhận được vẻ mỏi mệt và bất đắc dĩ của lão.
Y lão ngẩng đầu, nhìn Tần Lập:
Tần Lập gật gật đầu:
Y lão thở dài một tiếng, gật gật đầu, sau đó nói:
Y lão nói xong, trên mặt đầy nếp nhăn của ông, lộ ra một chút ý cười đắc ý:
Hơn nữa, coi như ta dẫn ngươi đi trên con đường này.
Lão là kẻ lừa đảo.
Tần Lập bĩu môi nói.
Y lão nói xong, đưa bản chiến kỹ gốc Duy Ngã Độc Tôn cho Tần Lập:
Trong lòng Tần Lập mơ hồ có chút cảm động, lập tức cười nói:
Y lão cười khổ lắc đầu:
Tần Lập nói với vẻ tức giận:
Y lão lắc đầu, thản nhiên nói:
Đó là bọn họ đồng ý! Tiểu tử! Ta nói với ngươi, qua nhiều năm như vậy, chiến kỹ Duy Ngã Độc Tôn qua tay ta truyền ra ngoài, chỉ có một mình ngươi là không bị hại! Hơn nữa, tiểu tử A Hổ kia cũng không nói cho ngươi sao? Kết quả thế nào, không phải ngươi vẫn tu luyện sao? Hừ, ban đầu, ta đưa chiến kỹ này, cũng đã nhắc nhở bọn họ. Kết quả, bọn họ căn bản phớt lờ. Đúng… là phớt lờ! Ta cũng nói với bọn họ, tu luyện thứ này, tính nguy hiểm rất lớn, nhưng đồng dạng, nếu như thành công, thu hoạch cũng rất lớn!
Lão như vậy rõ ràng là dụ dỗ?
Y lão cười cười:
Tần Lập chỉ có thể gật đầu không nói gì, bởi vì căn bản Y lão nói đúng. Những người đó biết đây là chiến kỹ Thần cấp, làm sao không thể đoạt đi tu luyện? Chỉ khi thực sự trải qua niết bàn, thân thể đau đớn, mới có thể chân chính hối hận, đáng tiếc chậm rồi.
Nghĩ vậy, Tần Lập không khỏi có chút tự hào, bởi vì là người duy nhất tu luyện chiến kỹ Duy Ngã Độc Tôn sau đó niết bàn không chết, xuất hiện ở trong tay mình!
Tuy nhiên chuyện này Tần Lập sẽ không nói, nếu không Y lão không chừng sẽ đưa ra yêu cầu gì nữa.
Lúc này Y lão đứng dậy nói:
Hai người đi trong rừng cây với không khí trong lành, Y lão nhẹ giọng nói:
Quay đầu đi, nhìn Tần Lập nói:
Ta thật sự có một thỉnh cầu nhỏ, ta sẽ lập tức bắt đầu bế quan, tiểu Ngưng là con gái duy nhất của ta. Tuy rằng con bé không thích ta nhưng ta biết nàng vẫn quan tâm đến ta. Tính tình của nàng lạnh lùng, không có bằng hữu gì, lại có chút quật cường, cho nên ta sợ con bé sẽ thiệt thòi, phó thác nàng cho người khác, nếu con bé không nguyện ý, ta cũng lo lắng.
Vì sao lão tin tưởng người như ta chứ?
Đừng tự kiêu, ta đang nắm trong tay điểm yếu của tiểu tử ngươi!
Y lão cười hắc hắc:
Đối mặt với loại thỉnh cầu của Y lão, Tần Lập cũng không có lòng ác độc cự tuyệt. Hơn nữa, giúp Y Ngưng một lần cũng không gì là không thể.
Thấy Tần Lập gật đầu, trên mặt Y lão lộ ra vẻ tươi cười cảm kích.
Tần Lập hỏi:
Y lão lắc đầu:
Tần Lập sờ sờ cái mũi, cười có chút xấu hổ không lên tiếng.
Y lão đột nhiên hỏi.
Tần Lập hỏi ngược lại.
Y lão khẽ thở dài một tiếng, đứng dưới gốc cây đại thụ, lấy tay nhẹ nhàng vuốt vỏ cây thô ráp, nói:
Ngày đó đám thanh niên kia thật ra là từ Huyền đảo tới!
Cái gì?
Tần Lập cả kinh không phải nhỏ, không nghĩ tới Hạ Hầu Phong không ngờ chính là người từ Huyền đảo, thật sự rất khéo. Sau này e rằng mình sẽ gặp lại tên kia tuy rằng cuồng ngạo nhưng cũng coi như một nam nhi.
Cái gọi là nơi thần bí, hơn phân nửa là một số gia tộc và môn phái thời thượng cổ, khống chế một số bí pháp không gian, che dấu gia tộc cùng môn phái. Nếu như không nắm được trọng điểm, chỉ sợ cả đời cũng tìm không ra cửa vào.
Y lão tán thưởng nói:
Y lão nói vô tâm, Tần Lập nhiều ít nghe cũng có chút xấu hổ. Bởi vì hắn cũng một trong cố sự mà Huyền đảo lưu lại...
Vậy làm sao Y lão biết bọn họ tời từ Huyền đảo?
Ngày đó khi ta tiếp đón họn họ với Trần lão, một người trong đó không cẩn thận nói ra. Tuy rằng không nói thẳng ra Huyền đảo, tuy nhiên bọn họ lại ngẫu nhiên nói ra gần đây có một cô bé kinh thế hãi tục ờ Huyền đảo, nói nàng kia ở Thanh Long quốc. Vừa hay khi ở thành Hoàng Sa, ta ngẫu nhiên cũng biết được một số chuyện ở Thượng Quan gia.
Y lão nói tới đây, nhìn Tần Lập với thâm ý sâu sắc, cười nói:
Ngươi nói, bọn họ không xuất xứ từ Huyền đảo thì là từ đâu tới chứ?
Bọn họ nói nàng kia chính là Thi Vũ hay sao?
Nhắc tới tên này, một niềm tưởng niệm, giống như thủy triều dâng lên trong lòng Tần Lập. Hôm nay cao hứng, chỉ sợ cũng là tin tức này. Không ngờ có thể nghe tin tức về Thi Vũ, biết nàng sống tốt, Tần Lập cũng an tâm.
Về phần Hạ hầu Phong xuất xứ từ Huyền đảo, vậy thì lại làm sao chứ?
Khóe miệng Tần Lập hiện lên một chút cười lạnh chế giễu. Đừng nói là Thiên cấp, cho dù gặp cảnh giới Phá Thiên, ta cũng dám đánh với hắn một trận! Cái gì là thiên tài chứ, chuyện lão tử thích làm nhất chính là mãnh mẽ giẫm lên đám thiên tài các ngươi!
------oOo------