Nguồn:
read.st
Lại nói về Tần Trọng Hải cứu giá kịp thời, đã đem được Khách Lạt Xuy Thân Vương về trong quân, chỉ là thừa tướng Hãn Quốc nọ lại không rành binh pháp. Cơ hội tốt để phản công nhưng lại hạ lệnh lùi bước, toàn quân chạy ngược trở lại. Tần Trọng Hải vội kêu lên:
Thừa tướng kia sao có thể nghe hiểu lời y, vẫn gấp gáp mang quân lùi lại. Tần Trọng Hải lo lắng nhưng vô dụng. Quả nhiên quân địch dần chỉnh đốn đội ngũ, lần nữa như sóng dữ vọt tới chém giết đám người thừa tướng. Lúc này công chúa đã được Lư Vân cứu ra, đội quân giáp đen cảm thấy vô cùng mất mặt, thế công lại hung ác hơn trước. Đại quân của thừa tướng bị quân địch luân phiên đánh sâu vào, trận thế chao đảo. Đội quân áo giáp đen liền nắm lấy cơ hội gia tăng thế công. Tần Trọng Hải thấy thừa tướng chỉ huy đầy bối rối, chỉ sợ lát nữa sẽ bị đánh bại, khi đó chỉ có thể dựa vào bản thân mình. Lúc này y quát lớn:
Năm ngàn binh mã dạ ran một tiếng, lập tức bày ra đại trận cánh hạc, canh giữ phía trên gò đất, đợi quân địch đến.
Chỉ một lúc sau, thừa tướng nọ liên tục phạm sai lầm, đội hình đã bị quân địch phá tan, Tần Trọng Hải muốn đưa binh đến hỗ trợ nhưng khoảng cách hai bên quá xa, hơn nữa binh mã của y chỉ có hơn năm ngàn, quả thật lực bất tòng tâm.
Thừa tướng thấy đại quân bị phá, giật mình hoảng sợ kêu lên:
Người này tinh thông sự vụ trong triều nhưng không thạo binh pháp, lệnh cho đại quân lùi về sau mà không phái người bảo vệ phía sau, lộ ra một khoảng trống rất lớn.
Tần Trọng Hải đứng trên gò đất, khẩn trương kêu lên:
Hai bên cách xa đến vài dặm, lại không hiểu rõ ngôn ngữ, thừa tướng kia sao mà nghe lời y? Ngược lại bỏ càng chạy nhanh. Đội quân giáp đen thấy thắng lợi không còn xa, liền tập trung toàn lực đuổi đánh. Hậu phương không người chỉ huy, đại quân Hãn quốc bị quân địch phá tan. Phút chốc người ngựa tan tác, hậu đội chèn nhau kéo lên, đụng vào tiền đội. Cả đám chen lấn giẫm đạp lên nhau, tử thương vô số.
Sắc mặt Tần Trọng Hải thảm đạm, thở dài một cách bất lực. Hà đại nhân thì sớm bị dọa trốn ở sau gò đất, không ngừng niệm kinh cầu nguyện. Đang chạy, đột nhiên thừa tướng phát hiện ra đám người Tần Trọng Hải, lúc này như vớ được một cây cọc ở biển lớn, vội thúc ngựa chạy đến, trong miệng không ngừng kêu to:
Bại quân thấy thừa tướng chạy về phía gò đất, cũng quát to một tiếng chạy theo sau. Tần Trọng Hải thấy bộ dạng cả đám đầy hoảng sợ, lại như thủy triều không ngừng kéo tới, trong lòng phiền muộn không thôi. Đám người này đang hoảng sợ kích động, xông loạn lên gò đất, sẽ phá vỡ đại trận cánh hạc mà quân đội Trung Hoa tỉ mỉ bày bố. Lúc đó quân địch thừa cơ chém giết tới, chắc chắn toàn quân sẽ bị diệt.
Gã phó quan họ Lý đứng bên cạnh, theo Tần Trọng Hải một thời gian dài nên nhìn ra tình huống không ổn, vội hỏi:
Tần Trọng Hải nhăn hai hàng mày rậm, thầm nghĩ:
“Nếu có Lư huynh đệ ở đây thì tốt, hắn có thể ra lệnh cho đám quân Hãn quốc kia tản ra mà rút lên, giờ nên làm sao cho phải?”
Y đang phát sầu, lại thấy một gã Vũ Nhạc Sinh chạy trốn đến. Đây là người dạy Lư Vân nói tiếng Hồi. Tần Trọng Hải mừng rỡ, vươn tay bắt lấy hắn, nói:
Gã Vũ Nhạc Sinh kia bị quân địch dọa đến sắp tè ra quần, chỉ biết chạy về phía trước. Lúc này thấy Du Kích tướng quân mới an tâm một chút, lập tức phiên dịch lại hai câu nói của Tần Trọng Hải, cao giọng la to. Chỉ là lúc này chỗ nào cũng loạn, nơi nơi đều là tiếng kêu khóc chém giết. Vũ Nhạc Sinh nọ không hề có nội lực, giọng nói khàn khàn từ miệng không thể truyền xa. Chỉ thấy vẻ mặt đám bại quân đầy kích động, vẫn không ngừng chạy đến phía trước, không có ai tản ra hai bên.
Mắt thấy loạn quân sắp lao lên, Tần Trọng Hải tức giận mắng:
Lúc này tiếng người ồn ào, Vũ Nhạc Sinh kia không nghe rõ, kinh ngạc hỏi lại:
Tần Trọng Hải tức giận nói:
Vũ Nhạc Sinh giật mình hoảng sợ, vội vàng nói véo von mấy câu. Tần Trọng Hải mắng:
Sắc mặt Vũ Nhạc Sinh khó coi, lặp lại câu nói lần nữa. Tần Trọng Hải giơ hai tay lên, ý bảo mọi người chung quanh lấy tay bịt tai, sau đó ngửa mặt lên trời điên cuồng hét lớn:
Thanh âm của y giống như sét đánh thẳng từ trên trời xuống, truyền ra thật xa. Những con chiến mã nghe tiếng rống to này, sợ tới mức chồm hai chân trước lên. Nội lực của Tần Trọng Hải còn hơn Lư Vân một bậc, bạo rống lên sẽ như tiếng trời vậy, lúc này thanh âm truyền xa vài dặm, át cả những tiếng la hét.
Đám bại quân đang điên cuồng chạy trốn, nghe thấy câu “Già lí lạp oai oai nhân” liền ngẩn ngơ đứng lại một cách khó hiểu. Tần Trọng Hải kinh ngạc hỏi gã Vũ Nhạc Sinh:
Vũ Nhạc Sinh cười khổ, nói:
Tần Trọng Hải tức giận nói:
Vũ Nhạc Sinh “A” một tiếng, áy náy nói:
Tần Trọng Hải đỏ mặt nhưng lại cười hắc hắc nói:
Vũ Nhạc Sinh mặt mày nhăn nhó nhưng gật đầu. Tần Trọng Hải nhịn không được ngửa mặt lên trời cười to, cười nói:
Y hét lên một tiếng, quát:
Sau đó giơ đao lao xuống, miệng không ngừng kêu to câu “Già lí lạp oai oai nhân!”.
Đám bại quân đang chạy loạn về đây, thấy miệng Tần Trọng Hải hô lớn câu “con mẹ nó” cùng khuôn mặt hung ác. Cả đám sợ tới mức lăn qua một bên, không cần nghe lệnh cũng tự tản ra.
Tần Trọng Hải thấy câu “Già lí lạp oai oai nhân” có hiệu quả không ngờ, vui sướng hô lớn một câu:
Năm ngàn binh mã lao xuống, đồng loạt điên cuồng gào thét:
Lập tức lao về đám quân địch đang đuổi theo. Tiên phong địch nhân vốn nghĩ rằng lấy nhiều địch ít, dễ dàng toàn thắng. Ai ngờ đột nhiên có một đám người xông ra, trong miệng không ngừng hô to “con mẹ nó”. Tiền phương thoáng chốc hết hồn, nhân mã hai bên vừa đụng vào nhau, khí thế của quân địch chùn xuống, lập tức đầu người lăn trên đất, chiến mã rên rỉ, tiền phương của địch đã có dấu hiệu bị phá. Tần Trọng Hải quay đầu nhìn về hướng gò đất, quát to với Khách Lạt Xuy Thân Vương:
Hai tay y chỉ về phía trước, quả nhiên gã vương tử ngoại tộc kia tức giận mắng lại:
Lúc này thừa tướng A Bất Kỳ Hãn đã chạy lên gò đất, đứng bên người gã vương tử, thấy quân của Tần Trọng Hải đã phá tan tiền phương của địch, miệng y không ngừng kêu to với hai người, hai tay huơ huơ chỉ về đằng trước. Y bừng tỉnh, nói:
Đạt Bá Nhi Hãn ồ một tiếng tỉnh ngộ, lúc này mới quát:
Lập tức hai đội quân mã hợp thành một, mỗi người theo Tần Trọng Hải điên cuồng hét lên “Già lí lạp oai oai nhân”, đồng loạt đánh giết tới. Đội quân giáp đen nọ thấy không thể chống đỡ, vội lùi về nhau. Tần Trọng Hải sao có thể buông tha? Lập tức dẫn quân đuổi giết đến vài dặm, chém giết mấy ngàn quân địch, cuối cùng mới giải được nỗi tức giận trong lòng.
Đạt Bá Nhi Hãn thấy quân địch thối lui hơn mười dặm, xem ra chiến cuộc đã xoay chuyển một phần, lúc này mới cho quân về doanh trướng nghỉ tạm. Qua một hồi, Tần Trọng Hải cũng dẫn quân trở về, A Bất Kỳ Hãn vội tới nghênh đón, khom người nói:
Tần Trọng Hải sai người phiên dịch, cười nói:
Thừa tướng cho điểm quân, mười vạn đại quân trải qua một trận chém giết đã đại thương nguyên khí, chỉ còn chưa đến hơn hai vạn người. Lúc này sau đồi có một người đi ra, vẻ mặt kích động, run giọng hỏi:
Người này chính là Hà đại nhân. Vừa rồi, lão bị trận đại chiến dọa sợ đến mức tè ra quần, nhanh chóng trốn chui trốn nhủi, lúc này thấy tình huống an toàn một chút mới chui ra thương nghị. Nghe chết thảm trọng như vậy, hai chân bất giác run rẩy.
Tần Trọng Hải nghe mười vạn đại quân chết thảm chỉ còn lại một phần năm, thở dài nói:
Thừa tướng đang muốn trả lời, phương xa lại truyền đến tiếng kèn rền vang, đội quân giáp đen tản ra hai bên nhường đường. Ở giữa dựng lên mấy trăm lá cờ, nơi trung tâm lại có một cây cờ vàng rất lớn đến mấy trượng, bên trên viết mấy chữ vòng vòng uốn uốn, xem ra là có đại nhân vật đến.
Tần Trọng Hải không hiểu văn tự ngoại tộc, đang định hỏi thì thấy vẻ mặt thừa tướng hoảng sợ, run giọng nói:
Vương tử Đạt Bá Nhi Hãn cũng phát run toàn thân, trong miệng lẩm bẩm câu gì đó, hai mắt nhìn chăm chú lá cờ vàng ở giữa đang bay múa trong gió. Tần Trọng Hải triệu gã Vũ Nhạc Sinh đến hỏi chuyện, y thầm nghĩ:
“Xem bộ dạng này, tứ vương tử kia là người rất lợi hại, nếu không gã đại vương tử và thừa tướng kia sẽ không sợ hãi như vậy.”
Mọi người đứng trên gò đất, ngưng mắt nhìn xuống, chỉ thấy có một người phóng ngựa đi ra từ sau lá đại kỳ nọ. Người này râu vàng mắt xanh, thân cao tay dài, tướng mạo uy vũ hơn người, chính là tứ vương tử của Hãn quốc. Nếu so vẻ bề ngoài thì uy mãnh hơn Khách Lạt Xuy Thân Vương không biết bao nhiêu lần. Tứ vương tử kia phóng ngựa đến đâu, quân phản loạn đồng loạt quỳ xuống, la lớn:
Mấy vạn quân phản loạn đồng thời hét lên, vang xa vài dặm, bốn phương tám hướng đều kinh ngạc hoảng sợ. Thừa tướng thấy tứ vương tử thống lĩnh quân binh có phép tắc, vẻ mặt lại càng thêm ngưng trọng, im lặng không nói gì. Hà đại nhân sợ đến tim gan đều muốn nhảy ra, khuôn mặt lão thảm đạm, giọng run run nói:
Nói rồi bàn chân như được thoa dầu, thoáng chốc trốn sau gò đất. Lần trước lão cầu nguyện là niệm Pháp Hoa Kinh, xem ra pháp lực không đủ đẩy lùi quân địch, lần này sẽ niệm Lăng Gia Kinh, công hiệu nhất định sẽ lớn hơn một chút.
Dưới cát vàng cuồn cuộn tung bay đầy trời, chỉ thấy tứ vương tử ngạo nghễ sải bước tiến lên, vẻ mặt đầy uy vũ, khí thế quả nhiên phi phàm. Hắn nhìn quanh bốn phía, chợt vung tay hô to:
Đám phản quân lớn tiếng hùa theo:
Tứ vương tử lại quát:
Chúng quân lại hùa theo lớn tiếng đáp:
Tứ vương tử thúc ngựa tiến thêm vài bước, cất cao giọng:
Khắp đồi núi, chỉ nghe tiếng gió thổi vù vù, mấy vạn binh mã đứng không nhúc nhích, lẳng lặng lắng nghe một người lên tiếng. Tứ vương tử lại chỉ vào Đạt Bá Nhi Hãn, cao giọng nói:
Chúng quân binh hét to hùa theo:
Tiếng người ồn ào, dường như bên trong lại có người lập tức muốn tiến lên chém giết. Vương tử Đạt Bá Nhi Hãn nghe những lời kích động này, chỉ lúng túng nói:
Lúc này Vũ Nhạc Sinh ở bên phiên dịch cho Tần Trọng Hải. Tần Trọng Hải nghe vài câu đã biết Tứ vương tử kia rất lợi hại, chỉ sợ tài cán vượt xa Khách Lạt Xuy Thân Vương. Chỉ bằng tài ăn nói của người này thôi cũng đủ kích động tâm trạng của chúng tướng sĩ, mới nói mấy câu đã thổi bùng cơn tức giận của đại quân, quả thực là một tay kình địch lợi hại.
Tứ vương tử hô lớn:
Chúng quân tướng lại sôi trào nhiệt huyết, điên cuồng hét lên:
Tứ vương tử kia lại nói:
Chúng quân binh lại điên cuồng hùa theo:
Tứ vương tử thúc ngực lên đầu trận tuyến, giơ roi chỉ về hướng Khách Lạt Xuy Thân Vương, quát:
Đạt Bá Nhi Hãn run giọng nói:
Thanh âm lí nhí như lời một kẻ đã phạm trọng tội. Tần Trọng Hải không đợi lời phiên dịch đã thầm lắc đầu.
Tứ vương tử điên cuồng hét lên:
Đúng là người này biết tài ăn nói của Khách Lạt Xuy Thân Vương rất kém. Quả nhiên vẻ mặt Đạt Bá Nhi Hãn đầy khủng hoảng, không biết phải đối đáp sao, lại quay sang nhìn thừa tướng.
Tứ vương tử thấy đối phương khiếp đảm như vậy, lúc này mới cười to:
Nói xong ngửa mặt lên trời cười to, cuồng ngạo không ai bì nổi.
Lại nghe trên đồi núi cũng có một người ha hả cười to, sau đó hét lớn:
Chính là Tần Trọng Hải đang quát mắng, mấy vạn binh mã trên đồi đều cười vang, đánh tan không ít nhuệ khí của tứ vương tử.
Tứ vương tử kia tức giận nói:
Đích thân lền dẫn ba quân nhắm thẳng về hướng quả đồi nọ. Trong vạn mã chạy như bay, chỉ thấy hắn tay cầm trường thương đi đầu làm gương, xem ra là lão tướng kinh nghiệm lâu năm trên chiến trường.
Tần Trọng Hải thấy quân địch khí thế kiêu ngạo, đứng trên đỉnh đồi cao giọng quát:
Chốc lát, trên đồi hiện ra cả ngàn người cầm cung tên, tất cả mai phục dưới địa đạo mới đào. Chỉ nghe tiếng chân ù ù, cát bụi bay lên. Vô vàn quân địch lao về đằng trước nhưng cả ngàn Cung tiễn thủ mặt vẫn không chút biểu cảm, xem ra thường ngày tập luyện không ít.
Tần Trọng Hải đợi đội binh mã tiên phong tiếp cận, liền quát to:
Chỉ nghe tiếng xoàn xoạt không ngừng bên tai. Trong giây lát, đội quân mã tiên phong của tứ vương tử đã bị bắn hạ gần một nửa. Có điều số lượng đám này vượt xa quân đội Trung Hoa, tiếp tục điên cuồng lao lên ngọn đồi.
Tần Trọng Hải không hề giật mình hoảng sợ, quát lớn:
Trong địa đạo đồng thời xuất hiện ngàn gã thương thủ, trên tay nắm chặt trường mâu dài cỡ một trượng. Tần Trọng Hải chờ binh mã quân địch tới gần, liền quát to:
Cả ngàn gã Trường thương thủ dùng hết sức đâm về phía trước, trường mâu lóe ra tia sáng lãnh lẽo, phút chốc đã chọc thẳng vào bụng ngàn con ngựa, đám ngựa bi thương rống lên, đồng loạt ngã xuống đất.
Tần Trọng Hải thấy đội tiên phong của quân địch đã chết hơn phân nửa, quát to:
Năm ngàn binh sĩ đồng loạt rút binh khí, hô to một tiếng.
Tần Trọng Hải ngửa mặt lên trời hét lên:
Y một thân một ngựa dẫn đầu lao xuống, nâng đao chém giết liên hồi. Năm ngàn binh mã thấy chủ tướng xuất trận cũng hét lớn:
Toàn bộ nâng đao giơ giáo xuống đồi chém giết. Máu tươi bắn ra đầy đất, đầu người loạn lăn dưới chân ngựa. Chỉ thấy Tần Trọng Hải như một con hổ nhảy vào đàn dê, gặp người liền chém sả không hề nương tay, vẻ mặt lại hung tàn ác độc, khôi giáp trên người đã bị máu nhuộm thành màu đỏ tươi. Quân địch thấy võ công của y rất cao, không ai dám tiến tới chặn lại, cuối cùng lộ ra một khoảng trống. Tần Trọng Hải gầm lên một tiếng như hổ rống, như một con rồng lửa lao thẳng về phía Tứ vương tử. Tứ vương tử giật mình hoảng sợ, vội vàng kêu lên:
Đội quân tiên phong tháo chạy, đụng vào đại quân từ phía sau đang tiến lên, trận thế lập tức rối loạn.
Tần Trọng Hải quát:
Y phi ngựa đuổi theo tứ vương tử. Tứ vương tử tuy bối rối nhưng dù sao cũng là lão tướng trên chiến trường, lập tức giương cung lắp tên, một mũi tên mạnh mẽ bắn thẳng về phía Tần Trọng Hải. Tần Trọng Hải nâng đao lên đỡ. Tận dụng sát na này, cấm vệ thân binh lập tức lao lên, đưa chủ soái trở về trận địa.
Tứ vương tử còn chưa hết kinh hồn, lúc này mới biết Tần Trọng Hải lợi hại, chỉ dám trốn ở sau trận mắng chửi, không dám tiến lên khiêu chiến. Năm vạn quân phản loạn vây quanh gò đất, dựa vào lợi thế nhiều người, vài lần cử binh tấn công đều bị Tần Trọng Hải ngăn lại. Nhân mã hai bên rơi vào cục diện bế tắc.
Sắc trời dần dần trở nên tối tăm, vầng trăng chậm rãi nhô lên, hai đội quân vẫn giành co không không dứt.
Thừa tướng A Bất Kỳ Hãn lắc đầu nói:
Thiếp Mộc Nhi Hãn Quốc vốn kế thừa chế độ cũ của Mông Cổ, hoàng tử do quan lại triều đình đề cử lên, không hề phân biệt lớn nhỏ tôn ti. Chỉ là cách này đã quá lạc hậu. Mỗi khi hoàng đế băng hà, quốc gia lập tức sinh ra nội loạn, Khã Hãn muốn từ bỏ tập tục xấu này, mới bắt chước phương pháp của Trung Hoa, phong trưởng tử Khách Lạt Xuy Thân Vương Đạt Bá Nhi Hãn làm thái tử, hy vọng ngày sau quốc gia có thể vĩnh viễn thái bình. Ai ngờ điều này khiến tứ vương tử Bột Nhĩ Xuy Thân Vương, tên là Mạt Nhi Hãn bất mãn trong lòng. Tứ vương tử từng lập nhiều đại công trong quá khứ, trong tay nắm hơn năm vạn hùng sư, rất được lòng ba quân. Hắn thấy ngôi vị hoàng đế lọt vào tay của đại ca tầm thường, sao có thể nhịn được cơn tức? Liền thừa dịp Khách Lạt Xuy Thân Vương đi đón dâu mà gây ra chính biến.
Tần Trọng Hải lệnh cho gã Vũ Nhạc Sinh thông dịch lại, nói:
A Bất Kỳ Hãn nói:
Tần Trọng Hải thấy đêm đã về khuya, là cơ hội tốt để cử người đi cầu viện, liền nói:
A Bất Kỳ Hãn gật đầu, lập tức chọn ra mười tên dũng sĩ, lệnh cho bọn họ đi vòng qua sau gò đất trở về nước, đem tình hình trước mắt bẩm báo cho Khả Hãn.
Hà đại nhân thấy chiến sự đã lắng lại một chút, lúc này mới từ sau đồi núi đi ra thương thảo cùng mọi người, chỉ là gió thổi cỏ lay cũng đủ dọa lão sợ hãi một hồi. Tần Trọng Hải sai người dâng rượu lên trấn an.
Hà đại nhân uống mấy ngụm, run giọng nói:
Tần Trọng Hải lắc đầu nói:
Hà đại nhân đưa hai tay ôm đầu, nói:
Tần Trọng Hải thấy lão lo lắng, liền an ủi:
Tần Trọng Hải động viên Hà đại nhân nhưng trong tâm cũng đầy sầu lo về Lư Vân và công chúa. Không biết hiện tại hai người thế nào, có bất hạnh rơi vào tay đám quân phản loạn hay không?
Trong đêm tối mịt mù, Lư Vân đứng ở phiến đất bằng canh giữ, nhìn hai quân giao chiến xa xa, biết Tần Trọng Hải lãnh binh có phép tắc, trong thời gian ngắn sẽ không lâm vào tình trạng nguy hiểm, lúc này mới tạm yên lòng. Công chúa thấy hắn đứng bất động hồi lâu, liền hỏi:
Nội lực của Lư Vân thâm hậu, tuy đứng cách khá xa nhưng đoạn đối thoại của tứ vương tử đã lọt vào tai, liền thuật lại cho công chúa:
Trên mặt công chúa lộ vẻ thương hại, lắc đầu nói:
Nói rồi thở dài không thôi. Lư Vân thấy nàng đã quá mệt mỏi, liền nhắc nhở:
Quả thật công chúa đã rất mệt mỏi. Hôm nay nàng phải dậy từ lúc bình minh, một đường chịu nhiều vất vả, lúc này nghe Lư Vân nói vậy, đành tựa lưng vào vách núi mà ngủ. Lư Vân thấy nàng đã an giấc, liền cởi áo ngoài khoác lên người nàng, sau đó cầm đao gác ở một bên.
Trong ánh sao sáng đầy trời chiếu rọi đại địa, Lư Vân nhìn nàng công chúa đang ngủ say, trong lòng dâng lên cảm xúc bùi ngùi, không thể ngờ được những biến cố xuất hiện trong ngày hôm nay, cuối cùng rồi việc cầu thân nghị hòa sẽ đi đến đâu? Hắn sợ nửa đêm có người đánh lén, liền trợn tròn hai mắt, lúc nào cũng đầy vẻ đề phòng.
Gác đến bình minh, khi ánh mặt trời le lói từ phương xa, Lư Vân chớp chớp hai mắt, đã có cảm giác mệt mỏi không chịu nổi. Hắn đang muốn nghỉ ngơi một chút, chợt nghe phía dưới có tiếng người ồn ào, nhìn xuống thấy có vài gã phiên tăng đang trèo lên núi.
Lư Vân hoảng sợ thầm nghĩ:
“Mấy gã phiên tăng này đến thật nhanh. Không được, chúng ta phải mau mau đi thôi”
Hắn cúi người xuống kêu rằng:
Đêm qua tâm phiền ý loạn, hồi lâu mới nhắm mắt ngủ được, lúc này còn đang chìm trong mộng, bị Lư Vân đánh thức, công chúa còn đang ngái ngủ. Nàng cúi người vừa nhìn, đã thấy vài gã phiên tăng hung hăng trèo lên. Cả đám tay chân mau lẹ, mới chớp mắt đã leo hơn hơn mười trượng. Nàng sợ hãi nói:
Lư Vân nhân ánh rạng đông nhìn lại, thấy nơi này cách đỉnh núi không xa. Hắn thầm tính toán. Nếu không bị quấy nhiễu, trèo một hồi nữa sẽ lên tới đỉnh, lập tức nói:
Liền cởi đai lưng muốn cột nàng vào lòng. Công chúa bỗng đỏ mặt, im lặng do dự không quyết. Lư Vân thấy mấy gã phiên tăng sắp trèo đến gần, vội thúc dục:
Công chúa vừa xấu hổ vừa sợ hãi, miễn cưỡng bước vài bước. Lư Vân chạy đến ôm lấy nàng, lấy vạt áo cột chặt hai người lại.
Công chúa ưm một tiếng, hai gò má xấu hổ đến đỏ như lửa. Lần thứ hai bị Lư Vân ôm vào lòng, sự thẹn thùng của nàng không giảm mà lại tăng lên, phút chốc chỉ cảm thấy toàn thân nóng lên, tim đập thình thịch.
Bất giác, nàng ngẩng đầu nhìn thẳng Lư Vân, chỉ thấy đôi mắt của hắn như hỏa như đuốc đang cúi xuống nhìn địch nhân. Ánh dương lộ rõ nét cương nghị khuôn mặt hắn. Trong lòng công chúa khẽ động, muốn nói nhưng lại không biết mở miệng thế nào mới tốt.
Lư Vân cúi đầu nhìn xuống, thấy khuôn mặt công chúa đỏ bừng, tựa hồ không thoải mái lắm, vội hỏi:
Nói xong muốn buông lỏng đai lưng, công chúa lắc đầu nói:
Lư Vân dùng hết sức tay chân, cấp tốc bám vào vách núi đá rồi trèo lên, mỗi khi gặp vách đá trơn trượt liền phát động Vô Tuyệt tâm pháp, dựa vào lực dính trong lòng bàn tay bám chặt vào mặt đá, như loài thằn lằn bò lên đỉnh núi.
Công chúa cúi đầu nhìn xuống. Lúc này đã leo lên rất cao, quang cảnh ở dưới núi mơ hồ không rõ. Nếu một thoáng tay chân Lư Vân mất đi sức lực và độ nhanh nhạy, vô ý trượt chân rơi xuống núi, nhất định hai người sẽ ngã thành một đống thịt vụn, chết trong chớp mắt. Giờ phút này quả thực vô cùng nguy hiểm, chỉ là nhìn vào khuôn mặt Lư Vân, không biết tại sao cõi lòng nàng chợt thấy yên tâm trở lại. Dường như ở trong lòng người này, sẽ luôn có cảm giác bình an.
Ban đêm còn chưa đủ giấc, nàng liền lấy vai hắn làm gối đầu, từ từ chìm vào giấc ngủ. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------