Nguồn:
read.st
Qua thêm hai ngày, cuối cùng đã đến mười lăm tháng chạp, là ngày vương tử Hãn quốc đến đón tân nương. Mọi người đã hợp thành một đoàn nhưng vẫn không thấy Tiết Nô Nhi tới. Theo lý, lão từ Ngọc Môn Quan phải tới đây sớm hơn mấy ngày mới đúng. Ai ngờ ở thời khắc mấu chốt vẫn không thấy bóng dáng vị phó tổng quản này.
Tần Trọng Hải và Lư Vân bàn tới bàn lui cũng không đoán được Tiết Nô Nhi đang ở nơi nào. Tần Trọng Hải mắng:
Thiếu mất Tiết Nô Nhi, việc chuẩn bị không thuận lợi lắm nhưng bớt được kẻ ở chỗ này ồn ào. Mọi người bận trong bận ngoài, cung nữ thay đồ trang điểm cho công chúa, thái giám thì kiểm tra quà tặng bảo vật, đúng là tối tăm mặt mũi. Tần Trọng Hải dẫn quân tuần tra khắp nơi. Cũng may mấy ngày nay, thời tiết đột nhiên đẹp lên, ánh mặt trời chiếu sáng khắp vùng, nơi nơi đều trong cảnh vui mừng. Đám thái giám phủ vải đỏ lên kiệu, càng tô thêm sắc màu tươi thắm cho cuộc rước dâu.
Lư Vân nhìn mọi người bận rộn đi lại, thầm nghĩ:
“Hôm nay công chúa gả đi phương xa, lại không có thân nhân ở bên cạnh. Xem ra thân là nữ nhân hoàng gia, cũng có nỗi đau mà người ngoài không ai biết”
Tần Trọng Hải thấy hắn có vẻ đăm chiêu, liền đến bên cạnh cười nói:
Lư Vân nhìn chiếc kiệu của công chúa, thở dài nói:
Tần Trọng Hải lắc đầu nói:
Hà đại nhân đã đến bên cạnh, nghe đoạn đối thoại trên liền ho mạnh một tiếng, nói:
Tần Trọng Hải cười hắc hắc, nói:
Hà đại nhân lắc lắc đầu, thở dài:
Tần Trọng Hải cười hắc hắc, nói:
Hà đại nhân nghe đến đây thì biến sắc, kéo hai người Tần Lư qua một bên, thấp giọng nói:
Tần Trọng Hải hiếu kỳ hỏi:
Hà đại nhân thở dài:
Tần Lư hai người đều ồ một tiếng tò mò. Hà đại nhân lại nói:
Tần Lư hai người nhìn nhau, cảm thấy tình cảnh ngày sau của công chúa thật là bất ổn. Hà đại nhân nói tiếp:
Hai người Tần Lư nghe xong đều kêu “A” một tiếng. Hà đại nhân thở dài:
Tần Trọng Hải gật đầu nói:
Hà đại nhân lại thở dài:
Tần Trọng Hải nhiều năm đóng ở Bắc cương, biết sự lợi hại của bộ tộc Ngõa Lạt, lúc này lớn tiếng nói:
Đang lúc nói chuyện, ba người bỗng nghe từ xa truyền đến tiếng vó ngựa ầm ầm như tiếng sét đánh. Tần Lư hai người đã nghe quen tiếng vó ngựa sa trường, biết đó là tiếng của đại quân, ắt hẳn đội quân Thiếp Mộc Nhi Hãn Quốc đến đón công chúa. Lính gác ngoài trại vội vào bẩm báo:
Tần Trọng Hải gật đầu, ngẩng đầu nhìn về phương xa. Quả nhiên ở ngoài mười dặm, ngựa người đông nghìn nghịt như thủy triều ập vào bờ. Xem ra phải tới mười vạn người, khí thế dũng mãnh, ánh mặt trời chiếu xuống phản xạ trên vô vàn cây đao thương, tỏa ra hào quang rực rỡ chói mắt. Tần Trọng Hải nhíu mày nói:
Chỉ thấy có một gã dẫn đầu đám ngoại tộc, người này có khuôn mặt dữ tợn đầy râu, trong miệng lại không ngừng quát tháo. Ắt hẳn là nhi tử Đạt Bá Nhi Hãn của Khả Hãn được phong là Khách Lạt Xuy Thân Vương. Tần Trọng Hải thấy kẻ này vô lễ như vậy, lập tức cười hắc hắc rồi vung tay quát:
Năm ngàn binh mã quát lớn một tiếng, chỉ thấy quân sĩ huơ đao phất cờ ngồi ngay ngắn trên ngựa, chớp mắt bày ra một trận thức rất lớn trên đồi núi.
Hà đại nhân cuống quýt nói:
Tần Trọng Hải lắc đầu nói:
Hà đại nhân xoa đầu nói:
Lão chỉ mong hai bên kiềm chế đừng gây ra chuyện, cuống quýt nói:
– Ai đi đưa thiệp của lão phu sang bên kia? Mời vương tử bọn họ bình tĩnh đừng nóng nảy.
Lão lặp lại vài lần nhưng đám thái giám đã bị quân sĩ Hãn quốc hùng dũng dọa sợ đến mềm chân muốn ngã quỵ, sao còn dám đi đưa thiếp qua?
Thấy không có ai lên tiếng trả lời. Lư Vân chắp tay tiến lên nói với Hà đại nhân:
Từ khi rời khỏi kinh thành đến nay, trong vòng hai tháng, Lư Vân không ngừng học tập ngôn ngữ văn tự của Hãn quốc, ngôn ngữ này thuộc hệ tộc Hồi nên không khó học. Hắn chăm chỉ cần cù, lại được Nhạc Vũ Sinh của Thái Thường Tự dạy bảo đúng cách, giờ đã có thể nói rành mạch tiếng Hồi.
Hà đại nhân biết Lư Vân túc trí đa mưu, lại thông hiểu tiếng Hồi, lập tức mừng rỡ gật đầu:
Lư Vân mặc thêm áo giáp giắt đao vào thắt lưng. Hắn chân kẹp ngựa quý, tay cầm Yển Nguyệt đại đao, hét lớn một tiếng rồi thúc ngựa chạy như bay về phía trước. Mọi người thấy bộ dạng như vậy, thầm khen:
Lư Vân thúc ngựa chạy nhanh về phía trước, mười vạn đại quân ầm ầm tiến đến khiến bụi đất bay lên phủ cả một vùng trời. Trong tiếng vó ngựa như sấm rền còn lẫn tiếng la cuồng dã hỗn loạn của đám người ngoại tộc, khiến người người bị cướp hồn đoạt khí chèn ép. Chỉ là trong đời, Lư Vân đã gặp không biết bao nhiêu gian nan khốn khó, trước bộ dạng hung hăng kiêu ngạo của đại quân Hãn quốc lại chỉ mỉm cười. Hắn cầm cương ghìm ngựa, ngạo nghễ nhìn mười vạn người ngoại tộc trước mắt.
Chợt nghe tiếng của một tướng quân ngoại tộc đe dọa, gầm rú truyền đến từ xa xa:
Lư Vân thấy vô vàn quân mã vọt tới trước mặt, không tránh thì sẽ bị giẫm nát. Nhưng nếu tránh, chắc chắn sẽ vô cùng chật vật, lại để cho đám ngoại tộc chê cười. Hắn cười lạnh một tiếng, lập tức dồn khí vào đan điền, quát to như sấm:
Trong giây lát, tiếng thét bằng tiếng Hồi vang xa ngàn dặm, át đi vô vàn tiếng vó ngựa, hơn nữa ầm ầm giống tiếng sét đánh xuống mặt đất. Phút chốc người ngựa hoảng sợ, có hơn mười tướng quân té xuống ngựa, lớp quân đầu tiên dừng lại, lớp sau va chạm mạnh vào khiến tiếng hô cha gọi mẹ không ngừng vang vọng quanh tai, không ngờ mười vạn binh mã loạn thành một đống.
Tần Trọng Hải đứng trên sườn núi, nhìn mọi người xung quanh rồi giơ roi cười nói:
Công chúa nghe tiếng thét rung chuyển trời đất của Lư Vân, nàng vén màn nhìn lại, hỏi:
Cung nữ bên cạnh trả lời:
Công chúa từng thấy qua Lư Vân, cứ nghĩ người này chỉ là một thư sinh văn nhược trói gà không chặt, không ngờ lại có khí khái cỡ này, âm thanh duyên dáng của nàng nhẹ vang lên:
Lúc này gã vương tử ngoại tộc bị chấn động đến bộ dáng chật vật, dù chưa té ngựa nhưng vẫn đau đầu ù tai, gã nói:
Lư Vân học tiếng Hồi chưa lâu nhưng vẫn hiểu được lời thô tục này, thầm nghĩ:
“Tại sao một vương tử lại không hề có chút giáo dưỡng vậy, công chúa xinh đẹp như người cõi tiên, ngày sau có thể nào chấp nhận được người này?”
Tuy vậy đối phương là hoàng tộc Hãn quốc nên không thể đắc tội. Trên mặt không lộ chút bất mãn, Lư Vân xoay người xuống ngựa, quỳ dưới đất nói:
Nói xong hai tay nâng lên quá đầu, thiếp được đặt trong lòng bàn tay.
Vương tử ngoại tộc kia không xuống ngựa mà chỉ cười ha hả. Tay cầm roi ngựa vụt tới, muốn cuốn lấy danh thiếp trên tay Lư Vân, vẻ mặt lại vô cùng vô lễ. Sứ giả xưa nay đại biểu cho thiên triều, dù Kha Hãn đích thân tới cũng phải xuống ngựa, huống chi đây chỉ là một vương tử ngoại tộc.
Xem ra kẻ này không để thiên quốc vào mắt. Lư Vân vô cùng giận dữ, thầm nghĩ: “Ta phụng mệnh Hà đại nhân đưa thiếp, đại biểu cho triều đình quốc gia, sao có thể mặc cho kẻ khác vũ nhục?”
Hắn vận dụng “Vô Tuyệt tâm pháp”, lòng bàn tay sinh ra hấp lực khiến danh thiếp gắn chặt vào đó. Vương tử ngoại tộc kia cậy vào kỹ thuật dùng roi tinh thông, dùng sức quất vài đường muốn cướp mà thiệp nọ vẫn trơ trơ không hề động đậy trong lòng bàn tay Lư Vân. Gã quát to một tiếng:
Nếu một tấm thiệp cũng không lấy được, e rằng mọi người cười chê, sắc mặt gã u ám xấu hổ, lập tức xoay người xuống ngựa đi về phía Lư Vân, muốn động thủ lấy lại mặt mũi.
Chỉ thấy vương tử nọ vươn tay phải dùng sức giật lấy tấm thiệp, ai ngờ nó vẫn gắn chặt trong lòng bàn tay đối phương. Gã liền mắng:
Gã dùng sức toàn thân, lúc này hai tay nắm bái thiếp muốn đoạt về. Lư Vân cũng thêm lực trên tay, vương tử ngoại tộc kia chỉ cậy mạnh sao có thể di chuyển được bái thiếp kia? Gã thở hồng hộc, khuôn mặt đỏ bừng, miệng không ngừng quát mắng.
Đám người ngoại tộc thấy vương tử hô to gọi nhỏ không biết la lối cái gì, lại không người nào biết Lư Vân giở trò, trong chớp mắt nơi nơi đều nổi lên nghị luận.
Lư Vân thấy vương tử ngoại tộc đã thẹn quá thành giận, lập tức thu hồi nội lực trên tay. Gã vương tử đang dùng hết sức kéo về phía sau, mất đà liền ngã lăn xuống đất. Chúng tướng quá sợ hãi, cuống quýt giục ngựa đến cứu.
Vương tử ngoại tộc đứng dậy, trên tay nắm chặt bái thiếp, giận dữ quát:
Lư Vân cúi đầu bất động, nói:
Vương tử ngoại tộc huơ huơ danh thiếp, tức giận nói:
Lư Vân nói:
Vương tử ngoại tộc kia mừng rỡ nói:
Gã xoay người lên ngựa muốn dẫn quân lên tiếp. Lư Vân liền ngăn trước mặt nói:
Vương tử ngoại tộc cười nói:
Nói xong bắt đầu cười dâm đãng. Lư Vân lắc đầu nói:
Gã vương tử lại cười nói:
Lư Vân nghe lời lẽ thô tục của gã, thầm nghĩ thật không giống hoàng tử của cường quốc mạnh nhất Tây Vực, hắn nhíu mày nói:
Đạt Bá Nhi Hãn vốn thô tục háo sắc, không hề biết chừng mực, lập tức cười dâm đãng nói:
Gã liền quay đầu quát:
– Các ngươi nghe rõ đây, tất cả ở đây chờ ta trở về!
Sau đó muốn đi theo Lư Vân. Đột nhiên một người lên tiếng:
Lư Vân quay đầu, thấy một nam tử trung niên khoảng bốn mươi, làn da ngăm đen mạnh khỏe, khuôn mặt sắc bén oai vệ giục ngựa tiến đến. Người nọ nói:
Người này nói chuyện khôn khéo ổn trọng, hẳn là nhân vật quan trọng của Hãn Quốc. Lư Vân lập tức bày ra uy nghi của Thiên triều, trầm giọng nói:
Đại thần kia thấy Lư Vân có vài phần kiêu ngạo bệ vệ, cố ý muốn dọa hắn liền chớp chớp mắt, một đại hán ở bên nhảy ra quát:
Lư Vân sao lại không biết đối phương đang cố ý ức hiếp mình, hắn mỉm cười nói:
Nói rồi ưỡn ngực hóp bụng, vẻ mặt đầy cười chê. Đại hán kia thấy hắn ngạo mạn như vậy, thầm nghĩ:
“Cái hạng bạch diện thư sinh như ngươi thì bằng cái rắm gì? Chờ một lát ta đánh cho ngươi kêu ông ngoại gọi bà nội, lúc đó xem ngươi còn dám kiêu ngạo nữa chăng!”
Hắn điên cuồng hét một tiếng, dùng sức đánh thẳng một quyền vào bụng Lư Vân. Lư Vân không đổi sắc mặt, lặng lẽ vận nội lực phát động Vô Tuyệt tâm pháp hóa giải quyền nọ trong chớp mắt, sau đó bụng co rụt hút chặt nắm đấm của người nọ. Người nọ muốn rút tay lại nhưng không thể động đậy. Lư Vân lại truyền nội lực qua thân đối phương khiến người nọ ngứa ngáy không chịu nổi, muốn mở miệng xin tha nhưng lại không từ bỏ được sỉ diện, muốn nhẫn nại chống đỡ nhưng lại càng khó chịu hơn.
Chỉ thấy sắc mặt đại hán nọ đỏ bừng, bộ dạng chật vật. Lư Vân cười nhẹ nói:
Người nọ đang dùng hết sức kéo ra, đột nhiên thấy được buông lỏng, khiến cho hắn ngã lăn xuống đất, lăn mười mấy vòng mới dừng lại. Lư Vân chắp tay, nói:
Đại thần kia thấy gã thuộc hạ không làm gì được Lư Vân, đành cười ha hả nói:
Lư Vân khom người nói:
A Bất Kỳ Hãn còn tưởng đối phương phải là quan lục phẩm, không ngờ chỉ là một tham mưu tùy quân nho nhỏ, ngẩn ra một lát mới gật đầu nói:
Lư Vân nói:
A Bất Kỳ Hãn nói:
Lư Vân giật mình thầm nghĩ: “Thừa tướng này thật lợi hại, hắn đã rõ chúng ta có năm ngàn binh mã, xem ra không dễ đối phó”
A Bất Kỳ Hãn ra con số năm ngàn quân mã là tỏ rõ bên hắn không cố tình cậy mạnh, đối đãi ngang hàng. Lư Vân đưa tay mời khách:
Lúc này Tần Trọng Hải nhìn ra phương xa, mười vạn đại quân ngoại tộc đã dừng lại, sau đó một đội nhỏ chậm rãi tách ra đi theo ngựa của Lư Vân. Y thầm nghĩ:
“Lư huynh đệ quả thật không đơn giản, có thể nói năng khiến đại quân dừng lại, thật sự khiến người khâm phục”
Y lại giương giọng quát:
Chúng tướng sĩ nghe lệnh, lập tức quay về vị trí ban đầu.
Năm ngàn binh mã ngoại tộc rất nhanh tới sườn núi. Lư Vân thấy Hà đại nhân mang theo một gã Nhạc Vũ Sinh phiên dịch đứng bên đường chào đón. Hắn liền giục ngựa đi qua một bên, để thủ lĩnh song phương nói chuyện với nhau.
Hà đại nhân thấy vương tử ngoại tộc đến, liền cười bồi nói:
Ai ngờ còn chưa nói xong câu, vương tử ngoại tộc kia liền phát ra những lời hô to gọi nhỏ kỳ quái, lại cầm cương giục ngựa đi thẳng bỏ mặc lão ở một bên. Hà đại nhân xoay người đuổi theo, giật mình nói:
Chỉ nghe vương tử ngoại tộc kia cười to, nói:
Gã chạy quanh đoàn xe, mỗi khi gặp cung nữ thì vươn tay sờ mặt sờ ngực, cười dâm đãng nói:
Những lời của gã, đương nhiên không ai hiểu được, đám cung nữ hoảng sợ chạy tán loạn bốn phía. Mắt thấy vương tử ngoại tộc sắp xông thẳng vào doanh trướng của công chúa, vài gã thái giám vội vọt lên ngăn lại. Chỉ là vương tử ngoại tộc kia liền cho mỗi người một cước khiến bọn họ lăn ra ngoài. Gã sải bước về doanh trướng, cười dâm đãng đi tìm Ngân Xuyên công chúa. Tần Trọng Hải tức giận thầm mắng:
Y thở dài, đang muốn thúc ngựa đến ngăn cản, đã nghe một tiếng quát to:
Thân hình to béo của gã vương tử ngoại tộc bay lên, thì ra là bị người ta quăng ra xa. Tần Trọng Hải giật mình nhìn lại, thấy người nọ mày kiếm mắt sao, thân hình cao lớn, chính là Lư Vân. Y thầm kêu khổ:
“Lư huynh đệ lần này ra tay quá nặng, thế nào cũng có chuyện”
Quả nhiên năm ngàn binh mã của Hãn Quốc đồng thời rống to, người người rút đao ra khỏi vỏ muốn ra tay. Tần Trọng Hải thấy đối phương hung bạo, lập tức gầm lên một như hổ, quát:
Năm ngàn binh sĩ lập tức giơ cung tên, chỉ thẳng vào đại quân Khả Hãn. Hai bên thoáng chốc giương cung bạt kiếm. Mắt thấy tình thế hung hiểm, thừa tướng A Bất Kỳ Hãn là người thông minh, thấy nhân mã hai bên không ai nhường ai, tiến lên thấp giọng nói:
Quan phiên dịch kế bên vội dịch lời này, Hà đại nhân cũng cười nói:
Lão liền ra lệnh cho Tần Trọng Hải thu hồi đội cung tiễn. Tần Trọng Hải tức giận đành quát:
Chúng quân binh vâng dạ một tiếng thu hồi cung tên, âm thanh đội ngũ chỉnh tề truyền ra. A Bất Kỳ Hãn nhìn chăm chú Tần Trọng Hải, thầm nghĩ: “Người này thực biết dùng binh, ngày sau sẽ là một kình địch lợi hại.”
Lúc này gã vương tử ngoại tộc đã đứng dậy, mắng rằng:
Sau đó lại chỉ vào Hà đại nhân mắng
– Lão quan già ngoại tộc kia! Nếu không để ta gặp công chúa, hôn sự này ta không cần nữa! Lão tử về nhà ôm tiểu thiếp còn hơn, nữ nhân nhà ta còn thiếu sao?
Hà đại nhân thấy gã nổi giận đùng đùng, không hiểu vì sao, vội bảo gã Vũ Nhạc Sinh phiên dịch. Nghe vương tử ngoại tộc muốn từ hôn thì sợ tới mức hồn bay về phương xa, Hà đại nhân hoảng sợ nói:
Lời này có phần thô tục, gã Vũ Nhạc Sinh xấu hổ, không biết nên phiên dịch như thế nào cho phải. Lư Vân hắng giọng trả lời:
Vương tử ngoại tộc kia hừ một tiếng, mắng:
Hà đại nhân không biết làm thế nào cho phải, ngước nhìn Tần Lư hai người như muốn hỏi bọn họ có cách nào giải quyết việc này hay chăng. Chợt nghe một giọng nói dịu dàng vang lên:
Chỉ thấy màn lều trại của công chúa được nhấc lên, một nữ nhân xinh đẹp thướt tha đi ra, mọi người thấy diện mạo của nàng, bất giác “A” một tiếng khen thầm:
“Quả là một mỹ nhân!”
Dưới nắng ấm ngày đông, chỉ thấy Ngân Xuyên công chúa dịu dàng xinh đẹp tuyệt trần, mắt sáng như ánh sao, trong vẻ xinh đẹp lại có phần đoan trang, đôi môi đỏ nho nhỏ run run khiến người ta muôn vàn thương tiếc, lại không dám có ý niệm xằng bậy trong lòng. Lư Vân đi chung một thời gian, vẫn không tránh khỏi sững sờ với vẻ cao quý xinh đẹp của nàng, thầm nghĩ:
“Người ta phong nàng là đệ nhất mỹ nhân hoàng tộc, quả nhiên danh bất hư truyền”
Tần Trọng Hải thì hắc hắc cười lạnh, thầm nghĩ:
“Một mỹ nữ quyến rũ như vậy lại bị đưa vào chuồng ở với heo, thật là cho bò ăn ngó sen, hoa nhài cắm bãi phân trâu”
Vương tử ngoại tộc kia thấy nàng môi hồng răng trắng, bộ dáng đào tiếu lý nhan (1) động lòng người thì há to miệng “A” một tiếng. Gã trợn tròn mắt há mồm, ngây ngốc nói:
Gã háo sắc quát to một tiếng, xông lên muốn ôm nàng vào trong lòng thân mật một phen.
Lư Vân thấy vương tử nhào về phía công chúa. Nghĩ đến hai người sau này là phu thê, không biết nên ngăn cản hay không, liền quay sang nhìn Tần Trọng Hải, Tần Trọng Hải cũng đang khoanh tay trước ngực. Hai người đang do dự, chợt nghe công chúa dịu dàng nói:
Vũ Nhạc Sinh phiên dịch lại, Đạt Bá Nhi Hãn cười hì hì không ngừng, liên tục xoa tay cười dâm đãng:
Công chúa thấy vẻ mặt của gã, không đoán cũng biết trong đầu đối phương đang có ý nghĩ dơ bẩn gì. Khuôn mặt xinh đẹp của nàng trở nên nghiêm trang, giọng nói đột nhiên trầm lạnh như băng:
---o0o---
Chú: (1) Người Trung Quốc gọi mận là lý. Lý với đào đi đôi với nhau thành "đào lý", thường được ví với những gì tốt đẹp, chẳng hạn như cảnh đẹp thì có "xuân phong đào lý"; người đẹp "tươi như đào lý". Người chân thành, trung thực có sức thu hút cũng được ví với đào lý, chẳng hạn như: "Đào lý không nói mà người dưới vẫn tự đến thành lối mòn". Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------