Hồi 4
Nguồn:
read.st
Viết ra rồi, Giang Sung hạ giọng nhắc khẽ:
Mấy câu này nhỏ như muỗi kêu, nếu không phải nội lực của Trác Lăng Chiêu thâm hậu, sao có thể nghe được? Trác Lăng Chiêu thấp giọng đọc mấy lần, bỗng thần sắc đại biến, kìm không được thối lui vài bước.
Mọi người thấy vậy cũng giật mình hoảng sợ. Cho dù sét đánh bên tai, Kiếm Thần cũng chưa từng thất thố một lần, thật không tưởng tượng nổi trong động là thần thánh phương nào!
Trác Lăng Chiêu run giọng hỏi:
Giang Sung thở dài:
Trác Lăng Chiêu khẽ gật đầu:
Nghe khẩu khí của y, dường như đã tin lời Giang Sung. Ngũ Định Viễn chấn động thầm nghĩ:
“Đến như Trác Lăng Chiêu còn bị dọa như thế, hẳn là người trong động có lai lịch rất lớn, nhưng không biết sao lại trốn ở nơi này?”
Lại nghe Giang Sung cười nói:
Trác Lăng Chiêu gật đầu nói:
Nói rồi song phương đưa tay phát thệ. Giang Sung cười ha hả:
Trác Lăng Chiêu cười nói:
Hai người đồng loạt ngửa mặt lên trời cười to. Ngũ Định Viễn cùng Linh Âm nhìn nhau. Mắt thấy Trác Lăng Chiêu cấu kết cùng Giang Sung, dù chưa biết song phương có âm mưu gì nhưng chắc chắn không phải chuyện tốt. Cả hai còn đang thở dài, lại nghe Giang Sung lên tiếng nhắc nhở:
Y đến trước mặt Ngũ Định Viễn, nói:
Ngũ Định Viễn nhìn Diễm Đình ở bên cạnh, nhắc nhở:
Giang Sung lại chỉ sang Trác Lăng Chiêu. Ngũ Định Viễn ho nhẹ một tiếng, hỏi:
Trác Lăng Chiêu không đáp, trầm ngâm như có suy tính. Ngũ Định Viễn thấy đối phương không muốn thả người, lớn tiếng nói:
Trác Lăng Chiêu húng hắng một tiếng, đưa tay chỉ vào Diễm Đình:
Ngũ Định Viễn đỏ bừng mặt, cả giận nói:
Hắn không ngờ, Trác Lăng Chiêu thân là tôn sư một phái mà lại ngang nhiên trở mặt như vậy, hận không thể xông tới tát đối phương mấy cái cho hả giận.
Thì ra những ngày qua, Trác Lăng Chiêu ở một bên quan sát, cũng biết Ngũ Định Viễn có tình ý đối với Diễm Đình. Giờ chỉ cần giữ nàng ở lại, Ngũ Định Viễn tất phải thực lòng nghe lệnh. Hơn nữa võ nghệ của Diễm Đình kém xa đám người Linh Âm, Lý Thiết Sam. Muốn khống chế nàng quả thật rất dễ dàng.
Ngũ Định Viễn còn đang mắng thầm, đã nghe Tiễn Lăng Dị cười chế nhạo:
Hắn vừa bị nội lực của chưởng môn đả thương, trải qua một hồi điều tức đã ổn định, mới tiến lại đây chế giễu.
Ngũ Định Viễn giận dữ tới điên tiết. Liền chỉ vào Tiền Lăng Dị rồi nhìn Trác Lăng Chiêu, lớn tiếng nói:
Trác Lăng Chiêu thản nhiên nói:
Ngũ Định Viễn vẫn lớn tiếng quát:
Giang Sung ở một bên hiểu ý của Trác Lăng Chiêu, là rằng sợ Ngũ Định Viễn vào động sẽ chỉ bừa, hại mọi người cùng mất mạng, nên mới giữ lấy Diễm Đình để uy hiếp hắn. Y đi tới nói:
Trác Lăng Chiêu vốn tâm cao khí ngạo. Lời khuyên của Giang Sung rơi vào tai khác nào như lời vũ nhục. Trên mặt y chợt lóe hàn khí, vươn tay lôi Diễm Đình qua nói:
Y liền dẫn đầu đi vào trong. Diễm Đình kinh hoảng kêu to:
Ngũ Định Viễn tức giận đến toàn thân phát run nhưng đành cam chịu. Giang Sung thì biết Trác Lăng Chiêu có ý làm khó khiến bản thân không xuống đài được. Y lắc đầu rồi liếc mắt qua La Ma Thập. Hai người liền sóng vai đi vào. An Đạo Kinh vội nói:
Lập tức đám Hỏa Xạ Thủ, Vân Đô úy lũ lượt theo vào trong động. Mắt thấy chưởng môn vào động. Tiễn Lăng Dị lớn tiếng kêu lên với đám môn đồ Côn Luân Sơn:
Hắn sợ bí kíp võ công bị người lấy hết, vội vàng lao vào bên trong.
Kim Lăng Sương đưa mắt nhìn đám Cẩm Y Vệ, thấy đối phương để không ít hảo thủ ở lại ngoài động. Y đa mưu túc trí, sợ rằng những người này sẽ giở trò, liền để Kiếm Báo Mạc Lăng sơn, Kiếm Lãng Lưu Lăng Xuyên cùng mấy đệ tử ở lại. Nếu bên ngoài có gió thổi cỏ lay gì, còn kịp vào động thông báo, tránh bị người ám toán. Lưu Lăng Xuyên kia đã gãy tay phải nhưng tay trái vẫn có thể cầm kiếm, dư sức đối phó với hạng nhân vật giang hồ bình thường.
Đồ Lăng Tâm đi tới chỗ Ngũ Định Viễn, lớn tiếng nói:
Nói rồi giơ kiếm vung vẩy đầy vẻ vô lễ. Ngũ Định Viễn tức giận, có điều Diễm Đình đã vào trong, liền chắp tay cáo biệt đám người Linh Âm, nói:
Nói rồi xoay người đi vào cánh cửa khổng lồ kia. Linh Âm gắng sức đứng dậy, kêu lên:
Lão muốn đuổi theo, đã nghe Lưu Lăng Xuyên hung hăng quát:
Lý Thiết Sam cả giận quát:
Nếu lão không bị thương, chắc chắn đã ra tay giáo huấn Lưu Lăng Xuyên. Giờ lớn tiếng nên nội thương phát tác, ho khan không ngớt.
Mạc Lăng Sơn ở bên cạnh vốn có tấm lòng hiệp nghĩa. Hơn một năm qua, nhờ có hắn nên Linh Âm cùng Lý Thiết Sam mới bảo toàn được tính mạng. Hắn đi ra phía trước, thấp giọng nói với Lý Thiết Sam:
Đám người Lý Thiết Sam biết Trác Lăng Chiêu giảo hoạt vô sỉ, lật lọng như nhấc tay, cùng thở dài một tiếng. Trước mắt, bọn họ chỉ còn đường rời khỏi núi này. Sinh tử của Diễm Đình và Ngũ Định Viễn đành nghe theo mệnh trời vậy! Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------