Hồi 5
Nguồn:
read.st
Cố Tự Nguyên nghe hắn nói những lời hàm hồ, lại thấy đôi mày hắn nhíu lại thật chặt như thể hiện sự bi phẫn, thầm nghĩ: "Thân thế người này tựa hồ kỳ lạ, ngày sau ta phải cẩn thận điều tra mới được."
Tâm niệm vừa động liền không hề truy vấn nữa, thản nhiên nói:
Cố Tự Nguyên trời sinh tính tình cao ngạo, xưa nay rất ít tán thưởng người khác, nói ra mấy câu này đã rất tán thưởng Lưu Vân.
Lư Vân vô cùng mừng rỡ, không ngờ trên thế gian còn có người yêu thích văn chương của hắn, vội nói:
Trong lòng mơ hồ sinh ra cảm giác tri kỷ đối với Cố Tự Nguyên.
Cố Tự Nguyên nhìn Lư Vân thì thở dài trong bụng, thầm nghĩ: "Người xưa có câu, 'Sinh quý tử phải như Tôn Trọng Mưu (1)” Cố Tự Nguyên ta dù được xưng là tài tử Giang Nam mà đến hôm nay, mới hiểu được điều này”
Nhất thời nhớ tới bản thân lâu năm không có nhi tử, động tới tâm sự thì không khỏi thở dài.
Lư Vân không rõ vì sao lão lại cảm khái như thế, cũng không biết làm thế nào cho phải. Cố Tự Nguyên trầm mặc một lát, đột nhiên nói:
Lư Vân lấy làm kỳ quái, không biết Cố Tự Nguyên có dụng ý gì nhưng lão đã phân phó thì sao có thể không nghe, liền trở về phòng thu thập hành lý.
Ngày thứ hai, Cố Tự Nguyên mang theo Lư Vân và vài tên thị vệ, ngồi xe ngựa ra khỏi thành. Phu nhân và Nhị di nương đều đến tiễn đưa, Cố tiểu thư vốn đang ở nhà Bùi Nghiệp du ngoạn, không có trong phủ nên Lư Vân chưa từng nhìn thấy. Phu nhân có bề ngoài hòa ái dễ gần, khuôn mặt tròn trịa, còn mặt mũi Nhị di nương lại tinh minh, nhìn chằm chằm dò xét Lư Vân. Không rõ tại sao lão gia lại muốn dẫn người này đi Giang Hạ. Nàng chỉ nhìn thôi mà trong bụng Lư Vân đã cảm thấy sợ hãi.
Lư Vân chưa bao giờ cưỡi ngựa. Lúc này tại cửa chính Cố phủ gây náo loạn, khiến không ít người chê cười mới bò được lên lưng ngựa. Sau khi ra khỏi thành, cũng may hắn đã luyện qua nội công, tý lực đã không nhỏ, không lâu sau đã có thể khống chế ngựa. Bọn thị vệ thấy hắn học nhanh như vậy, không ai là không kinh ngạc.
Đi được một lúc lâu, Cố Tự Nguyên muốn tìm người nói chuyện giải buồn, nhấc màn xe lên, hướng về Lư Vân nói:
Lư Vân nói
Cố Tự Nguyên mỉm cười nói:
Lư Vân trả lời:
Cố Tự Nguyên cười nói:
Nói xong cười ha hả, có phần vui vẻ.
Hai người nói chuyện với nhau, Cố Tự Nguyên nghe Lư Vân nói có rất nhiều về cảnh bần gia khó khăn, có rất về những nhiều người hiệp nghĩa, cảm thấy rất mừng. Nhi tử của mấy hảo bằng hữu của lão hơn phân nửa xuất thân phú quý, không biết nỗi khổ dân chúng. Trong lời nói của đám nọ thường thiếu đi phần cốt khí, ngược lại như vậy càng thêm xem trọng hài tử tài hoa này.
Màn đêm buông xuống, mọi người cùng trọ tại một khách sạn. Cố Tự Nguyên liền cùng Lư Vân chong đèn đàm luận thâu đêm. Bọn thị vệ đều giật mình, không biết người thanh niên này có gì đặc biệt, lại có thể được Cố đại nhân sủng ái như thế.
Đi vài ngày thì đến Giang Hạ. Nơi này chính là trọng trấn quân sự, buôn bán không mấy phồn thịnh, đến nay vẫn có quân đồn trú, Lư Vân theo đám người tới một quân doanh. Thì thấy quân kỳ bay múa khắp nơi, binh sĩ lui tới tuần tra, đầy uy thế. Trên Đại kỳ có một chữ "Liễu "thật to, mấy quân kỳ nhỏ hơn bên trên cũng có chữ "Tả ".
Cố Tự Nguyên nhìn Lư Vân nói:
Thì ra Cố Tự Nguyên nhận được thư của Tả Tòng Nghĩa, viết rằng có chuyện quan trọng muốn mời tới. Cố Tự Nguyên đang chịu tang ở quê nhà, lúc rãnh rỗi liền muốn kết giao với vị Tổng binh đại nhân này.
Tả Tòng Nghĩa ra đón từ xa, chỉ thấy một người mặc kim giáp tướng mạo uy vũ, trên mặt nở nụ cười. Theo như chức quan, Cố Tự Nguyên chính là đại thần thuộc Lục bộ, vượt xa Tả Tòng Nghĩa. Chẳng qua là Tả Tòng Nghĩa chính là ái tướng của Chinh Bắc Đại Đô Đốc đương nhiệm Liễu Ngang Thiên. Cái nhìn của Cố Tự Nguyên với người này đương nhiên khác biệt. Hai người khách khí một trận, liền đi vào trong trướng.
Tả Tòng Nghĩa cho người dọn ra hai bàn, hắn không quen thuộc với Cố Tự Nguyên cho lắm. Thấy Cố Tự Nguyên đối với Lư Vân có vẻ thân ái, xem cử chỉ của hắn bất phàm, khí vũ hiên ngang, liền ha hả cười nói:
Lư Vân đang muốn nói rõ, lại nghe Cố Tự Nguyên lắc đầu nói:
Lão định nói Lư Vân là thư đồng nhưng lại sợ Tả Tòng Nghĩa coi thường hắn, liền đổi thành là thuộc hạ của lão.
Tả Tòng Nghĩa tự thấy áy náy, vội cười bồi:
Hắn thấy Lư Vân không phải là người nhà của Cố Tự Nguyên, tuổi lại trẻ, liền đem Lư Vân an bài ngồi cùng đám thủ hạ. Cố Tự Nguyên lại lắc đầu, nói với Tả Tòng Nghĩa:
Tả Tòng Nghĩa đỏ mặt, vội làm theo ý của Cố Tự Nguyên, đổi lại chỗ ngồi của Lư Vân.
Bên kia Cố Tự Nguyên lại một bụng tâm tình. Lão vốn không có nhi tử, chỉ có một nhi nữ, lúc này nghe Tả Tòng Nghĩa nói thì nhất thời dấy lên tâm sự. Lão nhìn Lư Vân thì đột nhiên không vui trong lòng.
Rượu qua ba tuần, Cố Tự Nguyên hỏi:
Tả Tòng Nghĩa gật đầu nói:
Cố Tự Nguyên ngạc nhiên nói:
Ta cùng với Liễu đại nhân gặp nhau chỉ có vài lần, không biết Liễu đại nhân có việc gì muốn thương lượng cùng ta?
Tả Tòng Nghĩa mỉm cười nói:
Cố Tự Nguyên từng làm Công bộ Thị lang, sao không biết đây chỉ là lời khách sáo của Tả Tòng Nghĩa, lập tức rùng mình, thầm cẩn thận lưu ý.
Sau khi dùng qua bữa tối, hai người liền vào trong soái trướng nói chuyện. Tả Tòng Nghĩa nói:
Cố Tự Nguyên hắng giọng một tiếng, nói:
Trong lòng lão những lời này của Tả Tòng Nghĩa tất có toan tính, chỉ là chưa đoán ra được mà thôi.
Lại nghe Tả Tòng Nghĩa cười hắc hắc, nói:
Cố Tự Nguyên nghĩ tới chuyện trở về kinh sư nhậm chức đã không phải ngày một ngày hai. Chức quan cũ sớm đã có người thay rồi. Lão lo lắng sau khi về kinh sẽ không có vị trí nào trống. Lúc này nghe Tả Tòng Nghĩa nói như thế, không khỏi mừng rỡ nói:
Tả Tòng Nghĩa cười ha hả một tiếng, nói:
Cố Tự Nguyên nghe tin này thì không khỏi run lên, đứng dậy cả kinh nói:
Tả Tòng Nghĩa nói:
Cố Tự Nguyên thầm sinh nghi, không ngờ trong triều còn có một vị trí quan trọng thế chờ lão về, thật sự khó có thể tin nổi.
Tả Tòng Nghĩa biết tâm ý của lão, nói:
Lần này Lý đại nhân cáo lão về quê, vô tình tạo ra một chỗ trống lớn như vậy, cả triều văn võ ai cũng ngắm nghía thèm thuồng. Bất luận là Giang Sung hay là Lưu Kính đều liên tục dâng tấu chương đề cử người lên hoàng thượng. Nào biết long tâm của Hoàng Thượng, cuối cùng lại chọn Cố Thị lang. Điều này đã không thể thay đổi.
Trên mặt Cố Tự Nguyên chợt tuôn hai hàng lệ già, liền hướng quỳ xuống phương bắc xá dài, rơi lệ nói:
Tả Tòng Nghĩa thì cười nhìn lão nhưng không nói lời nào.
Lúc này trong lòng Cố Tự Nguyên chợt hiểu ra, đã biết vì sao Tả Tòng Nghĩa mời lão đến đây rồi, chậm rãi đứng dậy nói:
Thì ra triều đình trải qua nhiều năm đấu tranh, lúc này chỉ còn lại có ba phái. Án sát Giang Sung là một, Đông xưởng Lưu Kính là hai. Hai phái này thực lực cường đại, lôi kéo đại thần, không từ bất cứ một thủ đoạn nào. Còn một phái khác thì nhỏ yếu, hơn mười năm khổ sở chống đỡ còn không ngã. Dù Giang Sung, Lưu Kính muốn hợp lực đánh đổ nhưng không cách nào toại nguyện. Toàn bộ phái này dùng võ quan làm chủ, đầu não chính là "Chinh Bắc Đại Đô Đốc " Thiện Mục Hầu Liễu Ngang Thiên. Liễu Ngang Thiên biết được tin tức Cố Tự Nguyên sẽ trở về kinh thành, liền sai người đi trước kết giao một bước, tránh đám binh bộ đại thần thừa dịp kết giao trước, trở tay đánh mình.
Tả Tòng Nghĩa cười ha hả, nói:
Lời nói này chính là hi vọng Cố Liễu hai người càng thêm thân cận.
Cố Tự Nguyên dù có phần hảo cảm đối với Liễu Ngang Thiên, nhưng một là lão không ưa kết bạn cùng quân nhân, thứ hai là nếu gia nhập phái này, chỉ sợ Giang Sung Lưu Kính sẽ đối phó với lão, nhất thời trầm ngâm không quyết.
Tả Tòng Nghĩa cũng là người từng trải, biết lần đầu lão nghe đại sự thế này thì khó mà quyết định, liền nói:
Cố Tự Nguyên khẽ gật đầu, nói:
Tả Tòng Nghĩa cười nói:
Tả Tòng Nghĩa không còn đại sự cơ mật gì nữa. Hôm sau liền chiêu đãi Cố Tự Nguyên du lãm Giang Hạ.
Đám người ra ngoài mấy dặm, Tả Tòng Nghĩa chỉ vào Trường Giang nói:
Cố Tự Nguyên gật đầu nói:
Tất cả mọi người ồ lên kinh ngạc, thì ra là Chu Du có uyên nguyên với Giang Hạ.
Đám người tham quan di tích, Tả Tòng Nghĩa đột nhiên nói:
Tất cả mọi người đều đồng ý.
Lại nghe một người cười ha hả, nói:
Tả Tòng Nghĩa thầm tức giận, định thần nhìn lại. Chính là thuộc hạ Lư Vân của Cố Tự Nguyên. Hắn đã biết người này không phải người nhà Cố Tự Nguyên, liền không khách khí, lạnh lùng nói:
Nghe khẩu khí nghiêm trọng của Tả Tòng Nghĩa, đã có hàm ý dạy dỗ.
Cố Tự Nguyên muốn nhân cơ hội này thăm dò Lư Vân, lập tức im lặng xem hắn ứng đối như thế nào.
Lư Vân cười nói:
Tả Tòng Nghĩa cười lạnh nói:
Tả Tòng Nghĩa là người Tứ Xuyên, bình sinh tôn sùng nhất Khổng Minh, lại thêm tính tình không được độ lượng. Dù là người chính trực nhưng lại hay so đo mấy chuyện vặt vãnh. Lúc này hắn có chủ tâm khiến Lư Vân xuống đài, lời lẽ vô cùng châm chọc.
Lư Vân lại không tức giận, chỉ cười cười mà nói:
Tả Tòng Nghĩa không hay đọc sách, lúc này đỏ mặt ấp úng mà nói:
Lư Vân mỉm cười nói:
Tả Tòng Nghĩa lớn tiếng nói:
Lư Vân khẽ mỉm cười, nói:
Tả Tòng Nghĩa nghẹn họng trân trối, nhất thời không biết trả lời thế nào.
Lư Vân lại nói:
Dứt lời liền thuận miệng đọc mấy câu trong bài 'Niệm nô kiều' của Tô Đông Pha.
Nhớ lại Công Cẩn năm xưa
Khi đó vừa cưới Tiểu Kiều
Phong tư hào hùng anh tuấn
Quạt lông khăn quấn
Trong tiếng nói cười
Khiến giặc mạnh tro bay khói tỏa
Lúc này mọi người nhao nhao gật đầu, Cố Tự Nguyên chỉ mỉm cười.
Lư Vân lại nói:
Tả Tòng Nghĩa thấy hắn kiến thức sâu rộng, thầm nghĩ: "Con mẹ nó, chỉ là một tên tiểu quỷ cũng có năng lực này, xem ra Cố đại nhân rất biết dung người, khó trách hoàng thượng muốn hắn làm Binh bộ Thượng thư".
Đương nhiên lời này không thể nói ra, đành nói:
Cố Tự Nguyên thấy Lư Vân giúp lão nở mày nở mặt, trong lòng thầm đắc ý. Mấy tên thị vệ bên cạnh thấy Lư Vân giáo huấn một Tổng binh đại nhân phải tâm phục khẩu phục thì rất kinh ngạc.
Mọi người ở lại Giang Hạ một đêm, hôm sau liền lên đường trở về Dương Châu. Lúc này rảnh rỗi liền đổi sang đường thủy trở về.
Thuyền đi trên sông giảm không ít khổ cực. Một đêm trăng sáng, Lư Vân tưởng niệm cố hương thì thấy khó ngủ, liền ra ngoài khoang thuyền. Lúc này đã là cuối thu, gió đêm thổi tới thật mát mẻ. Lư Vân ngẩng đầu nhìn lên trời, chỉ thấy một vầng trăng sáng treo trên cao, nơi chân trời xa chớp động những vầng tinh tú, không khỏi cảm thấy hân hoan, đang muốn ngồi ở mạn thuyền ngắm cảnh, chợt thấy Cố Tự Nguyên ngồi đơn độc trên mũi thuyền, Lư Vân sợ quấy rầy, vội tránh vào khoang.
Lại nghe Cố Tự Nguyên kêu lên:
Lư Vân thầm nghĩ: "Cuối cùng vẫn để Cố bá bá nhìn thấy".
Đành phải đi tới, xuôi tay khom người đứng phía sau Cố Tự Nguyên.
Không gian yên lặng, chỉ nghe tiếng nước sông vỗ nhè nhẹ vào thân thuyền, một hồi lâu sau Cố Tự Nguyên vẫn bất động. Lư Vân đang muốn lên tiếng thì chợt nghe Cố Tự Nguyên thở dài, ngửa mặt lên trời ngâm nói:
Lư Vân đọc sách rất nhiều, biết Cố Tự Nguyên đang ngâm chính là bài "Đoản ca hành" của Tào Tháo, chỉ không biết vì sao lão than khổ. Cố Tự Nguyên chậm rãi quay đầu nhìn Lư Vân, nói:
Lư Vân nói:
Cố Tự Nguyên gật đầu nói:
Lư Vân nghe lời này có thâm ý, nhất thời liên tục gật đầu mà không dám hỏi nhiều.
Cố Tự Nguyên nhìn ánh trăng trong nước, nói:
Lư Vân thấy lời lẽ của lão có phần bùi ngùi, không biết có chuyện ưu thương gì. Liền hỏi:
Cố Tự Nguyên đưa mắt nhìn nước sông, thở dài nói:
Vừa nói quay đầu nhìn Lư Vân, trong đôi mắt lại như có lệ.
Lư Vân cảm thấy rùng mình, run giọng nói:
Cố Tự Nguyên vuốt đầu Lư Vân, thở dài nói:
Lư Vân "A" một tiếng, giờ mới hiểu Cố Tự Nguyên có ý thu mình làm nghĩa tử. Nếu hắn chịu dời tông đổi họ, sau này thanh danh truyền xa, đề danh kim bảng cũng trong tầm tay. Lư Vân cảm kích vô cùng, lớn tiếng nói:
Lúc này hắn quỳ gối xuống mà bái lạy Cố Tự Nguyên.
Cố Tự Nguyên đại hỉ nói:
Nghĩ tới sau này có đứa nhi tử thông minh lanh lợi như vậy, trong lòng vui sướng, mí mắt lại đỏ lên.
Lư Vân quỳ rạp xuống đất, thấp giọng nói:
Cố Tự Nguyên vốn cho là hắn đã muốn bái mình làm cha, lúc này nghe nói như thế thì sửng sốt, nói:
Cố Tự Nguyên đang đoán không ra, chợt thấy Lư Vân xá dài nói:
Khẩu khí dù uyển chuyển, thần thái dù cung kính nhưng tâm ý như chém đinh chặt sắt, cự tuyệt hảo ý của Cố Tự Nguyên.
Cố Tự Nguyên vừa nghe thì toàn thân nguội lạnh, không thể ngờ Lư Vân lại từ chối một phem tâm ý của lão. Lại càng thất vọng, than nhẹ một tiếng rồi quay đầu ngơ ngác nhìn đại giang, thật lâu không nói.
Lư Vân vẫn quỳ, thấy thần sắc ngưng trọng của lão, vội nói:
-Tiểu nhân có điều thất lễ, tội đáng chết vạn lần, kính xin lão gia trách phạt!
Cố Tự Nguyên lắc đầu thở dài, đưa tay đỡ Lư Vân dậy nói:
Lão nhìn khuôn mặt anh tuấn của Lư Vân, giúp hắn sửa lại vạt áo, bộ dáng tỏ ra yêu thương vô hạn, nhẹ giọng nói:
Chỉ là nghĩ đến bản thân chung quy vẫn không có con trai, nước mắt không khỏi chảy xuống.
Lư Vân tưởng rằng Cố Tự Nguyên chỉ nhất thời cao hứng, khi thấy nước mắt đầy mặt lão thì giật mình, thầm nghĩ:
Lư Vân tuy còn trẻ nhưng kinh qua nhiều hoạn nạn, thế nhân lạnh nhạt gặp đã nhiều. Từ lúc niên thiếu khổ học trong chùa hay là vào kinh ứng thí, đến nay chưa từng thấy qua có người nào vì hắn mà rơi một giọt lệ. Thấy Cố Tự Nguyên tâm đãi như thế, trong lòng Lư Vân rất cảm động, run giọng nói:
Nhịn không được nước mắt tràn ra, lại vội quỳ bái.
Cố Tự Nguyên thấy hắn lộ chân tình, trong lòng cũng vui mừng, vội vươn tay đỡ lấy Lư Vân, nói:
Nước mắt Lư Vân chảy dài, nức nở nói:
Cố Tự Nguyên vuốt đầu Lư Vân, thấp giọng nói:
Lời nói đầy sự quan tâm. Lư Vân bổ nhào xuống đất, lên tiếng khóc lớn.
Đêm dài u tĩnh, nước sông chậm rãi dập dềnh. Sau một đêm dài hai người bày tỏ thương cảm. Lúc này một già một trẻ đều biết, từ nay về sau giữa hai người đã không còn khoảng cách.
Chú thích:
(1) Tôn Quyền ( 182 – 252), tự là Trọng Mưu, người Phú Xuân, Ngô Quận (nay là Phú Dương, Chiết Giang). Ông là người xây dựng nước Ngô thời Tam Quốc.
Cuối đời Đông Hán, sau khi cha Tôn Quyền là Tôn Kiên, anh ông là Tôn Sách đã chiếm cứ 6 quận Giang Đông làm căn cứ kình chống nhau giữa các phe phái quân phiệt. Tôn Sách gây dựng cơ nghiệp không lâu sau thì bị kẻ có tư thù giết hại trong một cuộc đi săn. Trước khi chết, Tôn Sách nói với những mưu thần như Trương Chiêu hãy giúp Tôn Quyền.
Tôn Quyền mới 18 tuổi đã nối chức vụ của anh mình, trở thành người thống trị tối cao ở Giang Đông. Do Tôn Quyền có tài, lại chú ý đoàn kết lực lượng các phe, nên nhanh chóng dành được uy vọng, khiến cục thế Đông Ngô ổn định trong thời hỗn loạn.
Năm 229, Tôn Quyền xưng đế ở Vũ Xương, lấy quốc hiệu là Ngô, sau dời đô đến Kiến Nghiệp (nay là thành phố Nam Kinh, Giang Tô).
Tài năng của ông thậm chí Tào Tháo cũng phải khen ngợi: Sinh con nên như Tôn Trọng Mưu.
(2) (Niệm nô kiều - Xích Bích hoài cổ)
Sông lớn về đông
Sóng cuốn hết bao nhân vật phong lưu thiên cổ
Bờ tây lũy cũ
Người nhắc chuyện Tam quốc Chu Du Xích Bích
Đá rối mây tan
Sóng kinh bờ rạn
Cuốn dậy ngàn ngọn tuyết
Núi sông như vẽ
Từng một thời biết bao hào kiệt
Nhớ lại Công Cẩn năm xưa
Khi đó vừa cưới Tiểu Kiều
Phong tư hào hùng anh tuấn
Quạt lông khăn quấn
Trong tiếng nói cười
Khiến giặc mạnh tro bay khói tỏa
Dạo bước nơi cố quốc
Đa tình cất tiếng cười ta
Một sớm tóc hoa đã bạc
Đời người như mộng
Hãy rót một chén rượu xuống sông trăng
(3) Đoản ca hành kỳ - Tào Tháo
Trước rượu nên hát
Đời người bao lâu?
Giống như sương sớm
Ngày qua khổ đau
Nghĩ tới ngậm ngùi
Buồn lo suốt đời
Lấy gì quên được?
Chỉ rượu mà thôi?
Xanh xanh áo ai
Lòng ta bồi hồi
Chỉ vì ai đó
Trầm ngâm đến nay
Hươu kêu rao rao
Cùng ăn quả bình
Ta có khách quý
Gảy đàn thổi sênh
Vằng vặc như trăng
Lấy được lúc nào?
Trong lòng lo lắng
Dứt được làm sao?
Lội ruộng giẫm bờ
Tiếc nỗi sống thừa
Bạn bè hội họp
Lòng nhớ ơn xưa
Sao thưa trăng sáng
Về nam quạ bay
Ba vòng cây lượn
Đậu cành nào đây?
Núi không ghét cao
Biển không ghét sâu
Chu Công thả cơm
Thiên hạ về theo. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------