Hồi 2
Nguồn:
read.st
Ngũ Định Viễn thất kinh, đang muốn quay đầu thì chợt thấy một luồng đại lực truyền đến, đem cả người hắn quẳng ra xa. Ngũ Định Viễn thân giữa không trung, tâm thần không loạn, vội đề khởi nội lực tụ lại ở sống lưng, chỉ mong vững vàng rơi xuống đất. Bất quá liền phát giác huyệt đạo tê dại. Thế mới biết người nọ chỉ tiện tay một trảo, không ngờ nội lực của đối phương đã thấu vào kinh mạch toàn thân.
Ngũ Định Viễn cảm thấy kinh hãi dị thường, thầm nghĩ:
Ngũ Định Viễn bị ném xuống dưới đất, vội vàng nhìn lại. Chỉ thấy một nam tử quay lưng về phía hắn. Người này thân hình cao lớn, ánh trăng chiếu rọi một đầu đầy tóc đen, nhất thời không rõ tuổi tác. Vẻ mặt Tuệ Thanh sợ hãi, khom người với người nọ rồi hoang mang chạy xuống núi.
Ngũ Định Viễn miễn cưỡng đứng dậy, kêu lên:
Liền vào lúc này, người nọ đột nhiên ngửa mặt lên trời huýt dài như tiếng rồng ngâm. Ngũ Định Viễn chỉ cảm thấy trong tai vù vù một trận tiếng vang lớn. Thoáng chốc đầu óc có cảm giác choáng váng, hắn vội dùng hai tay bịt tai nhưng tiếng huýt gió vẫn giống như sét đánh, xuyên thấu vào trong tai.
Ngũ Định Viễn cảm thấy màng nhĩ căng lên đau đớn, nhất thời khổ sở muốn cất bước đào tẩu nhưng hai chân lại bủn rủn. Qua một hồi lâu hắn thật sự không thể chịu được, trước mắt tối sầm liền ngã ra bất tỉnh.
Không biết qua bao lâu, Ngũ Định Viễn mơ màng tỉnh lại. Mắt thấy sắc trời mờ tỏ, hiện đã là sáng sớm. Hắn cảm giác đau đầu muốn nứt ra, ngồi dậy thì chợt thấy trước mặt là một bóng lưng, chính là người đã tập kích hắn tối hôm qua.
Ngũ Định Viễn nhớ lại khi vào núi nghe thấy tiếng huýt gió hùng hồn, xem ra là do người này phát ra, có thể nói là võ công cao nhất mà trong cuộc đời hắn từng gặp. Hắn thầm cảm thấy sợ hãi, thầm nghĩ:
Kinh hãi một lúc lâu, người nọ đứng trông về quần sơn phía xa, không thấy lại đây gia hại, Ngũ Định Viễn không khỏi sinh nghi. Đêm đó toàn gia Yến Lăng tiêu cục bị người tàn sát, phòng ở của hắn cũng từng bị người xâm nhập tìm tòi. Nếu người này là hung thủ, chắc chắn sẽ tới ép hỏi, tuyệt không mặc cho bản thân nằm nghỉ ở dưới đất.
Hắn thầm nghĩ:
Nghĩ ngợi như thế liền có cảm giác an tâm. Hắn nhìn bóng lưng người nọ, dốc lòng suy tư nhưng nghĩ không ra Tây Lương Thành có hảo thủ nào họ Phương, nhất thời cảm thấy vô cùng nghi hoặc.
Lại qua nửa canh giờ, người nọ vẫn thủy chung hướng mặt về quần sơn, không hề quay đầu lại. Ngũ Định Viễn nghĩ đối phương quả thật vô tình gia hại bản thân, đã biết trách lầm người, thầm nghĩ:
Nhớ tới đêm qua hắn xuất ngôn đe dọa Tuệ Thanh thì cảm giác áy náy, lập tức ho khan một tiếng, đứng dậy cung kính nói:
Người nọ hừ một tiếng không đáp.
Ngũ Định Viễn không rõ lai lịch nhưng thấy võ công của đối phương rất cao, kiến thức tất nhiên bất phàm, vội vàng nói:
Ngũ Định Viễn thấy người nọ từ chối cho ý kiến, coi như không nghe hắn nói thì nghĩ thầm:
Hắn đánh bạo, nói:
Vừa nói vừa liền thuật sơ lại vụ án một lần.
Hắn sợ người nọ thiếu nhẫn nại nên cố gắng nói nhanh hết mức. Người nọ không quát bảo ngưng lại hay đặt câu hỏi gì cả. Cái lưng vẫn đưa về phía Ngũ Định Viễn, nhất thời nhìn không ra hỉ nộ.
Ngũ Định Viễn trần thuật xong xuôi, lại nói:
Lời này vừa dứt thì người nọ bỗng nhiên ngửa mặt lên trời cười to, thần thái thật cuồng ngạo. Ngũ Định Viễn vội bịt hai lỗ tai, sợ đối phương lại phát ra tiếng huýt gió. May mà người nọ chỉ cười to một trận chứ không cố ý dùng tiếng cười đả thương người. Dù là như thế đã chấn động cả sơn cốc, khiến cho lòng người kinh không thôi.
Đợi đến người nọ ngừng cười, Ngũ Định Viễn cẩn thận hỏi:
-Tiền bối, bằng võ công cùng nhãn quang của người, có cao kiến gì chăng?
Người nọ chợt xoay đầu, ánh mắt đảo qua thì lạnh lùng nói:
Chỉ thấy người nọ niên kỷ chừng ngũ tuần, tuổi dù đã cao nhưng vẫn mi thanh mục tú, chỉ là mang theo vẻ u sầu nhàn nhạt, cử chỉ bộ dáng lộ vẻ cố chấp. Ngũ Định Viễn nhất thời nhớ không nổi trên giang hồ có người nào tướng mạo như vậy, không biết phải trả lời ra sao.
Người nọ thấy Ngũ Định Viễn không đáp, thản nhiên nói:
Vẻ mặt Ngũ Định Viễn có điểm xấu hổ, nói:
Người nọ phất phất tay không đáp. Ngũ Định Viễn đang muốn quay đầu rời đi, chợt nhớ tới tử trạng toàn gia Yến Lăng tiêu cục thì bất giác nhiệt huyết dâng lên. Cắn răng một cái, lúc này quỳ rạp xuống đất nói:
Người nọ cười lạnh một tiếng, đột nhiên nói:
Ngũ Định Viễn cắn răng nói:
Người nọ nghe hắn tức giận, đột nhiên lộ vẻ tán thành, gật đầu nói:
Vẻ mặt Ngũ Định Viễn vui mừng, liền đứng dậy.
Người nọ đánh giá hắn trên dưới vài lần, hỏi:
Ngũ Định Viễn vội nói:
Thần thái người nọ vốn đang ung dung, lúc này lại "Ồ" một tiếng. Cẩn thận hỏi tới tử trạng cùng vết thương, Ngũ Định Viễn miêu tả trước sau không bỏ sót một lần.
Người nọ nghe xong, lúc sau hai mắt lóe tinh quang dữ dội, nói:
Ngũ Định Viễn sửng sốt, hỏi:
Người nọ lắc đầu nói:
Ngũ Định Viễn biết võ công hung thủ cao đến không tưởng tượng nổi, nghĩ rằng bản thân tuyệt không phải đối thủ, lúc này dập đầu nói:
Người nọ lắc đầu nói:
Ngũ Định Viễn quỳ xuống nói:
Người kia nói:
Ngũ Định Viễn sững sờ nói:
Người kia nói:
Ngũ Định Viễn dở khóc dở cười nói:
Người nọ cười lạnh nói:
Ngũ Định Viễn hét lớn:
Người nọ sớm đi xa, Ngũ Định Viễn đứng nghiêm một lúc lâu, người nọ không hề xuống nữa. Ngọn núi kia rất cao, Ngũ Định Viễn không cách nào leo lên. Lúc này không còn biện pháp, đành phải hậm hực xuống núi.
Về tới sườn núi, đã thấy một lão hòa thượng đứng ở giữa đường, không phải Chỉ Quan thì ai? Vẻ mặt Ngũ Định Viễn lộ điểm xấu hổ, hắn đã mạo muội uy hiếp đồ đệ của Chỉ Quan, đắc tội với hòa thượng này nên bồi cười nói:
Chỉ Quan không tức giận, mỉm cười nói:
Ngũ Định Viễn thấy Chỉ Quan không trách cứ, trong lòng như được mở ra, vội nói:
Chỉ Quan mỉm cười chỉ về đỉnh núi, nói:
Ngũ Định Viễn sững sờ nói: - Phương đại hiệp? Là người trên đỉnh núi sao?
Chỉ Quan gật đầu nói:
Ngũ Định Viễn kêu ồ một tiếng, nói:
"Cửu Châu Kiếm Vương" Phương Tử Kính thành danh rất sớm, chính là số ít võ lâm đại tông sư, nghe đồn kiếm thuật cao tuyệt, đương thời không có mấy đối thủ. Chỉ là chẳng biết tại sao hai mươi năm trước bỗng phong kiếm quy ẩn, về sau không rõ ở nơi nào. Không ngờ rằng hiện lại xuất hiện nơi này.
Năm xưa danh khí của Phương Tử Kính vang dội, tuy mai danh ẩn tích nhưng Ngũ Định Viễn nay đã hơn tam tuần, xuất đạo đã lâu nên xem như người từng trải, đương nhiên đã nghe qua.
Ngũ Định Viễn thở dài, nói:
Thời thiếu niên hắn đã vô cùng ngưỡng mộ người này, hôm nay vô tình có thể bái kiến, nhất thời cảm xúc ngổn ngang trăm mối.
Chỉ Quan cười ha hả, nói:
Ngũ Định Viễn nhớ tới lời Phương Tử Kính, liền hỏi:
Chỉ Quan biến sắc, run giọng nói:
Ngũ Định Viễn thấy lão biết thì cảm thấy vui mừng, nói:
Chỉ Quan lộ vẻ mặt không đành lòng, chắp tay trước ngực nói:
Ngũ Định Viễn vội la lên:
Chỉ Quan thở dài một tiếng, lấy ra một cái túi gấm rồi nói:
Lão liền đem túi gấm giao vào trong tay Ngũ Định Viễn, lại nói:
Ngũ Định Viễn thấy hòa thượng kia thà chết không nói, thở dài nói:
Chỉ Quan chắp tay trước ngực nói:
Ngũ Định Viễn thần sắc an nhiên của lão, thầm nghĩ:
Hắn vội vàng chắp tay, áy náy nói:
Tuy không biết túi gấm có diệu dụng gì, nhưng nghĩ đến hảo ý của Chỉ Quan thì hắn liền thu vào trong ngực.
Đang định cáo từ, Chỉ Quan lại nói:
Ngũ Định Viễn trong lòng rùng mình, vội nói:
Chỉ Quan chắp tay trước ngực nói:
Ngũ Định Viễn chấn động toàn thân. Trong lòng một phần ưu cùng một phần mừng. Vui chính là cao thủ Thiếu Lâm khẩn trương tới Tây Lương, tất nhiên là vì chuyện Yến Lăng tiêu cục, sẽ có trợ giúp phần nào trong vụ án. Lo chính là Thiếu Lâm cao tăng chưa chắc chịu hợp tác nghe lời nha môn. Nếu như đám người này quần ẩu tư đấu, không biết trong Tây Lương Thành còn loạn đến bộ dáng gì nữa.
Ngũ Định Viễn ngây người một hồi, nói:
Chỉ Quan nói:
Ngũ Định Viễn không cho là đúng nhưng vẫn đa tạ.
Hắn rời thành đã lâu, trong tâm chỉ có công sự, ngày đêm không nghỉ chạy về Tây Lương Thành, khi trở lại nha môn thì ánh đèn đã rực rỡ ban đêm. Hắn gọi thủ hạ dò hỏi qua vụ án. Chỉ thấy chúng quan sai đều ủ rũ, sự tình không hề tiến triển.
Thứ nhất là tìm không được Tề Bá Xuyên. Thứ hai là tra không ra người hạ thủ, thứ ba còn không biết mục đích hành hung.
Công sự bế tắc, Ngũ Định Viễn một mình tản bộ trên đường, tới gần Yến Lăng tiêu cục khi, chỉ nghe đám hàng xóm bàn tán sôi nổi về tiêu cục:
Đây là Yến Lăng tiêu cục có ma! Ngươi nhìn bên trong âm khí um tùm, khiến nhiều người rất sợ hãi!
Không biết đám quan phủ giá áo túi cơm đang làm gì nữa? Xảy ra chuyện lớn như vậy mà không thấy bọn họ bắt người.
Đúng vậy! Suốt ngày ăn hiếp lão bá tánh chúng ta, gặp phải kẻ hung đồ thì toàn bộ làm rùa đen rút đầu!
Ngũ Định Viễn nghe bọn hắn thêm mắm thêm muối mắng người trong nha môn một trận, không giống trước đó vài ngày cung kính cung kính. Trong lòng cảm thấy bất đắc dĩ, hắn thở dài đi vào một tửu điểm nhỏ, kêu hai đĩa thức ăn uống rượu một mình.
Hắn uống một bầu rượu. Đang khi mang theo ba phần men say trở về nha môn, bỗng nhiên có một người gọi lại:
Ngũ Định Viễn gấp rút xoay người. Chỉ thấy là một kẻ bán thịt dê rong ruổi. Người kia nói:
Ngũ Định Viễn cảm thấy vui vẻ, gật đầu nói:
Người nọ cười ha hả, nói:
Ngũ Định Viễn không nhận nhưng người bán hàng rong kia không chịu, lớn tiếng nói:
Ngũ Định Viễn thấy tâm ý chân thành của hắn đành đáp ứng nhận.
Trở lại nha môn, Ngũ Định Viễn mở gói thịt. Chỉ cảm thấy mùi thơm nức mũi, thịt dê tươi mới liền ướp hương liệu Tương Du nướng thành, tỏa mùi cay nồng hấp dẫn.
Ngũ Định Viễn thầm nghĩ:
Hắn dùng ngón trỏ xé rách giấy dầu, đang muốn ăn thì đột nhiên trong bao rớt xuống một tờ giấy.
Trong lòng Ngũ Định Viễn lấy làm kỳ, biết là có biến vội mở ra xem. Chỉ thấy trên tờ giấy viết:
Ngũ Định Viễn mừng rỡ như điên. Rốt cục Tề Bá Xuyên chịu hiện thân, án này đã có điểm đột phá quan trọng. Hắn biết trong đám thuộc hạ không có cao thủ, mang theo chỉ sợ hỏng chuyện. Liền thay một dạ hành y, rồi một mình vội vã hướng về thành nam mà đi. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------