Hồi 2
Nguồn:
read.st
Trong nắng chiều sáng lạn đẹp đẽ, Ninh Bất Phàm đứng trên đỉnh núi, ngắm nhìn những đám mây bảy màu lững lờ trôi mà lòng đầy cảm khái.
Mười hai tuổi y lên núi, đến nay đã hơn ba mươi năm. Nghĩ đến sau này thoái ẩn lẻ loi một mình, nhất thời không biết nên đi đường nào.
Trên con đường núi, khách rời đi vẫn nối liền không dứt, gây nên những tiếng ầm ĩ không ngừng. Ninh Bất Phàm khe khẽ thở dài:
Đã không thể đề đao luận kiếm, nhớ đến kiếp này nhờ kiếm mà bất phàm, nay thiếu nó có khác gì tàn phế, bất giác y lại thở dài.
Ráng chiều đã ngã về tây, chợt có cảm giác đói bụng, Ninh Bất Phàm nở nụ cười khổ. Ba mươi năm qua đều có người hầu cơm ăn áo giặt. Bây giờ thoái ẩn, đãi ngộ quyền bính khi xưa cũng không còn. Y sờ sờ vào bao, cũng may có một xấp ngân phiếu khá dày, xem ra trong vài năm tới, chỉ cần không đến những chốn như thanh lâu đổ phường, đại khái cũng đủ qua ngày không trở ngại.
Đang muốn tìm cái ăn, bỗng trong rừng bay ra mùi hương thơm phức, dường như có người nướng đồ nơi đó. Ninh Bất Phàm nuốt một ngụm nước miếng, vừa quay lại nhìn, trong rừng cây bỗng truyền ra tiếng cười vang. Một củ khoai bay tới, Ninh Bất Phàm vươn tay tiếp lấy, thoáng chốc bàn tay nóng rát. Chỉ là thân mang nội lực tuyệt đỉnh, y khẽ vận khí, cảm giác kia đã biến mất vô tung.
Lại nghe trong rừng cây truyền ra tiếng cười hỏi:
Đang lúc cô tịch, Ninh Bất Phàm nghe tiếng cố nhân thì mừng rỡ kêu to:
Lời còn chưa tắt, chỉ nghe một người cười ha hả bước ra từ trong rừng, trên tay người này còn cầm một nhành cây có xuyên một củ khoai nướng, đúng là Phương Tử Kính.
Phương Tử Kính tìm một tảng đá lớn rồi ngồi xuống, cười nói:
Ninh Bất Phàm cười ha hả nói:
Y nói rồi bóc vỏ khoai cắn một miếng, chỉ thấy trong miệng ngọt man mác, mùi vị đúng là không tệ.
Phương Tử Kính nhìn sang nói:
Ninh Bất Phàm nghe vậy thì giật mình, sau đó cười khổ:
Y lắc lắc đầu, cởi thanh “Dũng Thạch” xuống rồi đưa qua.
Phương Tử Kính rút trường kiếm xem xét. Chỉ thấy trên lưỡi kiếm bị mòn một chỗ bằng ngón út, đúng là bị chất độc ở trên tay Ngũ Định Viễn ăn mòn. Phương Tử Kính gật đầu nói:
Lúc nãy hai người giao thủ, chúng tân khách đều nghĩ Ninh Bất Phàm có ý thử thách, ngay cả Ngũ Định Viễn cũng không ngoại lệ, nào ai đoán được bên trong lại có huyền cơ thế này.
Ninh Bất Phàm gật đầu nói:
Y ngửa đầu nhìn nắng chiều, than rằng:
– Trường Giang sóng sau đè sóng trước, thiên hạ rộng lớn không gì là không thể. Hôm nay ta được chứng kiến, ai…
Phương Tử Kính trả trường kiếm lại rồi vỗ vai y, cười nói:
Ninh Bất Phàm khẽ lắc đầu thở dài:
Chỉ với hai chiêu kiếm pháp “Trí kiếm” “Nhân kiếm”, Ninh Bất Phàm đã mang mỹ danh thiên hạ đệ nhất nhiều năm. Lời này không khỏi lộ cảm giác cô độc khi ngồi trên ngôi vị cao vời.
Phương Tử Kính ha hả cười nói:
Ninh Bất Phàm nhất thời tỉnh ngộ, cười nói:
Phương Tử Kính nghe mấy từ “Thị phi triều đình”, nhất thời chau mày nói:
Ninh Bất Phàm nhìn ánh hoàng hôn nơi Ngọc Thanh Quan, đột nhiên mỉm cười rồi quay đầu hỏi:
Phương Tử Kính cười hắc hắc không đáp. Lão cầm củ khoai trên tay, đang muốn cúi ăn, bỗng nghe xa xa truyền đến tiếng hô lớn:
Tiếng rống này đến rất nhanh, chưa kịp lật tay đã truyền ra ngoài hơn mười trượng, Phương Tử Kính cười xấu hổ, chắp tay nói:
Chân khẽ dùng sức, thân hình lão đã tan biến như làn khói nhẹ.
Ninh Bất Phàm thấy Phương Tử Kính vội vàng chạy trốn, bất giác phá cười lên. Y cúi đầu nhìn Dũng Thạch trên tay, mỉm cười nói:
Y ngửa mặt lên trời cười dài, bỏ Dũng Thạch xuống cốc núi sâu, lại cho củ khoai vào trong lòng, mỉm cười lặng yên đi xa. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------