Nguồn:
read.st
Đêm đã về khuya, từ dưới chân núi tối tăm ngước lên nhìn trời. Chỉ thấy vầng trăng tròn lơ lửng, điểm xuyết những tia sáng bạc trên dãy núi hùng vĩ, càng khiến khung cảnh đẹp đẽ thêm phần thê lương.
Nơi núi non vùng biên ải hẻo lánh, từng trận gió lạnh lướt qua trên những lớp tuyết đọng đầy mặt đất. Có một lão nhân ngồi dưới đất, đang nhìn một cái bao tải thật lớn, khuôn mặt nhẵn nhụi tiên phong đạo cốt lúc này chợt ứa ra vài giọt nước mắt, có vẻ rất kích động.
Nơi xa xa, một nam tử ôm trường kiếm lạnh lùng nhìn lão và cái bao. Đôi mày của y nhíu lại, như đang suy nghĩ điều gì. Lão nhân kia lau nước mắt trên mặt, thở dài:
Nam tử kia đáp:
Lão nhân lắc đầu, nói:
Nam tử kia nghe thì cười ảm đạm, đang muốn nói gì, chợt nghe có tiếng bước chân của một đám người đang tiến lại. Sắc mặt y hơi đổi, thở dài một ngụm, nói:
Lão nhân kia gật đầu:
Lão nhìn bao vải, nhẹ nhàng nói:
Nam tử kia cười buồn:
Nói rồi y giắt trường kiếm vào hông, đi vào trong bóng tối. Thân pháp người này không tính là nhanh nhưng bước chân trên đường phảng phất không chạm đất, chốc lát thân ảnh đã biết mất trong màn đêm.
Lão nhân nhìn theo bóng dáng người nọ, thấp giọng thì thầm:
Lão đang lầu bầu, sau lưng chợt vang lên tiếng bước chân cùng giọng nói:
Lão nhân chậm rãi đứng dậy, quay đầu thấy có vài nam tử đứng quanh một mỹ nữ. Mỹ nữ kia cũng khẽ chào:
Lão nhân gật đầu nói:
Mỹ nữ kia cười buồn:
Lão nhân mỉm cười, đưa tay chỉ vào bao vải. Mỹ nữ chấn động thân hình, thoáng chốc rơi nước mắt, run giọng hỏi:
Lão nhân kia gật đầu, mỹ nữ dường như vô cùng thương tâm cùng nhung nhớ, ôm chặt lấy bao vải.
Lão nhân vội cản nàng lại:
Mỹ nữ kia lau nước mắt rồi gật đầu:
Lão nhân kia thở dài:
Mỹ nữ kia nức nở nói:
Lão nhân kia lại lắc đầu, thấy khuôn mặt nàng tràn đầy sự chờ mong, đành khoát tay áo, nói:
Mỹ nữ kia đầy vui mừng lao về phía bao vải. Lão nhân kia không muốn quấy rầy, tự đứng sang một bên. Hơn mười tên thuộc hạ đều tiến đến tham kiến. Thần sắc lão nhân đầy vẻ uy nghiêm, trầm giọng hỏi:
Một gã thuộc hạ thưa:
Lão nhân kia cười lạnh nói:
Lão hừ mấy tiếng, lại hỏi:
Chợt phía xa truyền đến một tiếng cười bén nhọn đến cùng cực, nói rằng:
Đám người đồng loạt quay đầu. Chỉ thấy từ xa có một bóng người cao gầy đang đi lại. Người này mặt trát đầy phấn trắng lộ rõ trong đêm đen, bộ dáng vô cùng yêu dị, chỉ là di chuyển bằng chân thấp chân cao, dường như bị thương nơi hạ bàn.
Lão nhân kia ừm một tiếng, hỏi:
Bóng người cao gầy kia cười nói:
Lão nhân gật đầu nói:
Mọi người nghe hai chữ “Chính biến” đều quỳ rạp xuống, toàn thân run rẩy không thôi. Bóng người cao gầy kia cũng biến sắc, có vẻ hết sức kiêng kị.
Lão nhân lại không để ý đám người, chỉ chậm rãi ngẩng đầu nhìn trời đêm. Thoáng chốc trong mắt bạo phát dị quang, như một ngọn lửa hừng hực chiếu thẳng lên trời xanh. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------