Hồi 3
Nguồn:
read.st
Sát Kim mừng rỡ, lúc này quát lớn:
La Ma Thập thấy lá cờ thì toàn thân đổ mồ hôi lạnh, run giọng nói:
Trong bụi cát cuồn cuộn, lá cờ lớn kia đã đến ngoài một dặm, tiếng trống trận thình thình vang lên, xa xa vang lên tiếng hát rằng:
Tiếng ca đột nhiên chuyển cao lên, lại hát tiếp:
Thời bấy giờ văn tự của Hãn quốc còn sơ lậu giản đơn, đa phần lễ nghi triều đình chỉ dùng lời ca tiếng hát để biểu đạt. Chuyện các nhân vật quan trọng đi tuần cũng là bình thường. Lư Vân nghe tiếng ca hát, lập tức biết có đại nhân vật của Hãn quốc đến.
Tần Trọng Hải cười ha hả, nói:
Còn trong tình cảnh nguy hiểm, Lư Vân vẫn ôm chặt công chúa. Hắn đang muốn dịch lại lời ca, chợt thấy công chúa khẽ cựa trong lòng mình, sợ nàng bị thương, liền cúi đầu xem xét.
Lại thấy công chúa mỉm cười, nàng thấp giọng nói:
Lư Vân đối diện với khuôn mặt kiều diễm kia. Thấy chỉ mới qua mấy ngày mà nàng đã gầy đi rất nhiều, dù đang cười nhưng trên mặt thoáng hiện gió sương. Hắn thương tiếc trong lòng, thấp giọng nói:
Công chúa ngẩng đầu, chăm chú nhìn hắn rồi dịu dàng nói:
Chỉ thấy đôi mắt nàng chớp động ánh lệ, lời lẽ lại mang theo tình cảm vô bờ bến. Lư Vân cảm động trong lòng, thầm nghĩ dù tan xương nát thịt vì nàng cũng không chối từ.
Tiếng ca vừa ngưng, cát bụi đầy trời cũng lắng xuống, lộ ra một biển người trước mắt. Chỉ thấy đầu người đông nghìn nghịt khắp nơi, ít nhất phải tới hai mươi vạn nhân mã. Đám phản quân thấy đại quân chủ lực của Khả Hãn tới thì vô cùng sợ hãi. Ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi, không biết nên làm như thế nào. Những kẻ cuồng đồ ngày thường hung ác, lúc này dưới uy vọng lâu năm Khả Hãn lại không dám cử động. Ai nấy đều ủ rũ, nhuệ khí hoàn toàn biến mất.
La Ma Thập biết đại thế đã qua, không khỏi bóp cổ tay, thở dài nói:
Sát Kim cười lạnh nói:
Đang khi nói, mấy chục gã cầm cờ chạy lên đầu xếp thành hai hàng. Sau đó có người hầu trải thảm đỏ dưới đất, lại khiêng ra một chiếc ghế lỗng lẫy bằng vàng ròng đặt trên thảm. Một tiếng trống đồng vang lên, người ca hát cao giọng hô:
Sát Kim sớm biết người tới chính là Khả Hãn, lúc này quỳ xuống trước bái lạy:
Giữa một rừng binh tướng, có một nam nhân thấp bé bước tới ngồi xuống ngai vàng, chính là đương kim quốc chủ của Thiếp Mộc Nhi Hãn Quốc, Mộc Lý Sá Khả Hãn.
Lư Vân thấy người này thân hình thấp bé, đối mặt nhiều phản quân nhưng trên mặt vẫn lộ nụ cười tủm tỉm, thoạt nhìn giống chưởng quầy khách điếm hơn là quốc chủ của đại quốc danh chấn Tây Cương, trong lòng hắn kinh ngạc không thôi. Công chúa cũng nhìn Khả Hãn hồi lâu không chớp mắt, trên dưới đánh giá người này. Tần Trọng Hải thì khoanh tay ôm ngực, cười hì hì xem kịch vui.
Tâm tư của La Ma Thập xoay chuyển rất nhanh. Mắt thấy Sát Kim đã quỳ, lão cũng đi tới quỳ dưới chân Khả Hãn, lớn tiếng vấn an:
Nói xong không ngừng dập đầu. Sát Kim nghe đối phương buông lời bậy bạ không đúng sự thật để thoát tội, lập tức tiên phát chế nhân, kêu lên:
La Ma Thập lớn tiếng nói:
Sát Kim nghe đối phương ngậm máu phun người thì tức đến nổ đom đóm mắt. Có điều đúng là lão từng ra sức vì tứ vương tử, trước mắt bao người khó lòng cãi lại, nhất thời không biết đáp lời thế nào.
Lư Vân và công chúa thấy La Ma Thập vô sỉ như thế, đều muốn lên tiếng giải vây cho Sát Kim. Chỉ là chưa biết tính tình của Khả Hãn thế nào, lại không hiểu được tình hình nội bộ Hãn quốc nên đành nhịn xuống. Tần Trọng Hải thì không hiểu một câu, ngẩn người đứng sờ đầu tại chỗ.
Khả Hãn nghe hai người chỉ trích lẫn nhau, khuôn mặt không lộ cảm xúc gì, chỉ nói:
Lời lẽ tràn ngập uy nghi cùng sự tinh minh. Vẻ mặt La Ma Thập âm tình bất định, không biết có thể qua mắt được Khả Hãn hay không.
Khả Hãn vừa ra lệnh, trái phái đã có mười tên thị vệ xuất hiện. Tần Trọng Hải thấy huyệt Thái Dương của bọn họ nhô cao, thân hình lại rất cường tráng. Xem ra là các dũng sĩ tứ phương đến góp sức cho Hãn quốc. Một thị vệ đi đến trước mặt Sát Kim, nói:
Sát Kim gật đầu, buông tứ vương tử ra, lại giải huyệt cho hắn. Tứ vương tử đang ngất xỉu, bị nội lực của Sát Kim đánh mạnh vào, lập tức tỉnh lại. Vừa mới mở mắt đã thấy Khả Hãn giá lâm, Tứ vương tử sợ tới mức hồn phi phách tán, vội chạy lùi lại, kêu lên:
Sát Kim để mặc cho hắn bỏ chạy. Lúc này hoàng đế đích thân giá lâm, Tứ vương tử đã không còn uy quyền gì. Quả nhiên dù tứ vương tử kêu khàn cả giọng, lại không có một tướng lĩnh thủ hạ nào để ý đến lời hắn. Cả đám đều quỳ trên mặt đất, im lặng không nói.
Khả Hãn thấy tứ vương tử vẫn kiêu ngạo bất tuân, không khỏi thở dài một tiếng, nói:
Đám thị vệ vâng dạ, đang muốn ra tay, La Ma Thập đã nhanh hơn một bước. Lão nhảy ra, vận “U Minh huyền chỉ” điểm trúng bên hông của tứ vương tử, đánh hắn ngã ra trên đất.
Tứ vương tử thấy lão bán đứng mình, giận dữ nói:
La Ma Thập sợ hắn nói nhiều thì bất lợi cho bản thân, vận chỉ như bay điểm trúng á huyệt của tứ vương tử.
Sát Kim thấy La Ma Thập lúc lâm nguy lại bán đứng chủ nhân, là hạng vô cùng ti tiện. Lão hừ một tiếng nặng nề, quát:
La Ma Thập không đáp mà chỉ quỳ ở một bên, vẻ mặt vô cùng kính cẩn. Sát Kim đang muốn nói tiếp, Khả Hãn đã ra tay ngăn lại, nói:
La Ma Thập nghe thì mồ hôi lạnh nhỏ giọt trên trán, không dám động đậy. Khả Hãn sai người đưa tứ vương tử đến quỳ trước mặt. Y cúi đầu nhìn tứ vương tử, nói:
Tứ vương tử quỳ trên mặt đất, mở miệng ra nhưng lại không phát ra âm thanh. Khả Hãn nhíu mày, hỏi:
Sát Kim biết La Ma Thập đã điểm á huyệt của tứ vương tử, lập tức đi lên vỗ nhẹ vào người hắn. Một luồng nội lực truyền qua, phút chốc đã cởi bỏ phong ấn nơi á huyệt của hắn.
Tứ vương tử quỳ trên mặt đất. Mắt thấy phụ vương đã thoát khỏi tình thế hiểm nghèo, giờ phút này lại nắm giữ toàn cục. Trong mắt hắn bốc lên ngọn lửa giận dữ, lắc đầu nói:
Khả Hãn thở dài, nói:
Tứ vương tử cười hắc hắc, nói:
Khả Hãn thấy hắn không hề có ý hối hận, không khỏi lắc đầu nói:
Tứ vương tử cười ha hả, nói:
Khả Hãn thở dài, nói:
Vẻ mặt Tứ vương tử biến đổi nhanh chóng, run giọng nói:
Khả Hãn thở dài một tiếng, nói:
Tứ vương tử lắp bắp sợ hãi nói:
Khả Hãn lắc lắc đầu, nói:
Tứ vương tử oán hận nói:
Khả Hãn thở dài nói:
Nói rồi cười nhẹ:
Tứ vương tử nghe đến đây thì vô cùng tức giận, kêu lên một tiếng thảm thiết:
Nghĩ đến kẻ đầu ấp tay gối lại bán đứng mình, trong lòng tứ vương tử dâng lên nỗi căm thù, miệng phun máu tươi rồi ngất xỉu.
Lư Vân và công chúa nhìn nhau. Hai người đều thấy được trong mắt người kia sự kinh ngạc sợ hãi, hai lòng cùng một ý tưởng rằng: Trong đấu tranh chính trị, cho dù phụ tử ruột thịt cũng phải ngươi lừa ta gạt, huống chi là những kẻ khác?
Khả Hãn nhìn về phía mọi người, thở dài nói:
Y thở một hơi dài, cúi đầu hỏi ý kiến mọi người:
– Tứ vương tử tạo phản, các ngươi nói nói xem, trẫm nên xử trí hắn thế nào?
La Ma Thập thấy tứ vương tử đã ngất xỉu. Hiện giờ không còn nhân chứng, vội quỳ xuống nói:
Sát Kim thấy La Ma Thập đảo trắng thay đen, không kiềm được cơn giận dữ:
La Ma Thập cười lạnh nói:
Sát Kim nghe thì giận đến thất khiếu phun khói, nhưng đúng là bản thân lão từng ra sức cho tứ vương tử. Nếu nói bản thân mình bị người uy hiếp nên không thể không làm, La Ma Thập cũng có thể lấy lý do này chối bỏ hết mọi tội lỗi. Nhất thời không biết biện bạch cho bản thân thế nào.
Khả Hãn thấy hai người không ngừng tranh cãi. Tuy chưa biết ai trung ai gian nhưng cả hai đều là nguyên lão ái tướng của y. Bọn họ đã dính vào chuyện này, các đại thần khác cũng không thoát khỏi liên quan. Xem ra lần tạo phản này liên lụy rất sâu. Nếu thật sự phải phạt nặng, chỉ sợ Hãn quốc sẽ đại thương nguyên khí.
Lúc này ba quân không ngừng run rẩy, bất động quỳ trên đất. Nếu Khả Hãn hạ lệnh xử tử tứ vương tử, không buông tha ngay cả con ruột của mình, vậy bản thân bọn họ cũng không trốn được tội chết. Mọi người càng nghĩ càng sợ, trên mặt không còn chút máu.
Ngân Xuyên công chúa thấy Khả Hãn trầm ngâm chưa quyết. Lại thấy sắc mặt của đám phản quân trắng như tờ giấy, nàng thầm nghĩ:
“Xem bộ dạng của Khả Hãn, hẳn không có ý đại sát tứ phương. Hay ta đi lên nói chuyện một hồi, mong sao có thể giữ lại thêm sinh mạng”
Nàng nghĩ vậy, chậm rãi tiến lên thưa rằng:
Nói rồi mềm mại quỳ xuống. Lư Vân và Tần Trọng Hải thấy vậy cũng đồng loạt quỳ gối.
Khả Hãn ồ một tiếng, hỏi:
Công chúa mỉm cười, thưa:
Khả Hãn thấy công chúa da trắng như tuyết, xinh đẹp động lòng người, cử chỉ phong thái lại tự nhiên hào phóng. Trong lòng y vui mừng, liền đi đến nâng nàng dậy, nói:
Công chúa khẽ run eo thon, uyển chuyển đứng dậy. Đáng ra song phương đã gặp hơn mười ngày trước, nào biết Hãn quốc xuất hiện nội loạn, nên mới kéo dài đến ngày hôm nay.
La Ma Thập thấy công chúa bái kiến Khả Hãn thì giật mình. Tâm niệm lưu chuyển nhanh chóng, muốn lập kế xoay chuyển tình thế. Lư Vân thấy vẻ mặt của La Ma Thập quỷ dị, liền trợn mắt nhìn trừng trừng. Chỉ cần thấy lão có hành động khác lạ, sẽ lập tức xông lên.
Khả Hãn thấy công chúa không hề sợ người lạ, ăn nói lại cung kính khiêm nhường dịu dàng dễ nghe, trong lòng mừng rỡ nói:
Nói rồi đá cho tứ vương tử một cước thật mạnh. Công chúa thấy Khả Hãn tức giận, vội tiếp lời:
Mọi người nghe những lời này, đều giật mình hoảng sợ, Khả Hãn là vua của một nước, bề ngoài tuy bình thường nhưng kỳ thật là một nhân vật vô cùng lợi hại. Công chúa nói vậy chẳng phải đã phạm thượng rồi sao, nhất định sẽ có chuyện hay xảy ra.
La Ma Thập thấy công chúa vừa mở miệng đã chống đối Khả Hãn. Lúc này nhẹ nhàng thở ra, thầm nghĩ:
“May là ả công chúa này không hiểu chuyện, bằng không hôm nay ta khó thoát một kiếp”
Quả nhiên thấy Khả Hãn biến sắc, trầm giọng hỏi:
------oOo------