Nguồn:
read.st
Lại nói Tần Trọng Hải mang giải thưởng về nhà, đang muốn thao thao bất tuyệt một phen. Chợt nghe quản gia báo lại, nói rằng Liễu Ngang Thiên có việc muốn thương lượng, y vui vẻ nói:
Vừa nói vừa ôm giải thưởng phóng ra ngoài cửa. Đến Liễu phủ, đã thấy hai người Liễu Ngang Thiên cùng Dương Túc Quan đứng đó, đều mang sắc mặt ngưng trọng chờ mọi người đến. Tần Trọng Hải cười nói:
Liễu Ngang Thiên mắng:
Tần Trọng Hải ngạc nhiên hỏi:
Liễu Ngang Thiên cả giận nói:
Tần Trọng Hải kinh ngạc hỏi:
Vừa nói, y vừa nhìn qua Dương Túc Quan. Chỉ thấy thần sắc của chàng ngưng trọng dị thường, hẳn là không phải chuyện đùa.
Lại nói Ngũ Định Viễn cũng nhận được tin tức, đang trên đường đến Liễu phủ.
Mấy ngày nay mọi người chơi bời tiêu dao, không ai làm chuyện nghiêm túc, chỉ có hắn trốn trong phủ Chế Sứ, ghi chép vụ án Yến Lăng tiêu cục định làm đơn kiện, thuyết phục đám người Liễu Ngang Thiên cho điều tra lại. Bắt đầu viết từ chuyện mười tám tiêu sư chết thảm đến Tề Bá Xuyên thác ở Mã Vương miếu. Ngũ Định Viễn lòng đầy bi phẫn, viết liền mười trang giấy lớn, kể về chuyện Côn Luân Sơn hung ác ra sao, Tri phủ Lục Thanh Chính cấu kết cùng phỉ nhân thế nào… Hành văn của hắn khó coi nhưng dựa vào tấm lòng quang minh chính đại, lại làm người đọc cảm động vạn phần.
Ngũ Định Viễn vội vã vào Liễu phủ, thấy mọi người đều đã đến. Hai người Liễu Ngang Thiên cùng Dương Túc Quan đang thấp giọng trao đổi, riêng Lư Vân mặt mày toả sáng dường như diệt hết vận đen. Ngũ Định Viễn ngưng mắt nhìn lại, thấy thêm Tần Trọng Hải tay cầm giải thưởng không biết lấy từ đâu, đang đối diện Lư Vân lớn tiếng tự khoe. Vi Tử Tráng ở bên liền kéo Ngũ Định Viễn qua ngồi xuống.
Liễu Ngang Thiên thấy người tới đủ, liền nói:
Ngũ Định Viễn nghe xong, thầm nghĩ: "Hay lắm! Lại là chuyện này, hôm nay ta phải thuyết phục Hầu gia, sớm ngày kết thúc vụ án Yến lăng tiêu cục."
Nghĩ đến đây, trên mặt hắn hiện vẻ kích động.
Liễu Ngang Thiên nói:
Dương Túc Quan gật đầu nói:
Mọi người nghe Giang Sung có thể mua chuộc người bên cạnh Lưu Kính, đều rất kinh ngạc.
Liễu Ngang Thiên nói:
Tần Trọng Hải ồ một tiếng, hỏi:
Liễu Ngang Thiên hắc hắc cười nói:
Tất cả mọi người la lên một tiếng, hỏi:
Dương Túc Quan xưa nay uyên bác, lúc này trầm ngâm hỏi:
Liễu Ngang Thiên vỗ đùi khen:
Ngũ Định Viễn thầm nghĩ: “Từ ‘đầu sắt’ cứng rắn như thế, Giang Sung tất nhiên không ổn." Nghĩ đến điều này, bất giác lòng đầy hưng phấn.
Liễu Ngang Thiên lại nói:
Việc này được nhắc lại lần thứ hai, Dương Túc Quan ho nhẹ một tiếng, đi đầu nói:
Ngũ Định Viễn nghe lời ấy, trong tâm không vui. Tần Trọng Hải cười nói:
Dương Túc Quan không cho là đúng, đang muốn mở miệng phản bác, Liễu Ngang Thiên lại nói:
Mọi người vâng dạ một tiếng, đều yên lặng trở lại.
Liễu Ngang Thiên quan sát bốn người trước mắt, nói:
Mọi người đứng dậy, khom người nói:
Liễu Ngang Thiên thở dài nói:
Mọi người cùng nói:
Liễu Ngang Thiên nhìn Ngũ Định Viễn, nói:
Ngũ Định Viễn toàn tâm toàn ý báo thù cho Yến lăng tiêu cục, liền nói ngay:
Hắn đưa tập đơn kiện lên, nói:
Liễu Ngang Thiên tiện tay đón lấy, xem qua nhưng từ chối cho ý kiến. Ngũ Định Viễn âm thầm lo âu: “Xem bộ dáng của Hầu gia, ắt là suy tính phương án khác. Nếu thật phải bắt tay cùng Giang Sung, bảo ta làm sao đối mặt phụ tử Tề gia? Ta. . . Ta nên làm gì bây giờ?"
Liễu Ngang Thiên đưa đơn cho Dương Túc Quan, hỏi:
Dương Túc Quan nhận đơn, lật xem vài tờ rồi lắc đầu nói:
Liễu Ngang Thiên ừm một tiếng, nói:
Ngũ Định Viễn thống hận nhất là Giang Sung, rất sợ Liễu Ngang Thiên hợp tác cộng sự gian thần. Tuy nóng lòng nhưng tự biết cử chỉ lần trước quá lỗ mãng phạm thượng, lúc này không dám tùy ý nói bừa nữa, hắn nhìn sang Lư Vân, hy vọng người huynh đệ này có thể mở lời phản đối. Dự diệu rằng, ỷ vào khí thế tân khoa Trạng nguyên, có thể làm Liễu Ngang Thiên, Dương Túc Quan hồi tâm chuyển ý. Lần trước Lư Vân không tham dự hội nghị, lúc này chỉ tĩnh tọa nghe mà chưa nói lấy một lời. Ngũ Định Viễn sầu lo nhưng không có cơ hội lén nói chuyện cùng Lư Vân, nhất thời lòng đầy hốt hoảng.
Liễu Ngang Thiên nói:
Mọi người quay sang, đã thấy Tần Trọng Hải cúi đầu, mày rậm nhíu chặt, lại chậm rãi gật đầu.
Ngũ Định Viễn rét lạnh trong lòng, thầm nghĩ: “Thảm rồi! Ngay cả Tần tướng quân cũng đồng ý. Chỉ còn mình ta phản đối, xem ra đúng là một tay vỗ không nên tiếng."
Dương Túc Quan thì vui vẻ thầm nghĩ: "Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, Trọng Hải quả là anh hùng, tuyệt không phải người câu nệ."
Liễu Ngang Thiên thấy Tần Trọng Hải đồng ý, liền nhắc:
Mọi người thấy Tần Trọng Hải nhắm nghiền hai mắt, thần sắc như đầy sầu lo, đều nói thầm: "Trọng Hải ngày thường nói cười cợt nhả, đến lúc quan trọng lại phải bày ra bộ dáng đứng đắn. Ài, chuyện này thật sự là làm khó cho hắn."
Qua một hồi lâu, Tần Trọng Hải còn đang gật gù không ngớt, Liễu Ngang Thiên nói:
Lão thúc giục một hồi, chỉ nghe Tần Trọng Hải nói:
Mọi người lấy làm kỳ lạ, nghĩ thầm: "Hổ? Đây là ý gì? Chẳng lẽ muốn tiêu diệt Bát Hổ trong triều sao?"
Liễu Ngang Thiên cau mày nói:
Tần Trọng Hải nói:
Liễu Ngang Thiên ngạc nhiên hỏi:
Mọi người nhất thời rỉ tai thì thầm, đều không rõ ý tứ của Tần Trọng Hải.
Liễu Ngang Thiên quát:
Tần Trọng Hải nói:
Mọi người liếc mắt nhìn nhau, thấp giọng nói:
Dương Túc Quan hừ một tiếng, nói:
Liễu Ngang Thiên giận dữ, nhất thời hét lớn một tiếng, quát:
Đã thấy Tần Trọng Hải nhảy dựng lên, cả kinh nói:
Dương Túc Quan thở dài than:
Liễu Ngang Thiên chỉ tay quát:
Tần Trọng Hải vội vàng xoay người, cẩn thận tra xét bức tường, nói:
Dương Túc Quan thở dài than:
Tần Trọng Hải cười khổ nói:
Y cười khan mấy tiếng, nói:
Vừa nói vừa cầm lấy chén trà của Liễu Ngang Thiên, không hỏi han gì mà mở miệng lớn uống như trâu.
Liễu Ngang Thiên hừ một tiếng, nói:
Tần Trọng Hải thất kinh, há mồm bắn ra đầy nước trà, hướng vào mặt Ngũ Định Viễn. Ngũ Định Viễn lại càng hoảng sợ. Đã được chân truyền của Thiên Sơn, giờ phút này võ công siêu phàm nhập thánh, hai chân hắn lập tức điểm nhẹ, phóng lên cao tránh thoát “mũi tên nước” của Tần Trọng Hải. Nước trà liền phun tới Dương Túc Quan, Dương Túc Quan cả kinh, sử xuất thân pháp khéo léo vọt sang một bên. Lúc này Lư Vân đang bận hồi tưởng thời khắc ngọt ngào cùng Cố Thiến Hề, đâu ngờ có một mũi tên nước đập vào mặt mà đến. Thoáng chốc hắn hét một tiếng, đã bị phun đầy mặt và cổ.
Tần Trọng Hải áy náy nói:
Lập tức đi tới lau cho Lư Vân. Hai người lau một hồi, chỉ nghe Liễu Ngang Thiên cả giận nói:
Tần Trọng Hải cười hắc hắc, chìa chìa hai tay nói:
Y không oán cừu cùng hai nhà Giang Sung, Lưu Kính. Dù có hảo cảm với Lưu Kính nhưng không cần thiết ra sức cho đối phương, liền có ý không giúp bên nào.
Liễu Ngang Thiên hắng giọng một tiếng, nói:
Tần Trọng Hải cười ha hả, tự về chỗ ngồi. Chỉ thấy y cười hì hì nhìn sang Lư Vân như có thâm ý.
Quả thấy Liễu Ngang Thiên quay sang hỏi Lư Vân:
Mọi người đồng loạt hướng về Lư Vân, chờ câu trả lời của hắn.
Ngũ Định Viễn thầm nghĩ: "Lư huynh đệ là sinh tử chi giao của ta. Theo lý sẽ giúp ta. Chỉ là tính tình của hắn cổ quái, không biết sẽ thế nào!"
Dương Túc Quan thầm nghĩ: "Không ổn, Lư Vân giao tình thường thường cùng ta, vài ngày trước còn không thoải mái tại nhà ta, chắc chắn phản đối chuyện này”
Mấy ngày nay chàng bận rộn, còn phải tranh thủ rời kinh thành một chuyến, không rảnh mời Cố Thiến Hề xuất môn nên không biết chuyện giữa nàng và Lư Vân.
Mọi người mang tâm tư riêng, đều sợ Lư Vân phản đối ý mình, lại chỉ có Tần Trọng Hải cười dài thầm nghĩ: "Lư huynh đệ sở trường về binh pháp mưu lược. Xem hắn đại nghị luận, đến lúc đó tất có kiến giải."
Tần Trọng Hải từng cùng Lư Vân đi Tây Cương kết thân nghị hòa, rất tâm đắc với mưu kế của Lư Vân. Mới rồi y không cho ý kiến, kỳ thật là có ý nhường người tài.
Lư Vân lại tỏ ra trầm ngâm. Từ khi đậu Tiến sĩ tới nay mới gặp phải nan đề trọng đại như thế, nhất thời suy tư liên tục, lộ đầy vẻ khó khăn.
Liễu Ngang Thiên thúc giục:
Lư Vân nghĩ lát nữa mới nói:
Ngũ Định Viễn thầm thở dài: "Quả nhiên không ngoài sở liệu của ta, thật sự trở giáo rồi."
Dương Túc Quan vui vẻ thầm nghĩ: “Đều nói Lư Vân là thư sinh cố chấp, không ngờ sở kiến của anh hùng đều như nhau."
Lúc này, Lư Vân lại nói:
Hai hàng lông mày Dương Túc Quan khẽ động, hỏi:
Lư Vân nói:
Liễu Ngang Thiên gật đầu nói:
Dương Túc Quan hỏi:
Lư Vân lắc đầu nói:
Dương Túc Quan trầm giọng nói:
Lư Vân cười nói:
Dương Túc Quan hừ một tiếng, nói:
Lư Vân lắc đầu nói:
Mọi người nghe vậy liên tục cười nhạt. Dương Túc Quan càng nở nụ cười to. Liễu Ngang Thiên khẽ lắc đầu thầm than: "Lư hiền điệt vẫn còn non nớt, lời này thật sự chỉ là cách nhìn hạn hẹp của bọn thư sinh."
Lại nghe Tần Trọng Hải hét lớn một tiếng, nói:
Mọi người nghe vậy mới yên lặng trở lại. Lư Vân khẽ gật đầu với Tần Trọng Hải, tiếp theo nói:
Mọi người nghe lời này, đều hứng thú ồ một tiếng. Chỉ nghe Lư Vân nói tiếp:
Nghe bốn chữ "Yến Lăng tiêu cục", mọi người đều rùng mình. Ngũ Định Viễn lại trở nên hưng phấn.
Liễu Ngang Thiên khẽ nhíu mày, hiển nhiên thấy mấu chốt trong đó, lập tức nói:
Lư Vân nói:
Liễu Ngang Thiên gật đầu, nói:
Lần tây hành điều tra da dê quả là gió tanh mưa máu, Ngũ Định Viễn còn suýt tận số tại Thiên Sơn. Liễu Ngang Thiên nghe mọi người bẩm báo, lúc này liền bày ra nỗi sầu lo.
Tần Trọng Hải nói chen vào:
Lời này của Tần Trọng Hải không phải là sai. Nếu Lưu Kính biết Liễu Ngang Thiên điều tra vụ án Yến Lăng tiêu cục, không những không quấy nhiễu, không chừng còn phái người tương trợ. Đối với Giang Sung mà nói, vụ án Yến Lăng tiêu cục là một chuyện, nhưng giờ hắn sợ nhất hai phái Lưu Liễu hợp làm một, dù biết Liễu Ngang Thiên bắt tay điều tra nghe ngóng cũng không lập tức trở mặt, ngược tìm cơ hội giải hòa nhượng bộ, tránh hai mặt thụ địch.
Mọi người lão luyện giang hồ, kiến giải tinh tường, lúc này nghe Tần Trọng Hải nói đều gật đầu.
Lư Vân thấy mọi người tán thành. Lòng hắn vui vẻ, lại nói:
Liễu Ngang Thiên nghĩ không sai, vui vẻ nói:
Ngũ Định Viễn lộ vẻ vui mừng, Dương Túc Quan lại nói:
Mọi người nghe vậy gật đầu, đều biết chỗ khó khăn trong đó. Liễu Ngang Thiên trầm ngâm chốc lát, nói:
Lão biết Ngũ Định Viễn là bộ khoái, tất nhiên lành nghề thẩm vấn đuổi bắt, liền hỏi:
Ngũ Định Viễn nghe Liễu Ngang Thiên hỏi ý mình, mừng rỡ vội nói:
Liễu Ngang Thiên nói:
Ngũ Định Viễn quỳ một gối xuống, giận dữ nói:
Mọi người thấy hắn mặt đầy oán giận, ngôn ngữ bi tráng, hình như có huyết hải thâm cừu vô tận, đều là cả kinh. Liễu Ngang Thiên cùng Dương Túc Quan nhìn nhau, hai người đều khẽ lắc đầu với vẻ âu lo.
Tần Trọng Hải thầm nghĩ: "Xem ra Ngũ chế sứ không cần tánh mạng, đến lúc đó vừa thấy mặt Trác Lăng Chiêu, chỉ sợ gây ra chuyện xấu. Không biết Hầu gia quyết định phái hắn đi hành sự hay không!"
Tần Trọng Hải đi theo Liễu Ngang Thiên lâu ngày, biết rõ thượng cấp hành sự bảo thủ. Giờ Ngũ Định Viễn nổi nóng, Liễu Ngang Thiên sẽ không để hắn đi làm mà phó thác án này cho người khác.
Quả nghe Liễu Ngang Thiên chuyển sang hỏi Vi Tử Tráng:
Vi Tử Tráng lắc đầu:
Liễu Ngang Thiên thở dài nói:
Lão nhìn về phía Dương Túc Quan, hỏi:
Dương Túc Quan gật đầu nói:
Ngũ Định Viễn hoắc mắt đứng lên, lớn tiếng nói:
Liễu Ngang Thiên thấy hắn xúc động, bất giác nhíu mày. Ngũ Định Viễn lại không hề hay biết, vẫn nghiến răng nghiến lợi.
Dương Túc Quan ho nhẹ một tiếng, nói:
Hai người Vi Ngũ nghe vậy, cùng giận dữ kêu lên:
Liễu Ngang Thiên suy tư trong chốc lát, nói:
Lão hỏi Lư Vân:
Lư Vân gật đầu:
Liễu Ngang Thiên gật đầu nói:
Lư Vân Dương Túc Quan cùng đứng lên, chắp tay nói:
Liễu Ngang Thiên lấy lệnh bài giao vào tay Lư Vân, nói:
Lư Vân đáp:
Ngũ Định Viễn nghe lần này hành sự không có mình, bất giác cả kinh, run giọng nói:
Liễu Ngang Thiên nói:
Ngũ Định Viễn khó chịu cúi đầu, một lúc lâu không nói.
Lư Vân an ủi:
Ngũ Định Viễn thở dài một tiếng, thấp giọng nói:
Tần Trọng Hải thấy Ngũ Định Viễn uể oải cũng khuyên nhủ:
Ngũ Định Viễn ừ một tiếng, nhẹ nhàng mà nói:
Mọi người thấy hắn nhượng bộ mới thầm thở ra.
Liễu Ngang Thiên nói:
Dương Túc Quan đứng lên lớn tiếng khen:
Đám người Tần Trọng Hải đều dạ vâng, chỉ có Ngũ Định Viễn cúi đầu không nói, thần thái thật là tịch liêu.
Liễu Ngang Thiên nói:
Lại nghe Dương Túc Quan nói:
Liễu Ngang Thiên ồ một tiếng, nói:
Dương Túc Quan nói:
Mọi người thấy thần sắc của chàng ngưng trọng thì lấy làm tò mò, dò hỏi:
Dương Túc Quan thấp giọng nói:
Ngũ Định Viễn sửng sốt hỏi:
Dương Túc Quan nói:
Ngũ Định Viễn ồ một tiếng, hắn biết Linh Âm đã bình an trở về chùa, lại không biết lão tăng này từng có đoạn kỳ ngộ này.
Dương Túc Quan lại nói:
Vi Tử Tráng hỏi:
Dương Túc Quan nói:
Ba chữ "Nộ Thương Sơn" vừa ra, thân thể ba người Liễu Ngang Thiên, Tần Trọng Hải, Vi Tử Tráng đều chấn động. Lư Vân thấy mọi người sắc mặt vô cùng bi thương, trong tâm hắn hãi dị, không biết chuyện này là thế nào.
Dương Túc Quan ho nhẹ một tiếng, nói:
Ngũ Định Viễn thầm nghĩ: "Ngày ấy trong Thần Cơ Động, ta mơ mơ hồ hồ thấy hai bóng xám, không phải Lưu Kính cùng nam tử dung mạo hèn mọn kia sao? Bọn họ tìm gì trong đó? Chẳng lẽ cũng là hài cốt của hoàng đế?”
Hắn phỏng đoán nhưng không ra manh mối.
Liễu Ngang Thiên nói:
Mọi người tất nhiên cao giọng đồng ý.
Liễu Ngang Thiên cố ý giữ Lư Vân lại, nhắc hắn thêm một phen về đạo lý hành sự làm người, tránh việc vừa đến Giang Nám lại đắc tội với đám cự phú nơi đó.
---o0o---
Chú: (1) Gỗ mục không thể chạm khắc được, vách bằng đất dơ không thể trát được. Chỉ những người vô dụng, không thể uốn nắn. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------