Nguồn:
read.st
Hoàng hôn một ngày đầu tháng ba năm Cảnh Thái thứ nhất, tại Thiên Sơn nơi Tây Vực, một nam tử cao lớn đưa ánh mắt bi thảm nhìn doanh trại chất đầy thi thể. Trên lưng hắn có đeo hai lưỡi dao, trên tay còn cầm một thanh đại đao dài mười hai tấc. Bộ dáng quả thực vũ dũng cương nghị. Từng cơn gió thu lạnh thấu xương, cuốn theo những hạt cát vàng miền Tây Cương bay qua khuôn mặt dãi dầu sương gió vì quốc gia nọ.
Nhìn doanh trại đầy xác chết, đại hán phẫn nộ vung đại đao lên rồi cắm thẳng xuống đất. Một tiếng “Oanh” thật lớn vang lớn, đất đá văng khắp nơi. Hắn miễn cưỡng nén cơn tức giận, quay sang nhìn tên binh sĩ đang quỳ dưới chân, lớn tiếng nói:
Tên lính kia sợ hãi nói:
Hắn vừa nghe thế mặt liền lộ ra sát khí, quát:
Tên lính kia thấp giọng nói:
Đại hán cười lạnh nói:
Tên lính thở dài một tiếng, gật đầu.
Đại hán kia lại giơ lên đại mã đao, quát:
Một cánh tay chậm rãi thò tới lắc tay đại hán. Đại hán kia quay đầu lại, trước mặt là một vị tướng lãnh tướng mạo thanh nhã.
Đại hán kia khẽ khom người, vẻ mặt sợ hãi nói:
Tướng lãnh nọ thấy thi thể chồng chất trong doanh trại, khẽ thở dài.
Đại hán kia quỳ xuống, chắp tay nói:
Tướng lãnh nọ nhẹ giọng nói:
Đại hán kia lớn tiếng nói:
Tướng lãnh nọ đưa tay đỡ đại hán kia, hòa nhã nói:
Đại hán kia nghe ba chữ "Thần Cơ Động" vẻ mặt mờ mịt khó hiểu, thấp giọng hỏi:
Tướng lãnh nọ thở dài nói:
Đại hán kia sửng sốt, nói:
Tướng lãnh nọ nhìn về dãy Thiên Sơn xa xa, lắc đầu không nói.
Ngay lúc này, một gã binh tốt hớt ha hớt hải chạy vào trong quân doanh, quỳ bẩm:
Tướng lãnh nọ gật đầu, đưa tay nhận lấy bức thư, vừa mở ra nhìn thoáng một cái, sắc mặt liền trắng bệch, thân thể như muốn ngã ra sau.
Đại hán kia lấy làm kinh hãi, vội vàng đỡ lấy thượng cấp, từ trong tay của y tiếp nhận mảnh giấy, cúi đầu đọc, vẻ mặt bất ngờ cũng hoảng sợ, run giọng nói:
Tiểu tốt kia thấy thần thái hai người như thế cũng không biết nên nói gì, chỉ ngơ ngác quỳ trên mặt đất.
Đại hán kia đỡ lấy thượng cấp, cắn răng nói:
Tướng lãnh nọ mơ mơ hồ hồ, nhớ tới thê nhi đều chết thảm, bất giác nước mắt chảy dài, đau thương đẩy đại hán kia ra, rồi loạng choạng chạy khỏi doanh trại.
Đại hán kia cả kinh nói:
Hắn sợ thượng cấp đau buồn làm ra việc ngu ngốc, vội vàng đuổi theo.
Vừa ra khỏi doanh trướng, chỉ thấy tướng lãnh nọ quỳ trên mặt đất, hướng mặt về Thiên Sơn hùng vĩ xa xa, lớn tiếng kêu khóc:
Y ngã vật xuống đất há mồm khóc lớn, giống như cầu khẩn ơn trạch trời cao, đập đầu không dứt.
Đại hán kia thấy chủ tướng của mình đau thương đến mức này, nước mắt cũng đã lưng tròng. Hắn bước tới, một tay nâng vị tướng lãnh kia đứng dậy, lớn tiếng nói:
Hắn trợn tròn mắt hổ, tràn đầy vẻ cừu hận.
Tướng lãnh nọ ngẩn ngơ nhìn dãy Thiên Sơn xa xa, đột nhiên kêu to một tiếng chấn động sơn cương, khiến toàn doanh trại giật mình sợ hãi. Hắn xoay người nhảy lên, rút bội kiếm trên eo ra, ngẩng đầu nhìn trời, thần sắc vô cùng bi thương.
Đại hán kia lớn tiếng kêu lên:
Tướng lãnh nọ lắc đầu, trường kiếm vung vảy. Chỉ thấy dưới đất cát hiện ra bốn hàng mười sáu chữ, bi thương nói:
Đại hán kia khẽ sững sờ, không biết lời này của thượng cấp có ý gì. Hắn cúi đầu thấy viết là: “Mậu thần tuế chung, long hoàng động thế, thiên cơ do chân, thần quỷ tự tại". Bốn hàng mỗi hàng bốn chữ.
Đại hán kia ngẩn ra, nói:
Nước mắt tướng lãnh nọ vẫn rơi, lắc đầu nói:
Hắn dùng chân đá một cái, xóa sạch chữ viết dưới đất đi. Lại nhìn về dãy Thiên Sơn nơi xa, môi như đang mấp máy gì đó. Gió cát thổi tới, khiến quần áo trên người hắn phất phới bay.
Một lúc lâu sau, tướng lãnh nọ ngừng khóc, chậm rãi thu lại trường kiếm, lớn tiếng nói:
Xa xa người la ngựa hí. Quân doanh nối tiếp rút đi, ba vạn tướng sĩ nén đau trong lòng, trầm mặc thu dọn hành trang. Tất cả đều biết đây là trận đánh cuối cùng trong đời họ. Chỉ cần về đến Ngọc môn quan, đám dũng sĩ bọn họ không phải được quốc gia vinh danh như xưa, mà để cho người đời khinh miệt, vấy cho hai chữ hèn mọn: Phản tặc!
Quyển thứ nhất: Bão táp Tây Lương
Năm Cảnh Thái thứ ba mươi, mùng một tháng bảy, tại đại mạc hoang vu ngoại thành Tây Lương có một chiếc xe lừa cô độc chậm rãi chuyển bánh, gió cát mãnh liệt thổi tới khiến thân xe chồng chềnh giống như bị nhấc lên rồi run rẩy nện xuống.
Một tiểu hài nhi nhiều lắm chỉ khoảng sáu bảy tuổi, tựa sát vào trong lòng một thiếu phụ nhưng không hề kêu khóc ồn ào. Đôi mắt trong sáng mở to chớp chớp, nhìn khung cảnh sa mạc xa lạ kỳ quái xung quanh.
Cộc cộc, cộc cộc!
Tiếng chân lừa đều đặn, mặt trời nóng rực trên đầu chiếu xuống, âm điệu này càng dễ làm cho người ta buồn ngủ. Thiếu phụ nhìn khuôn mặt nhi tử ngây thơ có vết muối nhàn nhạt không khỏi đau lòng. Nàng lấy ra một bình nước để vào trong tay hài tử, hướng sang một hán tử bên cạnh hô:
Nghe thê tử hỏi, hán tử gầy gò cười khổ nói:
Thiếu phụ nghe vậy chán nản, sẵng giọng:
Một nhà ba người mang theo không ít hàng hóa, xem ra là lữ khách lần đầu tới đây buôn bán. Hàng năm cứ vào mùa này, chung quy sẽ có người chở đầy các xe hàng tới Tây Lương làm ăn, khi đến mang một số quả khô mứt lạ, khi trở về mua chút lông dê thổ sản, chung quy có thể kiếm được một khoản nho nhỏ. Chắc hẳn nhà này chính là đến Tây Cương làm tiểu sinh ý phát tài.
Chỉ là bọn họ không biết. Từ xưa đến nay, chỉ cần có thương nhân thì tất sinh ra thổ phỉ, vì nghề này rất dễ phát tài lại không cần bỏ vốn. Nên biết thiếu phụ mảnh mai, hài đồng con trẻ, trượng phu nhỏ gầy chính là bảo vật trong lòng cường đạo!
Hán tử kia nghe thê tử oán giận thì vội dừng xe, lộ vẻ bất đắc dĩ, cười khổ nói:
Thiếu phụ kia mắng:
Hán tử kia thở dài nói:
Mi mắt thiếu phụ đỏ lên, giận dỗi nói:
Vừa nói hu hu khóc lên.
Nam hài ở một bên thấy mẫu thân khóc nỉ non, vội vàng ôm lấy mẹ, ôn nhu nói:
Hán tử kia thở dài một tiếng, lớn tiếng nói:
Nói xong liền vung roi quất mạng một cái vào lưng con lừa, con vật kia bị đau hí vang một tiếng, vội vàng chạy về phía trước.
Chiếc xe cỏ đi trong đại mạc hoang vu vắng vẻ, trông nhỏ bé đến đáng thương, chỉ cần một trận gió cát là có thể hoàn toàn bị bao phủ, người trên xe vẫn còn không ngừng khắc khẩu, xem ra chưa cần vào đến Tây Lương thành, bọn họ đã ầm ĩ nghiêng trời lệch đất, thật không biết sau này sẽ mua bán thế nào.
Thiếu phụ kia đang khóc nỉ non không ngừng, chợt vẻ mặt gã trượng phu lộ vẻ vui mừng, kêu lên:
Thiếu phụ kia dừng khóc, gắt một cái, nói:
Hán tử kia vội vàng lắc đầu, lớn tiếng nói:
Thiếu phụ kia ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy trên cồn cát xa xa có một vật như một cái cây. Nàng chớp mắt nhìn kĩ lại, dường như là một cột cờ. Thiếu phụ kia mừng rỡ nói:
Hán tử kia cười nói:
Vừa nói giựt dây cương, liền điều khiến xe hàng tiến về cồn cát.
Một nhà ba người trong lòng vui sướng, nhắm thẳng hướng cồn cát xa xa. Ngay lúc này, đột nhiên một trận cuồng phong thổi qua, cát bay mịt mù, cột cờ nhỏ lắc lư trước sau không yên. Bỗng dưng tâm trạng thiếu phụ kia cả kinh, mí mắt nhấp nháy, toàn thân nổi da gà. Nàng vuốt vuốt mắt, chỉ cảm thấy cồn cát có cái gì cổ quái, nhất thời tâm tình có phần khó chịu, thấp giọng nói với trượng phu:
Hán tử kia nắm chặt dây cương, xe lừa liền dừng dưới cồn cát, lắc đầu cười khổ nói:
Thiếu phụ kia thấy như thế, trong lòng càng không yên, nhíu mày nói:
Nàng lo lắng, do dự hồi lâu vẫn nói không nên lời.
Hán tử thở dài một tiếng, nhảy xuống xe nói:
.
Thiếu phụ kia do dự một lúc lâu mà vẫn không lên tiếng. Hán tử kia thở dài một trận, cất bước về cồn cát.
Thiếu phụ kia vội vàng kêu lên:
Hán tử kia quay đầu, cau mày nói:
Thiếu phụ kia từ trong xe lấy ra một thanh đao, vội vàng nhảy xuống xe, đặt lên tay hán tử kia, thấp giọng dặn dò:
Mới vừa rồi nàng còn oán giận trượng phu nhưng giờ phút này khóe mắt đầy lệ, chính là quan tâm vô hạn, lộ ra chân tình.
Hán tử thấy thê tử quan tâm mình, không khỏi bật cười, nói:
Hắn đưa tay vén sợi tóc mai của thê tử, trên mặt lộ khí khái nam tử hán, tựa hồ thân thể gầy gò cũng cường tráng hơn rất nhiều.
Thiếu phụ khuyên nhủ:
Hán tử kia vuốt vuốt thanh đao, cười nói:
Thiếu phụ nhìn khuôn mặt tươi cười đầy của trượng phu, trong lòng ngơ ngẩn, mãi đến lúc này mới nhớ, tại sao khi xưa nàng lại chịu gả cho một nam nhân dáng mạo tầm thường, một kẻ nghèo trắng hai tay như vậy. Qua một lúc, nàng lau nước mắt, cười lớn nói:
Hán tử kia cất tiếng cười to, dắt đao vào bên hông, tiến về phía cồn cát.
Thiếu phụ nắm chặt tay con trai, hai người cùng ngồi xuống đất. Trong sa mạc chỉ còn tiếng gió lùa, vẫn quẩn quanh bên mẫu tử hai người. Thiếu phụ nhìn bóng dáng trượng phu khổ cực leo lên cồn cát, trong lòng sầu lo vô hạn. Mấy chục dặm đại mạc hoang vu này không có người ở, nếu quả thực trượng phu có gì ngoài ý muốn, nếu nơi này thật sự có kẻ xấu...
Thiếu phụ lắc đầu, trong lòng càng thêm sợ hãi, không dám nghĩ ngợi thêm nữa.
Hài tử kia thấy mẫu thân lo lắng, nhanh nhảu nói:
Thiếu phụ kia thấy nhi tử quan tâm liền mỉm cười, ôm nó vào bên cạnh, nói:
Nàng sợ con trai suy nghĩ miên man, liền từ trong hành lý lấy ra một cái bình, tiếp theo đưa đưa hài tử trước mặt, cười nói:
Hài tử kia nhảy dựng lên, vui vẻ nói:
Nó nhất thời mừng rỡ nhảy nhót liên tục.
Mứt táo này chính là hàng hóa nhà nàng mang tới mua bán, cư dân Tây Lương lấy chăn dê thả bò làm nghiệp sống, quý trái cây như vàng. Lúc này bọn họ chở tới một xe đầy, cũng là hi vọng kiếm được một số vốn kha khá để sinh sống tại đây.
Thiếu phụ mở bình nhỏ kia ra, lấy ra một miếng mứt táo hấp dẫn, cười nói:
Đứa bé vui vẻ gật gật đầu, nuốt một ngụm nước bọt, liền đưa tay tiếp nhận.
Đột nhiên ngay lúc này trên cồn cát truyền đến một tiếng hét thảm thiết, xuyên phá trường không. Thiếu phụ nghe thấy tiếng kêu thảm thiết này nhất thời vô cùng hoảng sợ, bình mứt táo trên tay rơi xuống đất, hai chân mềm nhũn, quỳ rạp xuống đất.
Hài tử kia quay đầu lại nhìn cồn cát, lớn tiếng nói:
Thiếu phụ sợ đến mức mặt không còn chút máu, nàng há miệng, ngẩng đầu nhìn cồn cát, không biết làm như thế nào cho phải.
Hài tử kia nói:
Vừa nói vừa cất bước chạy lên cồn cát.
Thiếu phụ bất ngờ giật mình tỉnh lại, cả kinh kêu lên:
Thiếu phụ thấy nhi tử tùy tiện chạy lên cồn, lập tức cũng không màng an nguy vội đuổi theo, trong lòng âm thầm cầu khẩn: “Bồ Tát phù hộ, cầu xin trượng phu nhà con không bị làm sao, để một nhà ba người chúng con bình an đến Tây Lương..." Trong khoảnh khắc đã nước mắt lưng tròng, trong lòng càng thêm bất ổn không yên.
Tiểu nam hài thật nhanh, đã chạy đến trên đỉnh cồn cát.
Thiếu phụ vừa kinh vừa sợ, luôn miệng kêu to:
Nam hài kia quả nhiên ngừng lại, nhưng không bởi phải bởi vì tiếng kêu của mẫu thân, mà là nhìn thấy vật gì đó.
Thiếu phụ thấy con trai kinh ngạc, nàng càng vội chạy nhanh hơn:
Nam hài nuốt một ngụm nước miếng, tay chỉ phía trước. Thiếu phụ vội vàng quay đầu, ngưng thần nhìn kỹ.
A ...!
Lại là một tiếng hét to lanh lảnh xuyên phá trường không.
----------oOo----------
Chú thích:
(1) Úy lạo: thăm hỏi để an ủi, động viên những người làm việc vất vả, khó nhọc hoặc bị tai nạn vì sự nghiệp chung. (Vd: Uý lạo thương binh). Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------