Hồi 1
Người dịch: ryno_nguyen
Biên dịch: Yến Linh Điêu
Nguồn:
Một tiếng rống rung trời vang lên.
Mặt trời nhô lên cao chói chang nơi một giáo trường rộng lớn. Có một người trung niên uy phong lẫm lẫm, trên tay cầm một cây roi với ánh mắt không hảo ý, đang nhìn về cả trăm đứa trẻ non nớt nơi đây. Chỉ thấy bọn nhỏ mồ hôi đầm đìa khắp người, cánh tay giơ ngang duỗi thẳng về phía trước, trong tay nắm một cây gậy sắt dài nửa tấc đen nhánh được đúc bằng thép tinh, trọng lượng đương nhiên không nhẹ.
Nam tử kia hét lớn một tiếng, khuôn mặt đỏ bừng bước nhanh về phía đội hình bên này. Một đứa trẻ sợ hết hồn dáo dác nhìn quanh, tựa như không biết người kia vừa gầm lên với mình.
Nó còn đang kinh hoàng thì tai đã bị xách lên. Đứa bé đau đớn kêu ré, hai tay liên tục huơ loạn, gậy sắt trong tay liền rơi xuống.
Người kia cả giận nói:
Hắn vừa nói vừa kéo mạnh đứa nhỏ về bên cạnh giáo trường, lại cầm cây roi vụt vào đít nó.
Tai nghe Tiểu An tử lớn tiếng khóc nỉ non. Đám trẻ còn lại sợ đến kinh hồn bạt vía, càng liều mạng giữ cánh tay cho thẳng, chỉ sợ động đậy một chút sẽ bị nam tử nọ lôi ra đánh một trận.
Liền vào lúc này, có hai người tới giáo trường. Một người thân hình mập lùn như quả quýt lớn. Người còn lại gầy như cây gậy trúc, cộng thêm bộ mặt như ngựa thực là dọa người. Trung niên hán tử nhướng mắt nhìn hai người một cái, cây roi trong tay quất xuống mà không thèm để ý .
Người thấp lùn kia đi tới khuyên giải:
Đám trẻ nhỏ nghe lời này thầm thở phào nhẹ nhõm, biết là cứu tinh đã tới.
Trung niên hán tử kia hừ một tiếng, nói:
Hắn vừa nói vừa đè Tiểu An tử xuống mà ra sức quật. Tiểu An tử oa oa khóc lên, muốn chạy trốn nhưng không có sức, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ hoảng sợ cùng thống khổ.
Người gầy còm kia liền tới đoạt lấy cây roi rồi bẻ gãy làm đôi, mắng:
Trung niên hán tử kia sửng sốt, còn chưa kịp đáp lời thì đám nhỏ đã mừng rỡ như điên, nhất thời buông gậy sắt trên tay xuống.
Vẻ mặt trung niên hán tử hầm hầm, lớn tiếng nói:
Hắn thấy đám nhỏ lười biếng, lập tức trợn mắt lên quát:
Đám trẻ nhỏ nghe vậy thì phát run, lập tức giơ ngang gậy sắt rồi kiên trì giữ cho thẳng.
Nơi này chính là trọng trấn võ thuật Trung châu, lHoa Sơn Ngọc Thanh Quán đỉnh đỉnh đại danh. Đấy chính là lứa đệ tử nhỏ nhất của Hoa Sơn, đang được sư trưởng đốc thúc khổ luyện võ học cơ bản.
Quản giáo họ Triệu kia đứng hàng thứ năm trong môn, hôm nay muốn dậy đám nhỏ dùng gậy sắt rèn luyện thể lực, tránh cho bọn chúng ngày sau hành tẩu giang hồ, kiếm không đả thương người mà ngược lại đả thương bản thân mình. Thật không dễ dàng mới có chút kết quả. Vậy mà hai gã đồng môn không biết tốt xấu đến quấy rầy, xem ra nỗi khổ tâm đã trôi theo dòng nước.
Người thấp lùn kia gọi là "Phì Xứng Quái". Người cao gầy kia là "Toàn Bàn Quái", cùng với hắn đều là đệ tử của chưởng môn nhân. Hai người tuy nhập môn sớm hơn hai năm nhưng trời sanh tính tình khôi hài, khi hành sự thì ông nói gà bà nói vịt không được người kính trọng, liền bị Triệu lão ngũ mắng cho một trận.
Luyện thêm thời gian một tuần hương, Triệu lão ngũ thấy đám nhỏ quả thật mệt mỏi không chịu nổi, lúc này mới cho bọn chúng về ăn uống nghỉ ngơi. Chúng tiểu đồng như được hoàng ân đại xá, nhất thời hoan hô, cả đám xoa xoa bả vai đau buốt rồi chạy tới phòng ăn. Tiểu An Tử thoát khỏi trận đòn, mới vừa lớn tiếng khóc mà giờ xem như không có chuyện gì, cười hì hì chạy đi đầu tiên.
Triệu lão ngũ thở dài, thầm nghĩ:
Hắn đang muốn rời đi, lại thấy còn một đứa bé đứng đó, liền nhíu mày nhắc:
Đứa bé kia tướng mạo xấu xí, thấp hơn các đồng bạn tới nửa cái đầu. Đã mười hai tuổi mà hình dạng như mới lên năm lên sáu, thường ngày luyện công chuyên cần nhưng đầu óc đần độn dị thường. Trẻ bình thường nghe một lần đã hiểu, riêng đứa nhỏ này phải giảng giải cả buổi, điều này khiến các sư trưởng thấy nó là đau đầu không thôi.
Triệu lão ngũ thấy đứa bé vẫn ngẩn người thì cười một tiếng. Hắn nhắc thêm lần nữa nó mới ngơ ngác ngẩng đầu lên nhìn một cái, ánh mắt mờ mịt giống như si ngốc.
Triệu lão ngũ đi tới, sờ đầu nó rồi nói:
Đứa bé kia không đáp, bỗng hai tay giơ cao khỏi đầu xoay một vòng như múa, lên xuống không ngừng giống như vũ điệu tế thần trong hội làng. Triệu lão ngũ chán nản đưa tay che mặt, thầm nghĩ:
Hắn lắc đầu thở dài, đang muốn quay đi thì đứa bé kia lại giật mạnh tay hắn lại, kêu lên:
Triệu lão ngũ thấy bộ dáng ngây ngốc của đứa trẻ, không khỏi thở dài một tiếng, than rằng:
Phì Xứng Quái cười quái dị nói:
Vừa nói vừa kéo Triệu lão ngũ về hướng phòng ăn. Triệu lão ngũ lắc đầu, ném cây roi trong tay rồi theo hai vị sư huynh.
Ánh mặt trời chói chang chiếu vào trên người đứa bé kia. Chỉ thấy hai mắt nó nhắm nghiền, vẫn không ngừng múa may.
Qua thêm mấy hôm, cuối cùng tới ngày tổ sư gia xuất quan. Chỉ thấy mặt trời đỏ trên cao, mấy chục đệ tử cẩn thận đứng nghiêm theo hàng chờ chực ở trước cửa lớn. Các trưởng lão đứng ở hàng thứ nhất, những người còn lại thì theo vai vế mà đứng. Mọi người yên lặng không một ai dám lên tiếng, đều đợi tổ sư gia bước ra.
Hoa Sơn Ngọc Thanh Quán thuộc về đạo gia, nổi tiếng về dùng kiếm, là do Thiên Ẩn đạo nhân sáng lập ra đã được mấy trăm năm, sở hữu "Ba Đạt kiếm” ảo diệu vô cùng. Có điều bởi kiếm phổ thất truyền vào trăm năm trước, kiếm pháp chỉ dựa vào những chiêu thức còn sót lại chấp mà vá thành. Chẳng qua nếu chiêu thức không trọn vẹn thì cũng thôi, điểm chết người nhất chính là thiếu khuyết thêm một bộ cước pháp. Bộ cước pháp này có diệu dụng nối liền tất cả kiếm chiêu, gọi là "Hạc Nhảy múa Thất Tinh Bộ", thiếu bộ cước pháp này, những chiêu kiếm liền trở thành tầm thường vô dụng. Các đời chưởng môn phí hết mọi tâm huyết, cứ cách ba năm liền bế quan khổ tu một lần. Có điều đã một trăm bốn mươi năm trôi qua, vẫn không người nào có thể giải khai bế mê.
Theo tập tục trăm năm truyền lại, cứ ba năm Hoa Sơn cử hành tổng kiểm tra một lần. Kết quả chúng đệ tử cực khổ qua mấy năm, nhất nhất sẽ thể hiện trước mặt chưởng môn tổ sư. Các đệ tử trưởng thành phấn chấn tinh thần, ai ai cũng muốn thi thố tài năng. Riêng đám trẻ nhỏ thì khuôn mặt buồn rầu, chăm chú nhìn giáo trường như nhìn quái vật.
Thì ra môn quy của Hoa Sơn nghiêm khắc. Ngay từ nhỏ, đệ tử dự bị muốn nhập môn, trước tiên phải tu luyện vượt qua ba loại võ học cơ bản nhất. Một là đứng trung bình tấn, hai là nới lỏng gân cơ, cuối cùng qua "Thất hoàn quan tạp" mới có thể chính thức bái sư học nghệ. “Thất hoàn quan tạp” đơn giản chính là lấy một sợi dây treo lên bảy cái vòng bằng đồng cỡ chén trà lớn, cứ cách ba tấc buộc một cái. Sau bảy cái vòng có treo một tờ giấy, trên giấy vẽ một hồng tâm. Chỉ cần giơ kiếm xuyên qua bảy vòng, không chạm vào bất cứ vòng nào và đâm rách tờ giấy, đệ tử đó liền coi là hợp cách. Nếu có đệ tử đâm trúng hồng tâm thì càng đặc biệt ưu ái. Nếu như kiếm không xuyên qua, trái lại còn chạm phải thân các vòng, làm rung quả chuông buộc trên đó thì bị đánh vào tay hai cái.
Rung chuông vòng cuối đánh hai cái, chuông vòng thứ sáu đánh bốn cái, vòng thứ năm thì tám cái. Nếu ngay cả vòng thứ nhất cũng không qua, sẽ chịu hình phạt nặng nhất. Một trăm hai mươi tám cái!
Lúc này đám trẻ nhìn những cái vòng đồng trước mắt, sắc mặt phần lớn thảm đạm sầu lo. Lại thấy một đứa có khuôn mặt mỏi mệt lười biếng, chính là Tiểu An Tử trước đó vài ngày bị đánh cho chết đi sống lại. Nó nhìn vòng đồng một chút, đột nhiên cười hắc hắc, móc từ trong ngực ra một cục mềm màu trắng, liều mạng thoa vào bàn tay.
Một đứa trẻ bên cạnh thấy thế lấy làm kỳ, rối rít hỏi thăm:
Tiểu An tử thấp giọng nói:
Chúng tiểu đồng nghe có bảo bối bực cỡ này thì đại hỉ, rối rít tới thoa. Mấy tên hài đồng đứng một bên khác với thần thái ngạo nghễ, mắt thấy đồng bạn vô dụng thì lên tiếng cười nhạo:
Tiểu An tử đang thoa mỡ heo, nghe lời này tức giận trong lòng, nhất thời trả lời mỉa mai:
Những đứa trẻ bên kia cũng giận dữ. Hai bên, mỗi bên một tiếng chỉ trích lẫn nhau ầm ỹ. Chỉ có một đứa nhỏ thó không nói năng gì, ngơ ngác nhìn bảy cái vòng đồng kia. Chính là đứa trẻ si ngốc trên giáo trường mấy ngày trước.
Một gã khác đẩy nó tới, thấp giọng kêu lên:
Tiểu cẩu tử nghe thì khóe miệng chỉ cười một tiếng, ánh mắt vẫn không rời khỏi mấy cái vòng đồng.
Đứa bé kia thấy nó không để ý, đang định kéo tới thì Tiểu An tử đã cản lại, cười nói:
Đám trẻ đang cười đùa, bỗng nghe một tiếng quát:
Chúng tiểu đồng vội vàng im lặng, toàn thể lập tức đứng nghiêm, lớn tiếng hát:
Đây chính là bài ca dao nhập môn của Hoa Sơn, lời ca dễ hiểu mà cũng chính là căn nguyên võ nghệ của phái này. Đám trẻ phải thuộc lòng mới có thể lấy đó làm cơ sở để tiến. Đám người Phì Xứng Quái, Toán Bàn Quái, Triệu lão ngũ tất nhiên đều thuộc làu, lúc này liền ngáp ngắn ngáp dài nhàm chán.
Đứa trẻ nhỏ gầy nọ tuy ngây ngô, nào biết lúc này lại có thái độ khác thường. Cũng theo mọi người há mồm kêu to, không biết là đúng hay sai gì.
Trong tiếng trẻ nhỏ đọc kinh, một trưởng lão đạo mạo đi ra, giơ tay lên ngăn tiếng mọi người, lớn tiếng nói:
Nói rồi liền vỗ tay mấy cái, suất lĩnh một nhóm môn nhân đứng ở phía sau quan sát.
Chúng tiểu đồng vừa nghe cuộc thi bắt đầu, không khỏi kinh tâm táng đởm. Chỉ có mấy đứa xưa nay chuyên cần khổ luyện mới lộ thần sắc hưng phấn, mài quyền sát chưởng chực chờ ra sân thể hiện.
Phì Xứng Quái lớn tiếng hô tên, đám trẻ nghe tên của mình liền cầm kiếm tiến lên. Mấy đệ tử lớn tuổi cầm cây roi trên tay, chỉ chờ có trẻ nhỏ mắc sai lầm liền qua đánh người.
Bọn trẻ thường ngày cùng nhau luyện công nhưng cố gắng không đồng nhất, lúc này qua một phen khảo nghiệm liền biết tu vị từng đứa sâu cạn thế nào, dụng tâm thành tựu sẽ nhất nhất hiện ra. Có trẻ thường ngày lười biếng, một kiếm đâm tới không qua nổi ba cái vòng, liền khiến chiếc chuông treo rung động phát ra thanh âm, sắc mặt lộ vẻ sầu thảm bị người kéo đi đánh đòn. Có trẻ thường ngày chăm chỉ luyện tập. Vù một tiếng, trường kiếm bay ra đâm trúng hồng tâm, liền đắc ý lui ra trong tiếng vỗ tay của toàn trường.
Các đệ tử thanh niên chỉ chờ khi chưởng môn xuất quan, sẽ chia ra từng cặp tỷ thí võ công, lúc này không thèm để ý đám trẻ nhỏ thi kiếm. Chỉ có chư vị trưởng lão là nhìn không chớp mắt, cẩn thận khảo sát chúng tiểu đồng, để còn biết khả năng từng đứa ngày sau dạy dỗ.
Khảo thí bắt đầu, Tiểu An Tử kia xưa nay lười biếng, tất nhiên kinh hãi không dứt. Nó liền cùng mấy tên hài đồng núp trong đám người nhìn lén ra. Mắt thấy có mấy đồng môn bị đánh cho kêu trời than đất, lại cũng không ít đứa dễ dàng vượt qua khảo thí thì thấp thỏm không ngừng, không biết đến phiên mình thì sẽ như thế nào. Có phải là sẽ bị người đánh thừa thiếu chết sống không?
Bọn trẻ đang lo lắng, bỗng nghe Triệu lão ngũ quát lên:
Mấy tên tiểu đồng thường ngày lười nhác, tai nghe đe dọa thì sợ đến hồn phi phách tán. Bọn chúng đang lo sợ, chợt thấy gã tiểu cẩu tử miệng chảy nước ròng ròng, vẫn mờ mịt nhìn mấy vòng cái đồng với vẻ như si ngốc. Bọn trẻ đưa tay vuốt ngực thầm nghĩ:
Thường ngày bất kể làm cái gì, tên ngu ngốc này đều bị các sư trưởng đánh mắng cho một trận. Nhớ tới vị trí cuối cùng đã có người gánh, bọn trẻ liền thở phào nhẹ nhõm ra.
Nửa canh giờ trôi qua, đã mấy chục đứa trẻ có kết quả trở về. Có đứa bàn tay sưng đỏ, nước mắt tuôn trào, có tên thì cao ngạo lớn tiếng tự khoe. Tiểu An Tử thấy sắp đến phiên mình thì nhìn chung quanh lo sợ. Bình thường lấy nó lấy nghịch ngợm làm thú vui, không chuyên cần luyện tập. Mắt thấy không thể trốn thì nuốt nước miếng sợ hãi.
Bỗng nghe Phì Xứng Quái hô lên:
Tiểu An Tử thấy sư thúc cầm cây roi trên tay, vẻ mặt lạnh lùng thì trong lòng kinh hãi:
Liền đứng tại chỗ ôm bụng nhăn nhó méo miệng la đau.
Triệu lão ngũ giận dữ, vội chạy tới quát:
Tiểu An Tử lại không quan hắn nói gì, ngã lăn ra đất kêu cha gọi mẹ.
Phì Xứng Quái nhướng mày, nói:
Hắn nhìn sổ ghi chép trên tay, nói:
Bọn trẻ nghe tên này, không khỏi lấy làm kỳ lạ:
Đám trẻ đang suy đoán, lại thấy một gã trên mặt toàn là nước mũi ngơ ngác tiến ra. Cả đám ánh mắt đăm đăm, liền nhận ra hắn là Tiểu Cẩu Tử, lúc này mới biết tên là "Ninh Vượng Tài ".
Một gã đệ tử tiến lên, đưa một thanh mộc kiếm vào tay Tiểu Cẩu Tử, nói:
Lời còn chưa nói hết, đã thấy đứa trẻ ngốc kia cầm kiếm giơ quá đỉnh đầu, đứng tại chỗ quay vòng vòng. Đệ tử kia thấy bộ dáng của nó quái đản, không khỏi nhướng mày nói:
Đứa trẻ nọ lại cười khúc khích, khua tay múa chân nhảy múa như đang cúng tế cầu mưa. Chỉ thấy nó vừa nhảy vừa đi về phía trước, không bao lâu tới bên tờ giấy.
Đệ tử kia cau mày nói:
Đứa trẻ kia chảy nước mũi, cười nói:
Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------