Nguồn:
read.st
Tần Trọng Hải trở về kinh thành, liền nhắc tới chuyện Lư Vân quyết định hồi hương với mọi người. Ngũ Định Viễn nghe xong tất nhiên rầu rĩ không vui. Hai huynh đệ từng trải qua nhiều gian khổ hoạn nạn, giờ Lư Vân từ biệt mà không một lời, thật khiến cho người thương tâm.
Tần Trọng Hải lại bẩm báo với Liễu Ngang Thiên, rằng lão không cần rửa oan cho Lư Vân, án này tự nhiên sẽ có kết cục thỏa đáng. Đám người Liễu Ngang Thiên đương nhiên không biết chuyện Tần Trọng Hải giả trang thành thổ phỉ, nhất thời lấy làm kinh ngạc, không biết y đút lót hay áp bức mà trong vài ngày liền giải quyết việc này? Tần Trọng Hải nghe mọi người hỏi, lại chỉ cười cười không đáp.
Mấy ngày sau, Tần Trọng Hải sai người đến bộ Hình tìm hiểu tin tức, quả nhiên quan huyện Ngô Xương kia đã đưa lên danh sách tù phạm được thay đổi. Như vậy vụ án của Lư Vân đã đổi chủ, cuối cùng trả lại cho thư sinh thê thảm nọ một thân trong sạch.
Qua thêm mấy ngày, hoàng đế hạ lệnh điều Tần Trọng Hải vào đại nội làm nhiệm vụ. Tần Trọng Hải là kẻ thô lỗ, cử chỉ lời nói có nhiều chỗ phạm huý. Y thấy mọi người có vẻ lo lắng, liền cười nói:
Liễu Ngang Thiên làm quan nhiều năm, biết rằng trong cung hiểm ác, nghe lời lẽ của Tần Trọng Hải có ý khinh thị, lập tức mắng:
Tần Trọng Hải cười hì hì, ngoài miệng vâng dạ nhưng vẫn không thèm để tâm.
Hôm đó đến ngày tiến cung, trong cung phái ra một tiểu thái giám tới phủ đón chào, xin Tần Trọng Hải vào hoàng thành báo danh. Tiểu thái giám này gọi là Tiểu Lục, tầm mười hai mười ba tuổi, là thủ hạ của Tiết Nô Nhi. Trước khi rời cung, đứa nhỏ này từng nghe tân thống lĩnh Hổ Lâm Quân tính tình nóng nảy, trước nay nhìn thượng cấp của mình không thuận mắt, dọc đường nó liền dụng tâm hầu hạ, không dám có chỗ lơi là.
Hai người vào hoàng thành, Tần Trọng Hải thấy nơi nơi trong cung đều là kiến trúc hùng vĩ hoa lệ, liền ngắm nghía tới vài lần. Từng là Du Kích tướng quân ngũ phẩm triều đình nhưng ngày thường y xông pha nơi tiền tuyến, rất ít ở trong kinh. Đây là lần thứ hai tiến vào hoàng thành. Nếu không phải hai năm trước, hoàng đế mở đại thọ năm mươi, hạ lệnh đủ loại quan lại lớn nhỏ được vào, sợ rằng còn không có cơ hội vào cung.
Tiểu thái giám thấy y không quen địa hình, vội trên đường giải thích. Nó chỉ vào bốn phương hoàng thành, nói:
Tần Trọng Hải ừm một tiếng trong bộ dáng ngáp ngủ, nheo mắt nói:
Tiểu thái giám không lưu ý thần sắc của y, dẫn xuyên qua Ngọ Môn lại nói:
Tần Trọng Hải nghe đến phát chán chịu không nổi, liền nhổ một ngụm nước miếng. Tiểu thái giám nọ lại nói đến hứng khởi, đâu thèm để tâm đến bộ dạng buồn ngủ kỳ quái của đối phương, lại chỉ một hướng bên khác, cười nói:
Tần Trọng Hải ngáp một cái, lớn tiếng nói:
Tiểu thái giám thất kinh, run giọng hỏi:
Tần Trọng Hải gãi đầu, tùy tiện nói:
Tiểu thái giám run giọng phân bua:
Tần Trọng Hải nấc một cái, thầm nghĩ: "Xem ra tiểu quỷ này thực sợ ta, không cần mở miệng ăn hiếp nó. Tránh đến khi vào cung lại bị Tiết Nô Nhi trách móc, như vậy thực không hay ho chút nào."
Y nghĩ vậy liền không nhiều lời nữa.
Tiểu thái giám thấy vẻ mặt đối phương bất thiện, cũng không dám nói nữa, một đường dẫn Tần Trọng Hải đến Văn Hoa Điện, khom người nói:
Vừa nói vừa cúi đầu liên tục, sau đó mới dám cáo lui rời đi.
Điện Văn Hòa chính là nơi thái tử đọc sách. Xuân thu hai mùa hàng năm, hoàng đế sẽ cử hành hội kinh đình nơi ở này, cùng các giảng quan nghiên cứu thảo luận tứ thư. Tần Trọng Hải xuất thân thảo mãng, biết không nhiều mặt chữ chứ đừng nói là điển cố điển tích cái gì! Y nhìn đại điện trống rỗng thì trong lòng sầu muộn, thầm nghĩ:
“Nghĩ tới Tần mỗ anh hùng cỡ nào, ai ngờ suy bại đến mức phải vào cái hoàng cung tổ chim này, làm bạn cùng thái giám không chim, chính xác là hổ lạc bình dương, ai... Lão tử chửi con bà nó là con gấu..."
Y trời sinh thô lỗ, ngay cả lúc thở than cũng muốn chửi thề. Lòng đầy nhàm chán, tự tìm một cái ghế ngồi xuống, vắt chân lên thở vắn than dài.
Đang lúc này, chợt nghe một người nói:
Thanh âm này the thé lạnh lùng, pha lẫn chút ý tứ cao ngạo.
Tần Trọng Hải đứng dậy quay đầu. Chỉ thấy một gã thái giám to béo đi đến, thân thể người này hùng vĩ dị thường, còn cao hơn y một cái đầu. Hình thể Tần Trọng Hải vốn đã khôi ngô, không ngờ trên thế gian còn có người cao lớn như vậy, lúc này không khỏi kinh ngạc.
Thái giám nọ từ trên nhìn xuống, cười lạnh nói:
Tần Trọng Hải cười hắc hắc, chưa đáp thì thái giám nọ đã bày ra bộ mặt lạnh lùng, giơ phất trần chỉ trỏ về phía y, nói:
Hắn thấy sắc mặt Tần Trọng Hải lộ vẻ sầu thảm, lạnh lùng nói:
Tính tình Tần Trọng Hải hung mãnh, sao nhẫn nại được bị người coi thường cỡ này? Liền nghĩ: "Xem tên rùa đen này, tám phần tới tìm không may, xem ông chọc ngươi tức chết thế nào."
Y ngáp một cái, nói:
Thái giám nọ xanh mặt, cả giận nói:
Tần Trọng Hải hoảng sợ hỏi:
Thái giám nọ giận dữ, múa may phất trần trên tay, lớn tiếng quát:
Vừa nói giẫm chận tại chỗ, người này vô cùng khôi ngô, lúc bước đi lại trông như một ngọn núi nhỏ di động.
Tần Trọng Hải có ý trêu cợt, giả bộ sợ hãi kêu lên thảm thiết:
Thái giám nọ thấy y sợ, liền cười lạnh ngay tại trận:
Tần Trọng Hải nịnh nọt bồi cười:
Thái giám nọ càng đắc ý, cười nói:
Tần Trọng Hải cười hì hì, nói:
Mắt thấy thái giám nọ xanh cả mặt, toàn thân run rẩy. Y tiếp tục cười hỏi:
Thái giám nọ tức giận đến sắc mặt tím tái, thét chói tai một tiếng rồi lao đến Tần Trọng Hải. Tần Trọng Hải nhẹ nhàng né qua, thái giám nọ nhất thời lao vào khoảng không, Tần Trọng Hải dù bận vẫn ung dung, mắt thấy bàn trà ở một bên có bày trái cây, liền chộp mấy quả bắt đầu nhấm nháp.
Trái cây này dùng để tạo mùi thơm trong điện, lại bị Tần Trọng Hải lấy ăn, cảnh này lọt vào trong mắt thái giám nọ, hỏi sao không giận? Hắn cả giận quát:
Hắn hú lên quái dị, lại vọt tới. Tần Trọng Hải ăn chỉ còn hột trái, cười nói:
Vừa nói vừa tiện tay nhét cái hột vào trong miệng thái giám nọ, tiếp theo tát một cái, đồng thời đưa chân đá ra, thái giám nọ đã bay ra ngoài.
Thái giám sắp té ngã, bỗng thấy một cánh tay duỗi ra. Thủ pháp người này nhẹ nhàng không hề bá khí, dựa vào lực bàn tay liền đỡ lấy thân hình khổng lồ kia.
Tần Trọng Hải thấy người tới võ công cao cường, cấp bách nhìn qua. Người nọ tuổi tác đã cao, thần sắc lại hòa ái dễ gần. Chính là tổng quản Đông Xưởng đứng đầu mười hai ban thái giám kinh thành, Lưu Kính.
Tần Trọng Hải đã chứng kiến người này hành sự tại Hoa Sơn, nhãn giới thủ đoạn đều bất phàm, lúc này tới nhất định có thâm ý. Y hắng giọng một tiếng, chắp tay nói:
Lưu Kính nhìn đánh giá y vài lần, mỉm cười nói:
Tần Trọng Hải nghe trong lời lẽ có ý trào phúng, lập tức hắc hắc cười khan, hỏi:
Lưu Kính mỉm cười nói:
Tần Trọng Hải ồ một tiếng, nói:
Lưu Kính mỉm cười, nói:
Tần Trọng Hải hắc hắc cười khan, cúi đầu không nói. Triều đình bây giờ cũng chia thành thế chân vạc. Phe phái họ Giang lớn nhất, tiếp theo là hai phái Lưu Liễu. Lưu Kính nhắc đến Tam quốc, dụng ý tất nhiên là mượn chuyện xưa nói chuyện nay. Chỉ nghe lão thở dài nói:
Tần Trọng Hải cười ha hả, nói:
Lưu Kính mỉm cười nói:
Tần Trọng Hải biết lão châm chọc mình hành sự thô bạo, liền cười hắc hắc không đáp.
Lưu Kính thở dài một hồi, tiếp theo quay đầu dò xét trái phải, nói:
Tần Trọng Hải thầm nghĩ: "Có, chính là lão già ngươi”
Ngoài miệng y lại nói:
Lưu Kính cười ha hả, nói:
Hai người đang nói chuyện, lại nghe một âm thanh đầy bén nhọn truyền đến:
Thanh âm này khó nghe chanh chua, là của Tiết Nô Nhi.
Tần Trọng Hải lấy làm kỳ lạ thầm hỏi: "Đại Bảo?"
Rõ ràng "Đại Bảo" không phải ai khác, chính là thái giám khổng lồ mới rồi. Quả thấy trên mặt Đại Bảo còn in dấu năm ngón tay của Tần Trọng Hải, đứng dậy lớn tiếng nói:
Đang định nói, đã thấy Lưu Kính trừng mắt nhìn lại, Đại Bảo hoảng sợ liền tự câm mồm.
Tiết Nô Nhi cà nhắc đi lại đây, là trước bị La Ma Thập đả thương nơi chân, giờ còn chưa lành. Lão trợn mắt nhìn Tần Trọng Hải, cất giọng the thé nói:
Thái giám không có con, thỉnh thoảng thu tiểu thái giám làm nghĩa tử, thậm chí lấy cung nữ làm vợ, xem như có còn hơn không. Đại Bảo này chính là con nuôi của Tiết Nô Nhi.
Đại Bảo trừng mắt nhìn Tần Trọng Hải, tức giận nói:
Miệng hắn nói, ánh mắt không quên dò xét Tần Trọng Hải.
Tần Trọng Hải gãi đầu, thầm nghĩ: " Đại Bảo này dám mắng ta là phân chó sao?"
Chợt nghe Tiết Nô Nhi hừ một tiếng, đánh một quyền vào đầu Đại Bảo:
Đại Bảo dù cao to nhưng bị một quyền của Tiết Nô Nhi đánh vào ót, cũng đau đến cong cả người.
Tần Trọng Hải cười thầm trong bụng, ngoài miệng lại nói:
Hai hàng lông mày Tiết Nô Nhi khẽ nhíu, nghiêng hông the thé nói:
Lưu Kính thấy hai người lại cãi cọ, lập tức cười nói:
Lão liền kéo tay Đại Bảo, thân ảnh hai ngươi chợt lóe đã rời khỏi điện.
Tiết Nô Nhi thấy Lưu Kính đi xa, cười lạnh nói:
Vừa nói vừa xoa quyền mài chưởng, lộ vẻ hung ác. Tần Trọng Hải nghiêng mắt nhìn lão, ngáp một cái rồi lười biếng nói:
Tiết Nô Nhi tức giận đến xanh mặt, thầm nghĩ: "Trong cung có mấy ngàn thị vệ, người nào cũng sợ ta muốn chết. Ai ngờ lại tới một tên vô lại như vậy, hôm nay nhất định phải nói rõ ràng quy củ với hắn, ngày sau quản dạy mới được nghiêm."
Lão há to miệng đang muốn mắng mỏ, đã thấy Tần Trọng Hải cầm trái cây bắt đầu nhai rôm rốp, miệng còn nói nhồm nhoàm:
Tiết Nô Nhi thở hổn hển, lớn tiếng nói:
Tần Trọng Hải ồ một tiếng, nói:
Nói rồi y há miệng, liền phun cả mồm vỏ quả nhai nát ra trên mặt đất, tiếp theo vù một tiếng, ném cái hột ra xa.
Tiết Nô Nhi tức giận đến tím mặt, lạnh lùng nói:
Tần Trọng Hải áy náy cười, đột nhiên ho khan một tiếng, nhổ ra một bãi đờm. Đến lúc này Tiết Nô Nhi đã cực kỳ hoảng sợ, kêu lên:
Tần Trọng Hải cười ha hả, tiện tay tìm một cái bình hoa phun vào trong đó, Tiết Nô Nhi khóc thét, thảm thiết nói:
Lập tức hai người một làm một nói. Chớp mắt, Tần Trọng Hải liền nghe xong đến cả bảy mươi quy củ. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------