Nguồn:
read.st
Hư không giống như một cánh cửa mở ra, một dòng sông Thời Không hạ xuống, cuối dòng sông là một bóng người áo xanh lăng không đứng đó.
Trung niên chỉ cảm thấy cả người run lên bần bật, trong khoảnh khắc nhìn thấy bóng người áo xanh này, một cảm giác áp bức thâm nhập vào tận trong hồn phách, hùng mạnh không gì sánh kịp.
Trung niên không biết hình dung cỗ uy năng này thế nào. Giờ phút này nhìn thấy bóng người kia, cũng giống như y nhìn thấy một thanh thần kiếm kinh thiên ngạo tuyệt thiên hạ. Mà bản thân y lại giống như gỗ mục, chỉ đợi Phong Mang Trấn Thế kia giáng xuống là tiêu tan thành tro bụi.
Trung niên không còn vẻ bình tĩnh như lúc trước, lịch duyệt mấy vạn năm qua dường như đã tiêu hao hết trong giờ phút này, vẻ mặt y tỏ ra hoảng sợ vô cùng, nhìn Lục Thanh từ trên không trung trước mặt hạ xuống, cũng không biết nên nói những gì.
Thần sắc Lục Thanh ngưng trọng, cũng không thèm để ý tới y, mà bay tới chỗ hai gốc cổ thụ gãy đỡ lão nhân dậy.
Tuy rằng lão nhân ở Quỷ giới không đi đầu ra ngoài nửa bước, nhưng dường như có cảm ứng với tất cả nhưng chuyện bên ngoài. Giờ phút này, lão mới có thể nhìn ra thực lực hiện tại của Lục Thanh.
Trung niên kia lộ ra vẻ kinh hãi rõ ràng trên mặt. Thân là chủ nhân một giới, nhưng giờ phút này y đã hoàn toàn không còn uy nghiêm của vị chủ nhân một giới, mà giống như một con thú mới sinh đang run sợ, ánh mắt hoảng loạn khó hiểu nhìn Lục Thanh chằm chằm, nhưng không nhìn ra được chút gì. Chỉ vừa trôi qua thời gian nháy mắt, nhưng trung niên cảm thấy như đã trải qua biết bao năm tháng vô tận, một cảm giác khó chịu thâm nhập vào xương tủy, khiến cho y cảm thấy điên cuồng muốn chết.
Lục Thanh quát lớn, điểm ra một chỉ về phía trung niên.
Trung niên kinh hãi quát to, chân giậm mạnh một cái, trước mặt y lập tức mở ra một không gian Động Hư. Nhưng y còn chưa kịp cất bước bỏ chạy đã hoảng sợ phát hiện ra, thân thể của mình giờ phút này dường như bị một ngọn núi cao vạn trượng đè lên. Sức nặng ngàn cân, nửa bước cũng khó đi, không thể nào hạ xuống.
Mà lúc này, trên kiếm chỉ Lục Thanh nổi lên một điểm kiếm quang màu xám bạc, kiếm quang này trong suốt như ngọc, dường như là vật tinh thuần nhất trên đời. Không gian xung quanh lập tức trở nên vặn vẹo kịch liệt, cũng không phải đơn thuần là không gian Động Hư, mà là một thế giới Thời Không.
Ngay tức khắc, không gian Động Hư do trung niên mở ra định tìm đường tháo chạy đã khép lại nhanh chóng.
Bất chợt trung niên kêu to với lão nhân:
Thế nhưng lúc này, tuy rằng trên mặt lão nhân lộ vẻ không nỡ, nhưng rốt cục không đáp, quay đầu sang nơi khác.
Kiếm quang trên kiếm chỉ Lục Thanh bay ra, giống như một ngôi sao bằng màu xám bạc. Đạo kiếm quang này xuyên qua Thời Không, trong nháy mắt đã xuất hiện sau lưng trung niên kia. Tuy rằng trên người trung niên không xuất hiện vết thương, nhưng lập tức, từ đầu tới chân trung niên dần dần tan rã, giống như một pho tượng đất đã cất giữ nhiều năm, dưới sự ăn mòn của thời gian, cuối cùng tiêu tan thành tro bụi.
Tro cốt màu xám đón gió bay khắp nơi, từ nay về sau ở Quỷ giới, không còn trung niên bào vàng này nữa. Lão nhân thở dài một tiếng, quay người lại, giơ tay khẽ chộp, tro cốt đang bay lập tức hội tụ lại, cuối cùng ngưng tụ thành một viên cốt châu màu xám to bằng nắm tay.
Lão nhân dứt lời, bèn ném cốt châu kia vào trong ao Chuyển Sinh. Mặt ao màu vàng nhạt lập tức gợn sóng, nuốt chửng cốt châu.
Lão nhân nhìn Lục Thanh, gật đầu nói:
Vốn lúc trước ta nghĩ, chỉ muốn lưu lại một chút kế thừa, thật không ngờ hôm nay ngươi lại cứu mạng ta. Xem ra nhân quả trong cõi vô minh, bất kể là trong thế giới Thiên Đạo hay trong Quỷ giới ta, cũng tồn tại vô hình...
Nhân quả ư?
Lục Thanh lẩm bẩm, lập tức như bừng ngộ chuyện gì, lên tiếng nói:
Thì ra là như vậy...
Sao hả?
Lão nhân lộ vẻ hiếu kỳ. Lục Thanh gật gật đầu:
Mặt Quỷ Diêm lộ vẻ khen ngợi:
Nói tới đây, lão thở dài:
Nghe vậy, hai mắt Lục Thanh chợt sáng:
Quỷ giới có khôi phục lại chưa?
Khôi phục?
Quỷ Diêm lắc lắc đầu, cười khổ:
-Có lẽ...
Quỷ Diêm chợt đổi giọng:
Lại có đột phá... Lục Thanh thoáng động trong lòng, nhưng cũng thầm cười khổ. Đột phá nói thì nghe rất dễ, với cảnh giới thực lực của Thiên Đạo từ xưa tới nay là độc nhất vô nhị, muốn thật sự đạt tới, đầu phải là chuyện dễ dàng?
Dường như cũng hiểu chuyện này, Quỷ Diêm hít sâu một hơi:
Nghe Quỷ Diêm nói như vậy, Lục Thanh vẫn hết sức bình thản, nghiêng mình thi lễ với Quỷ Diêm:
Quỷ Diêm khoát tay:
Dứt lời. Quỷ Diêm bước tới bờ ao Chuyển Sinh, nhưng đột ngột dừng lại, quay nhìn Lục Thanh thật sâu:
Thế giới Đại Đạo?
Chẳng lẽ lão nhân này biết được chuyện gì? Lục Thanh thoáng động trong lòng, đã thấy Quỷ Diêm nhảy xuống ao Chuyển Sinh.
Nước ao màu vàng nhạt cuộn lên, sau khi Quỷ Diêm nhảy vào trong đã không còn thấy Quỷ dân lui tới nữa. Mà lúc này, vô số gốc cổ thụ hồn phách xung quanh cũng nổi lên thần quang màu vàng tinh thuần. Vô số thần quang kia bắt đầu khởi động chậm rãi hội tụ thành một luồng lũ màu vàng, rót vào ao Chuyển Sinh.
Dường như có tiếng thứ gì đang sinh sôi trong đó, ao Chuyển Sinh rộng trăm trượng dần dần hiện ra một chiếc kén màu vàng rất lớn. Kén màu vàng này toát ra một cỗ lực hồn phách ngưng tụ thành thực chất. Lực hồn phách này hùng mạnh hơn cả Diệp lão và Thủy Thiên Nhu, thậm chí theo cảm giác của Lục Thanh, cũng không kém Kiếm Thần là mấy.
Mà hắn hiện tại đã đột phá tầng mười lăm Tử Hoàng Kiếm Thân Kinh, kiến thức tăng mạnh, về phương diện khác có thể sánh ngang với Kiếm Thần, thắng bại khó phân, nhưng nếu nói về sức mạnh hồn phách, hắn còn hơn Kiếm Thần một bậc nhờ vào sự huyền ảo của Kiếm Hồn Kinh. Dù là Kiếm Thần hấp thu năm vạn năm nguyện lực hương hỏa của Kiếm Thần đại lục trước kia, cũng không thể sánh bằng Lục Thanh.
Nhưng đồng thời trong lòng Lục Thanh càng không dám xác định, kiếm bi Bản Nguyên do Thiên Đạo để lại rốt cục mạnh tới mức nào mà có thể mở ra một thế giới riêng biệt như Quỷ giới. Nói đúng ra, bản thân hắn cũng chỉ là một trong những sinh linh do thế giới Thiên Đạo sinh ra, chỉ có điều hiện tại bước lên con đường Kiếm Đạo, mới đạt tới cảnh giới siêu thoát mà thôi.
Rốt cục Thiên Đạo mạnh tới mức nào, nếu hắn đạt tới tầng mười sáu Bất Diệt Kiếm Thể, có thể thoát ra ngoài Thiên Đạo, chống lại Thiên Đạo hay không? Không có đáp án, mà hôm nay Lục Thanh nghe được tin tức về thế giới Đại Đạo, chẳng lẽ bên trong Đại Đạo Hỗn Độn còn có nhiều thế giới khác tồn tại? Chẳng lẽ thế giới Thiên Đạo không phải là thế giới duy nhất? Nghĩ tới đây, ánh mắt Lục Thanh tỏ ra ngày dại bất chợt sáng rực lên, lộ vẻ khó tin.
Thiên Linh tộc!
Trong lòng Lục Thanh lúc này dường như nổi sóng, hắn cẩn thận cân nhắc lại một lượt, đối với phỏng đoán của mình càng thêm nắm chắc.
Lục Thanh khẽ lẩm bẩm, lập tức đạp bước trên không, biến mất cuối dòng sông Thời Không.
Linh Đoạn sơn mạch, động Cửu Viêm.
Sâu bên trong động, ở một nơi không ai biết tới, một phụ nhân trung niên áo đen đang ngồi xếp bằng. Phụ nhân khoảng chừng bốn mươi, thân hình đầy đặn, chân lực hệ Hỏa lưu chuyển quanh người cuồn cuộn không ngừng, giống như nước sông mênh mông cuồn cuộn. Chân lực hệ Hỏa này lưu chuyển che lấp cả gương mặt phụ nhân, khiến cho người ta không thể nhìn rõ.
Bất chợt phụ nhân mờ bừng hai mát, lộ vẻ kinh ngạc, trầm giọng nói:
------oOo------