Vô số lão quái cũng đánh cuộc mình thắng, không người đánh cuộc mình bại...
Chuyện này, tốt lắm!
Có lợi ích không cầm là người ngu, ông ta lấy ra toàn bộ tài sản nhà mình, đặt một cú rất lớn, ngay cả huề đều không đánh cuộc. Đây là tự tin, ông ta tin tưởng mình tất thắng!
Mười ngàn tiên ngọc, nếu đánh cuộc thắng... Là hồi báo mười triệu tiên ngọc!
Tiên ngọc khổng lồ như vậy dù là Toái hư, cũng tất động tâm!
Đây là phát tài đưa tới a... Tuy nhiên Bạch Phi Đằng, cũng không trông cậy vào ăn mày có thể từ cái chậu nhỏ, trả lại mười triệu tiên ngọc, đó phải chờ năm nào tháng nào a? Một lần mới đổ ra mười tiên ngọc... Sau chuyện này, chỉ cần đòi tên ăn mày một trăm ngàn tiên ngọc là được... Cũng coi là để mặt mũi cho Vũ điện. Ông ta cầm nhiều đi nữa... người mang quá nhiều tiên ngọc, thất phu vô tội, hoài bích kỳ tội, vạn nhất bị Nguyên anh tu sĩ của những nước khác để mắt tới, vậy sẽ là tai họa ngập đầu, cái mất nhiều hơn cái được... vả lại mình bớt lấy tiên ngọc, cũng coi là tỏ thiện ý với Vũ điện...
Trên thực tế, đại đa số lão quái đều mang tâm tư như Bạch Phi Đằng vậy. Đây là đạo xử thế cẩn thận của các lão quái, làm người không thể đem chuyện làm dứt hẳn...
Dần dần, cơ hồ tất cả tu sĩ của ngọc đài, cũng đánh cuộc Ninh Phàm thua hoặc huề. Tên ăn mày lộ ra vẻ nhàm chán, đối với những người đánh cuộc kia cũng một bộ ánh mắt khinh thường.
Trong đầu hắn, thật là đắc ý, vì mình nghĩ ra phương thức hốt bạc như vậy nên cao hứng không dứt.
Thế nhân đều bị ngu vọng che phủ ánh mắt, thế nhưng Vân Bất Thư hắn, vừa khéo một cái nhìn ra, Ninh Phàm thâm tàng bất lộ.
Hắn thích loại đánh cuộc thực lực khác xa như vậy, đây là cơ hội tốt nhất để hắn hốt bạc, hơn nữa đây cũng là một cơ hội, quan sát Ninh Phàm.
Ánh mắt của hắn chợt lóe, hiển lộ ra tinh quang hiếm thấy.
Nhưng vào lúc này, một cô gái áo lam, nhẹ nhàng đi tới, cũng đánh cuộc. Ngay tức thì tên ăn mày thu hồi hết tinh quang, lộ ra vẻ vô lại.
Đánh cuộc gì?
Ninh Phàm thắng, mười ngàn tiên ngọc!
Cô gái áo lam kiên định nói.
Ăn mày mắt lộ tinh quang, quan sát cô gái áo lam, cô gái này chỉ là Dung linh trung kỳ, hẳn không nhìn ra Ninh Phàm lợi hại... Như vậy, nàng đánh cuộc Ninh Phàm thắng, có lẽ là một nguyên nhân khác... Ôm tâm tính tất bại, cũng phải vì Ninh Phàm vãn hồi danh dự.
Dù sao người người cũng đánh cuộc Ninh Phàm bại, chuyện này quá mức khó nghe.
Ăn mày mỉm cười hỏi.
Cô gái áo lam, lôi ống tay áo của Quỷ Tước tử, đi tới trước gian hàng. Trên nét mặt cười khổ của Quỷ Tước tử, nàng lấy đi mười ngàn tiên ngọc như tài sản tánh mạng của ông ấy...
Mi nhi, cha mặc dù là Quỷ Tước tông chủ, nhưng tiền... Cũng không thể lãng phí như vậy...
Cha! Người cứ nhìn Ninh Phàm bị người người đánh cuộc thua sao! Người nhẫn tâm sao?
Lam Mi một bộ vẻ mặt khổ đại cừu thâm, hậm hực nhìn về ăn mày.
Tên ăn mày này quá ghê tởm, lại dám để cho phu quân mình bị nhục như thế, nếu không phải người này cùng Vũ điện có liên quan, nhất định phải dạy bảo hắn tức thì...
Trong mắt của Quỷ Tước tử, nhớ lại hôm đó tình cảnh Ninh Phàm trảm sát Vương Diêu, ung dung hạ quyết tâm.
Bạch Phi Đằng mặc dù thôn phệ tứ phẩm hàn khí, nhưng dự đoán, Ninh Phàm chưa chắc không phần thắng...
Lam Mi đang muốn đánh cuộc, một bên, lần nữa truyền tới một thanh âm mềm yếu, mang một chút tức giận.
Tiểu Chỉ Hạc, giận dữ bất bình nhìn ăn mày, giống như cừu nhân.
Lam Mi lập tức quay đầu, trong mắt mang một tia ghen tuông. Nàng đương nhiên biết cô gái trước mắt...
Chẳng qua là vừa thấy Chỉ Hạc, cuối cùng là Dung linh sơ kỳ tu vi, cho dù Lam Mi cũng hơi có chút lộ vẻ xúc động.
Nàng cũng biết, Chỉ Hạc tu luyện không đến một năm, thậm chí căn bản không nghiêm túc tu luyện qua... Nàng âm thầm, hỏi dò qua lai lịch của Thất Mai thành, tuy không ác ý, chẳng qua là ghen tuông.
Lam Mi càng thấy một nữ tử bạch y thanh khiết đứng thẳng bên người Chỉ Hạc, tu vi sâu không lường được... Tướng mạo lại không thua mình nửa phần.
Tư Tư... Người này dường như cũng là đỉnh lô của Ninh Phàm...
Chỉ Hạc lại Dung linh rồi... Tư Tư cuối cùng là Kim đan tu sĩ... Ánh mắt của Ninh Phàm, thật là rất khá đây... Nhưng, các nàng lại đánh cuộc một trăm ngàn tiên ngọc, đáng ghét, ta thua... Không được! Ta phải thêm chứ!
Cha, ta cũng phải đánh cuộc một trăm ngàn tiên ngọc!
Lam Mi kiên quyết nói.
Khụ khụ khụ... Cha không có tiền...
Cầm tới, cầm tới đây!
Trong ánh mắt bất đắc dĩ của Quỷ Tước, Lam Mi lấy đi tất cả túi trữ vật của ông ấy... Mà lần này, đến phiên ăn mày lộ ra vẻ khó xử.
Trong ánh mắt của hắn, lộ ra một tia hào khí nhìn thiên hạ bằng nửa con mắt, cho dù đối mặt Niết hoàng, cũng chưa từng nhận thua... Hắn đang suy nghĩ, nhưng lập tức lần nữa có một đạo thanh âm lạnh lùng, sâu kín truyền tới, khiến cho một tia hào khí vừa mới lên của Vân Bất Thư hóa thành biểu lộ hộc máu.
Bạch Lộ tâm tư phức tạp, đúng là vẫn tới rồi.
Lam Mi cười một tiếng thâm ý.
Bạch Lộ biểu lộ lãnh đạm, nhưng tròng mắt, lại hơi thoáng qua một vẻ buồn rầu.
Tựa hồ, cũng không phải là kiên định cho rằng Ninh Phàm sẽ thắng như vậy, ngược lại, có chút bận tâm, chẳng qua là kết quả lo lắng tiền tài, hay lo lắng Ninh Phàm lại không biết được.
Lam Mi còn muốn trêu cợt Bạch Lộ, nhưng sau một khắc, lại có một đạo thanh âm mềm mại, vang lên liên tục tới, khiến cho ăn mày khóc không ra nước mắt.
Lời vừa nói ra, Tử Ngọc không đài xôn xao một mảnh. Còn Chỉ Hạc, Lam Mi, Tư Vô Tà, Bạch Lộ, đều mắt ngậm địch ý, nhìn nữ tử đầy đặn sinh sinh cười.
Người này, cùng Ninh Phàm quan hệ thế nào! Chẳng lẽ, chẳng lẽ...
Còn những lão quái khác, chính là một bụng tâm tư khác.
Hỏa Vân tông, so với kết giao Bạch Tôn càng muốn kết giao Ninh Phàm... Chẳng lẽ là bởi vì quan hệ giữa Ninh Phàm cùng Ninh thành Ninh Hắc Ma ư? Đây là đổi hướng lấy lòng Ninh Hắc Ma sao?
Hoặc là bởi vì Hỏa Vân tông, may mắn là người thứ nhất đạt được Hóa Anh đan của Ninh Hắc Ma đây!
Đây là đang lấy lòng sao!?
------oOo------