Nguồn:
read.st
Ra khỏi phòng làm việc của Hoắc Vĩ, Lynda cầm tay Triệu Thiết Trụ hỏi.
Triệu Thiết Trụ nói:
Cô giáo, đừng tóm chặt như vậy chứ, để người khác nhìn thấy, hiểu lầm thì không hay lắm đâu.
Đừng có đánh lạc hướng nữa, nếu cậu không nói, tôi sẽ tố cáo cậu cưỡng ép phụ nữ.
Lúc này sắc mặt của Lynda lại khôi phục lại vẻ thần thái như trước kia.
Triệu Thiết Trụ tỏ ra oan ức nói.
Mau nói đi! Sao cậu lại có thể điều động được cả người của ủy ban mậu dịch tỉnh?
Ai, đó là người bà con xa của tôi thôi. Cô đừng nói cho ai biết điều này đấy.
Triệu Thiết Trụ khẽ nói với Lynda.
Lynda nghe vậy có vẻ hiểu ra điều gì đó, sau đó có chút do dự nói:
Nếu có thể, cậu có thể giúp đỡ công ty của cha dượng tôi được không?
Vì mẹ cô?
Triệu Thiết Trụ hỏi.
Ừm.
Vậy không thành vấn đề, vì đó là mẹ của chúng ta mà.
Đừng tưởng bở nhé.
Triệu Thiết Trụ cười lớn một tiếng, chạy tới chiếc xe BMW bóng nhoáng.
Lynda ngồi vào ghế lái phụ, véo mạnh vào cánh tay Triệu Thiết Trụ, chỉ có điều da của Triệu Thiết Trụ rất dày, căn bản không có phản ứng gì.
Lynda chỉ vào người Triệu Thiết Trụ hỏi.
Triệu Thiết Trụ cũng không ngoái đầu lại, nổ máy rời khỏi nhà máy.
Linda tỏ ra khinh bỉ nhìn Triệu Thiết Trụ một cái, nhất thời không khí rơi vào trầm lặng.
Lynda mở miệng nói trước.
Triệu Thiết Trụ giả ngu giả ngây nói.
Ngữ khí của Lynda rất nghiêm túc.
Tuy Triệu Thiết Trụ cũng không định tìm Lynda làm bạn gái, hôm nay xuất đầu lộ diện chỉ đơn thuần chỉ là bồi thường thiệt hại tối qua mà thôi, không thể nói Triệu Thiết Trụ là người không có trách nhiệm, tuy Triệu Thiết Trụ có chút hảo cảm với Lynda, nhưng cũng chỉ một chút đó thôi, không có cảm giác gì khác nữa cả, chính điều này khiến cả hai người đều cảm thấy khó xử, không bằng coi chuyện tối qua là một lần ngoài ý muốn đi.
Lynda giơ ngón trỏ lên nói.
Triệu Thiết Trụ bĩu bĩu môi. Lynda lườn hắn một cái, rồi nói tiếp:
Tiếp nữa, tôi cũng chỉ có có chút hảo cảm với cậu, nhưng tôi không yêu cậu.
Ồ, đồng cảm...
Triệu Thiết Trụ cũng gật đầu phụ họa theo.
Đôi mắt Lynda liếc nhìn Triệu Thiết Trụ một cái.
Lynda thở dài.
Triệu Thiết Trụ nhìn chằm chằm vào ngực của Lynda, nói.
Lynda đưa tay kéo cổ áo ra. Hôm nay cô mặc một chiếc áo phông cổ trễ, lần kéo cổ áo này lộ ra một nửa bầu ngực trắng muốt.
Triệu Thiết Trụ cười nói.
Lynda véo mạnh vào tay Triệu Thiết Trụ một cái, dùng hết sức, như muốn véo chết Triệu Thiết Trụ vậy.
Lynda bỗng nhiên khóc thút thít:
Lynda lại lập tức ngừng khóc rồi mỉm cười.
Triệu Thiết Trụ có chút kinh ngạc nhìn Lynda, tuy đầu óc hắn có chút lợi hại, nhưng cũng không thể nào nhìn thấu trái tim mỗi người con gái được, có những người con gái, lần đầu với cô ấy mà nói, giống như vui chơi, nhưng có rất nhiều người con gái, cho dù cuối cùng lấy ai đi chăng nữa, đã ái ân với ai, thì người con trai đầu tiên trong đời luôn để lại hình ảnh khó quên nhất.
Lynda nói bản thân không yêu Triệu Thiết Trụ, dù thật sự không yêu đi chăng nữa, nhưng điều cô hi vọng nhất đó chính là Triệu Thiết Trụ có thể nói câu hắn thích cô, sau đó cô sẽ có thể có chút chủ động, tuyệt tình cự tuyệt Triệu Thiết Trụ, như vậy, tất cả những chuyện xảy ra hôm qua giữa hai người coi thể như một chuyện ngoài ý muốn.
Chỉ có điều có những lúc Triệu Thiết Trụ lại quá thật thà, thực ra cũng không thể nói là thực thà, chỉ có thể nói cách nhìn của hắn đối với tình cảm và cách sống của hắn lại hoàn toàn tương phản, Triệu Thiết Trụ có thể có những cử chỉ lỗ mãng, có thể đùa giỡn với người đẹp, thậm chí còn chén luôn cả người đẹp, nhưng đối với tình yêu, Triệu Thiết Trụ lại vô cùng coi trọng, yêu là yêu, không yêu là không yêu.
Hắn thẳng ruột trả lời Lynda, quả thực đã khiến Lynda rất thất vọng. Chỉ có điều thông qua một khía cạnh khác, cũng khiến Lynda phát hiện ra, thực ra Triệu Thiết Trụ là người rất thực thà. Những người con gái trong biệt thực Tây Hồ nếu có người biết Triệu Thiết Trụ là người thực thà, không biết là sẽ kinh ngạc thế nào nữa.
Triệu Thiết Trụ nhìn Lynda lúc khóc lúc cười, cũng cảm thấy khó xử, dù sao sau vụ việc này, người thiệt thòi vẫn là con gái, hắn cũng không biết phải an ủi thế nào, chỉ biết im lặng lái xe đưa Lynda trở về nhà trọ.
Linda đột nhiên nói.
Triệu Thiết Trụ không phủ nhận.
Lynda thẫn thờ nói.
Cũng có thể.
Tôi nói, con người cậu, dỗ dành phụ nữ một hai câu chết được à.
Lynda đột nhiên có vẻ bất mãn nói.
Oạch!
Chuyện hôm qua, thôi bỏ qua đi, sau này, không được ai nhắc tới nữa, qua hôm nay, chúng ta theo đúng bổn phận là cô giáo và học sinh, hai người chúng ta không thể thân thiết như này nữa.
Lynda mở cửa xe, nói với Triệu Thiết Trụ đang đứng ở cạnh cửa.
Triệu Thiết Trụ nói xong, liền quay người rời đi.
Lynda mở miệng gọi.
Triệu Thiết Trụ hỏi.
Lynda giơ tay tóm lấy áo của Triệu Thiết Trụ, rồi lôi hắn vào trong nhà, tiện tay đóng rầm cửa lại, rồi đẩy Triệu Thiết Trụ vào tường nói:
Lynda xé toạc áo của Triệu Thiết Trụ ra.
Triệu Thiết Trụ kinh ngạc kêu lên một tiếng, cũng không muốn bị Lynda khống chế, quay người lại, đẩy Lynda nằm dưới người mình, tay cởi áo Lynda ra.
Lại một trận xuân sắc đầy phòng.
Chập tối, Triệu Thiết Trụ lê lết về biệt thự, sắc mặt của hắn có vẻ tím tái, mắt thì hóp sâu, môi thâm quầng.
Vốn dĩ Tô Nhạn Ny đang ngồi chơi trước máy tính, thấy bộ dạng bơ phờ của Triệu Thiết Trụ liền kinh ngạc kêu lên.
Triệu Thiết Trụ gắng cười, rồi đi vào trong phòng.
Đóng cửa phòng lại, Triệu Thiết Trụ lấy ra một lọ dung dịch màu xám không biết là nước gì, mở nắp rồi uống một hơi.
Triệu Thiết Trụ uống cạn một lọ, rồi nằm xuống giường, ngủ thiếp đi.
Lúc này, bên kia, Lynda chỉ mặc một chiếc áo ngủ mỏng manh, trên khuôn mặt vẫn còn có thể nhìn thấy từng mảng ửng đỏ, miệng cười thì thầm:
Ủng hộ chỉ với 1 click và 5s ! (http://adf.ly/C4xmH)
------oOo------