Nguồn:
read.st
Lão nhân râu bạc dường như có chút cố kị trước Lôi Tử, cất tiếng khuyên nhủ.
Lôi Tử như điên dại, huyết mạch toàn thân bành trướng, lao về phía lão nhân râu bạc. Lão nhân râu bạc dường như sợ làm Lôi Tử bị thương, chỉ có tránh né, không dám công kích. Triệu Thiết Trụ thấy thế, sao lại không biết lão nhân này kiêng kị Lôi Tử chứ, hoặc là nói, kiêng kị gia tộc của Lôi Tử, cho nên hắn vội lấn người lên trước.
Lão nhân râu bạc này bất đắc dĩ có khổ mà không thể nói. Trong tình thế một chọi một, lấy thực lực của lão có thể mạnh mẽ áp chế Triệu Thiết Trụ, ngay cả thêm một Lôi Tử nữa cũng không có mấy tác dụng, vì Lôi Tử cũng chỉ có thực lực trong tầm Hổ bảng mà thôi.
Chỉ là, ông ngoại và ông nội của Lôi Tử lại không phải là người dễ chọc. Cho dù là lão cũng không dám tùy ý đắc tội. Nếu bọn họ biết mình đả thương Lôi Tử, khi đó chính mấy lão gia hỏa thượng cấp của mình cũng không thể bảo vệ được mình. Đơn giản nhất, ngươi lợi hại, ta sẽ kéo một đội quân dùng đại pháo, máy bay, đạn đạo đến đánh ngươi, để xem ngươi lợi hại đến mức nào.
Tuy nói quân đội không phải của một mình nhà Lôi Tử, nhưng ông ngoại của Lôi Tử lại đường đường là một tư lệnh quân khu FJ. Mà ông nội của hắn lại càng là một nhân vật khó lường. Nếu thực sự đả thương Lôi Tử, phỏng chừng ông nội hắn rất có thể sẽ kéo cả một mảng Tử cấm thành tới hỏi tội lão. Cho nên, lão nhân một bên phải tránh né Lôi Tử, một bên lại phải đề phòng Triệu Thiết Trụ. Đây đúng là quá khi dễ người ta mà!
Lão nhân râu bạc từ khi thành danh đến nay chưa từng bao giờ cảm thấy nghẹn khuất như bây giờ, một chưởng đánh bay Triệu Thiết Trụ, sau đó rút lui qua một bên quyền đài, kêu lên:
Không có ý nghĩa! Không có ý nghĩa! Đánh với hai tiểu oa nhi các ngươi thực sự là nghẹn khuất. Không đánh nữa!
Đa tạ tiền bối chỉ giáo!
Triệu Thiết Trụ cũng lập tức chắp tay cung kính nói. Lúc này vết thương trên người hắn đã chồng chất lên nhau. Tuy nói hắn không sợ chết, nhưng chết mà không có ý nghĩa gì, thật đúng là chết ngốc.
Lão nhân râu bạc nói xong hừ lạnh một tiếng, lập tức đi tới bên cạnh Trương Dực Hoàng, cười khổ nói:
Trương Dực Hoàng cười nói:
Thần Châu ta có thể có thanh niên tài tuấn như vậy, về sau ai dám khinh người Trung Hoa ta? Ngài ra tay thử ngọc, cũng là hành động thận trọng.
Ai, đúng là già rồi! Kẻ này về sau không thể hạn lượng a!
Lão nhân râu bạc cũng mượn nấc thang sẵn của Trương Dực Hoàng mà xuống đài, cười nói:
Trương Dực Hoàng cười cười không nói gì, đi về phía thang máy. Tôn Chí của Kim Sắc Thiên Địa không biết đã có mặt từ lúc nào, đi đầu dẫn đường tiễn Trương Dực Hoàng.
Lúc này Triệu Thiết Trụ cũng đã xuống đài đứng qua một bên. Khi Trương Dực Hoàng đi qua bên cạnh Triệu Thiết Trụ, cười nói:
Triệu Thiết Trụ gật đầu đồng ý.
Trần Đạo Lăng nói với Trần Vấn Đạo ở bên cạnh.
Trần Vấn Đạo gật gật đầu, trong mắt lại tràn ngập chiến ý.
Triệu Thiết Trụ hít vào một hơi, nói với Lôi Tử bên cạnh. Lôi Tử cười nói:
Khi hai người nói chuyện, bên cạnh lục tục xuất hiện cao thủ trên Hổ bảng đến chào hỏi. Dù sao, thực lực của Triệu Thiết Trụ đã vững vàng trên Long bảng, mà cao thủ Long bảng không phải thường xuyên có thể gặp được. Trước mắt có cơ hội quen biết, tất nhiên là nhanh chóng giao kết, không nói tới chuyện là bằng hữu, tốt xấu gì cũng có thể quen mặt.
Một thanh âm có chút nữ tính hóa truyền đến. Triệu Thiết Trụ vừa thấy liền nhận ra chính là người dùng châm khi nãy, Dược Cữu Thạch.
Triệu Thiết Trụ gật đầu cười nói.
Dược Cữu Thạch gật gật đầu, cũng không nói gì, liền đi ra.
Đúng lúc này, một lão nhân dẫn theo một thanh niên trẻ tuổi đi tới.
Lão nhân chậm rãi mở miệng, giọng nói nhu hòa, mềm mại như tơ, không có một chút lực đạo, có thể trực tiếp đi vào lòng người.
Triệu Thiết Trụ cũng cảm nhận được khí tức trên người lão nhân này giống với lão nhân râu bạc vừa rồi, biết người này cũng là một cao thủ, khiêm tốn đáp.
Lão nhân cười nói.
Triệu Thiết Trụ hỏi.
Chung quanh nhất thời ồ lên một trận, không ngờ là người đứng thứ tư trên Long bảng, Trần Đạo Lăng.
Thần sắc Triệu Thiết Trụ cũng căng thẳng nói:
Ngưỡng mộ đã lâu! Ngưỡng mộ đã lâu!
Đây là cháu nội của ta, Trần Vấn Đạo, thiên hạ sau này chính là của bọn trẻ các cậu. Các cậu vui vẻ làm quen một chút đi!
Trần Đạo Lăng giới thiệu nói. Đây mới là mục đích của lão, kéo cháu nội của mình tiếp xúc với nhiều cường giả, cùng giao hảo, bất kể là đối với mình hay là đối với Trần gia, đều vô cùng trọng yếu.
Triệu Thiết Trụ nhìn nhìn thanh niên bên cạnh, cũng phát hiện thanh niên này có chút quen mặt, dường như mình đã từng gặp ở nơi nào rồi.
Trong ánh mắt Trần Vấn Đạo có vẻ sùng bái, nhưng phần nhiều hơn là chiến ý.
Triệu Thiết Trụ cười cười nói:
Vậy cậu phải cố gắng gấp bội đấy.
Nhất định rồi!
Triệu lão đệ, sau này có cơ hội mời cậu tới Trần gia ta một chuyến.
Trần Đạo Lăng trước khi đi liền đưa ra lời mời. Triệu Thiết Trụ gật đầu đáp ứng.
Ánh mắt Lôi Tử sáng lên, nhìn theo thân ảnh già nua của Trần Đạo Lăng xa dần, nói.
Triệu Thiết Trụ nghi hoặc hỏi.
Thần sắc Triệu Thiết Trụ trở nên ngưng trọng, nhìn lão nhân ở xa xa, thực sự bắt đầu kính nể.
Ủng hộ chỉ với 1 click và 5s ! (http://adf.ly/C4xmH)
------oOo------