Nguồn:
read.st
Lại bị trưởng bối dạy rồi, tám đệ tử chân truyền không phát ra tiếng.
Lúc các trưởng bối dạy dạy thì tốt nhất là đừng ra tiếng, mọi người ở Hoa Sơn Tiên Môn lâu như vậy đều dưỡng thành thói quen này.
Sở Phi mặt âm trầm nói đến Lăng Ngọc Châu gục đầu sắp chui xuống đất.
Sở Phi bình thường cười tủm tỉm nhưng khi nghiêm khắc thì cũng rất nghiêm.
Tư Mã Bác thở ra hơi dài. Lúc mấy người trước bị mắng thảm như thế, tuy gã bị gọi là biểu hiện mình thường nhưng không bị chửi nặng mấy.
Vốn mọi người cho rằng Lục Nguyên biểu hiện không khiến Sở Phi nói cái gì, ai ngờ hắn lại bị phê bình.
Sở Phi sắc mặt nghiêm khắc nói:
Phê bình này rất khắc nghiệt. Hoa Sơn kiếm tông, khí tông, kiếm khí tông đứng ngang hàng.
Lục Nguyên vội gật đầu nói:
Hết cách, không thể phản bác với tiền bối, hắn đúng là hơi thiên hướng kiếm thuật, Sở sư thúc nói hơi có lý, là lúc nên tăng chút pháp lực. Thực ra lúc này hắn mang theo Phong Linh bài có ba con Vân Thố, bốn con Vân Miêu, số lượng phun ra nuốt vào vân khí khá lớn, hiện hắn đã đứng đỉnh cao luyện khí đệ lục tầng.
Đối với đệ tử Diệp Phi của mình thì Sở Phi càng không nể tình, không chút nể mặt.
Từng người bị phê bình, hai người Diệp Phương, Diệp Viên không chạy thoát, ai cũng có phần.
……….
Trải qua từng tầng cấm pháp, ánh sáng vô tân, rốt cuộc về núi.
Lần thứ hai trở lại vùng Bắc phong.
Sở Phi bỗng nói:
Tiếng giải tán vừa ra, tám vị đệ tử chân truyền như ong vỡ tổ. Lục Nguyên lập tức chạy hướng Trường Xuân Cư giữa sườn núi, rất nhanh đã đến nơi. Trường Xuân Cư vẫn là cỏ cây um tùm, vừa lúc gặp Tống thúc đang sắc thuốc. Hắn chờ một lát tự mình bưng dược đi chính sảnh.
Khi hắn vào chính sảnh, sư phụ Lý Nguyên Bạch mặc áo trắng, vuốt chòm râu bạc, đang nhìn quyển sách, trên sách viết ba chữ đen ‘Nam Hoa Kinh’.
Lục Nguyên biết rõ mấy năm nay sư phụ gần như không đụng vào kiếm nữa.
Bình thường chỉ xem thư, tu thân dưỡng tính.
Lý Nguyên Bạch vốn tưởng là tống thúc, tùy ý kêu đặt dược tại chỗ đó rồi đi, kết quả liếc mắt phát hiện Lục Nguyên. Ông đặt ‘Nam Hoa Kinh’ sang bên.
Ông nói:
Lục Nguyên cung kính đáp:
Lý Nguyên Bạch gật đầu, nói:
Lục Nguyên cung kính nói:
Lý Nguyên Bạch cười cười, cầm chén dược lên, nói:
Được rồi, ta vừa uống dược vừa nghe ngươi kể.
Vâng.
Lục Nguyên gật đầu, nói:
Từ lúc bắt đầu rèn luyện đến ở thế giới dưới đất lấy yêu ma dưới đất luyện kiếm, cuối cùng quyết đấu Nguyệt Tu La, cùng với trong quá trình đấu Nguyệt Tu La phát hiện nhược điểm của ả, tiến hành công kích, hắn từ từ kể ra.
Nghe Lục Nguyên trải qua hành trình rèn luyện, Lý Nguyên Bạch thỉnh thoảng gật gù.
Đợi Lục Nguyên nói xong ông mới bình luận:
Lý Nguyên Bạch không nhanh không chậm nói:
Ông sống lâu như vậy, đặc biệt gần đây không còn bao nhiêu ngày, cái gì đều nhìn thấu, đều thấy rõ ràng.
Lục Nguyên gật đầu đáp:
………..
Lúc này trong thư phòng của Nguyên Nguyên Thượng Nhân.
Sở Phi kể rõ ràng chuyện rèn luyện lần này.
Khi Sở Phi kể thì Nguyên Nguyên Thượng Nhân luôn đang viết chữ.
Một bài thể chữ Nhan cực kỳ xinh đẹp.
Vẫn là hàng chữ: ‘Kinh lôi chấn thì xà hóa long’. Lần này viết long như mây bay nước chảy, không chút dừng lại.
Viết xong bảy chữ, Nguyên Nguyên Thượng Nhân cười nói:
Sở Phi đứng cạnh cười gật đầu đáp:
Kiểu chữ Nhiên không tệ, nhưng còn cần rèn luyện nhiều.
Cũng đúng, những hậu bối này đích thực cần rèn luyện.
Nguyên Nguyên Thượng Nhân gật đầu, gác bút lông lên nghiên mực, chắp tay sau lưng nhìn ngoài khung cửa. Ngoài cửa sổ mây trắng lững lờ trôi. Thư phòng của lão ở nơi cực cao tại Bắc phong, ra thư vòng đi hơn mười bước là có thể thấy mây bềnh bồng ở vách núi.
Hội đương lăng tuyệt đỉnh, nhất lãm chúng sơn tiểu.
Bắc phong nhiều mây mù, sớm có câu nói như thế.
Đây là một ngày đầy sương.
Cả Trường Xuân Cư bị bao phủ trong sương khói.
Giờ phút này, một thiếu niên đang ngồi xếp bằng trên mặt đất sân Trường Xuân Cư, điều chỉnh hô hấp.
Thiếu niên mặt vẫn còn ngái ngủ, bộ dạng lười biếng.
Không sai, thiếu niên này chính là Lục Nguyên.
Theo lý thì Lục Nguyên sẽ không sớm như vậy đã đi ra tu hành, ngủ sớm dậy trễ đặc biệt thoải mái. Nhưng lần này là sư phụ yêu cầu. Lý Nguyên Bạch bình thường không can thiệp đệ tử tu hành, nhưng ông phát hiện bây giờ Lục Nguyên đã tới đỉnh luyện khí lục tầng, tùy thời đột phá, cho nên ra nghiêm lệnh Lục Nguyên gần đây phải cố gắng chút, đột phá tiểu cảnh giới một tầng này, không được làm biếng nữa.
------oOo------