Nguồn:
read.st
Từ người trẻ tuổi kia mà liên tưởng tới Diệp Thước, hẳn là khi hắn tu luyện, nhất định cũng là toàn lực ứng phó như thế . . . .
Thần Dạ không khỏi thở dài nặng nề, kí ức trong đầu hiện ra cực kì nhanh chóng.
Năm đó vào lúc Thần gia gặp khó khăn, tất cả bạn cũ của Thần gia ai nấy đều tự cho là mình không rảnh, lòng người hoảng sợ chỉ vì tự bảo vệ mình. Giây phút cuối cùng, những người dám đến cứu viện chỉ có hai huynh đệ tốt từ lúc còn bé , Diệp Thước và Thiết Dịch Thiên!
Đều không có ngoại lệ, sau khi hai huynh đệ này chính mắt nhìn thấy mình bị lão gia tử dẫn ra khỏi đế đô Hoàng Thành thì vui mừng cười to, rồi quay người lọt vào trong đám người của địch nhân, ra sức giết địch. Chỉ vì muốn giành được càng nhiều thời gian hơn cho mình có thể thuận lợi rời đi.
Thiết Dịch Thiên đang chuyên tâm trong tu luyện, đột nhiên vươn người lên. Sau khi quát lên một tiếng thì hai tay chộp một cái, tảng đá cực lớn ở sau lưng được nâng lên ở trong tay hắn mà giống như nhẹ bỗng không có gì, rồi lập tức nặng nề nện về hướng ra phía ngoài.
Sau khi nhìn thấy bóng người kia xuất hiện, Thiết Dịch Thiên ngây ra một lúc rồi chợt vui mừng. Bóng dáng vừa động, liền giống như xe tăng húc ngang húc dọc phóng tới. Hắn xuất phát sau mà đến trước, tảng đá bị hắn ném xuống kia dưới lực đánh mãnh liệt của hắn đã bắn ra muôn vàn khối đá vụn nho nhỏ, lập tức chia năm xẻ bảy rơi xuống mặt đất.
Thiết Dịch Thiên cười to, hai tay dang ra mà ôm lấy Thần Dạ nhấc cả người lên. Tuổi của Thần Dạ ở trong mắt người bình thường cũng gượng gạo xem như một người lớn. Thế nhưng so với Thiết Dịch Thiên này, liền vẫn không khác gì một đứa bé mà dễ dàng nhấc lên.
Dịch Thiên, ta không thở nổi .
A, a, thật xin lỗi, ta thật là vui .
Thiết Dịch Thiên cười rồi buông Thần Dạ ra, sau đó nhìn hắn mà chỉ biết không ngừng cười .
Rất lâu sau đó, tiếng cười kia mới ngừng lại được, rồi hắn mới hỏi:
Vừa lên tiếng hỏi xong, thần sắc Thiết Dịch Thiên bỗng nhiên biến đổi mà quát:
Huynh đệ quan tâm ân cần, khiến cho Thần Dạ lập tức thấy trong lòng ấm áp. Hắn vội vàng kể lại đầu đuôi câu chuyện . . . .
Sau khi nghe xong, Thiết Dịch Thiên hơi hơi thở phào nhẹ nhõm, rồi nói:
Nói tới chỗ này, sắc mặt Thiết Dịch Thiên nhăn tít, nghiêm nét mặt nói:
Nghe vậy, đuôi lông mày Thần Dạ lập tức cau lại. Hắn lại thật sự không ngờ, vấn đề này Diệp Thước không hề hỏi tới, vậy mà Thiết Dịch Thiên từ trước tới nay vốn đơn giản hơn rất nhiều lại đề cập tới . . . .
Thiết Dịch Thiên phẩy mạnh tay mà trầm giọng nói:
Thần Dạ lập tức cười khổ không thôi!
Ngửa mặt nhìn trời, Thiết Dịch Thiên thản nhiên nói:
Thần Dạ, ngươi có nỗi khổ và bất đắc dĩ của mình. Nhưng ngươi hẳn là biết, ta và Diệp Thước, cũng có chủ trương của mình. Nếu mọi chuyện ngươi đã đều không muốn để cho huynh đệ liên lụy vào trong đó, như vậy sau này, ta cùng với Diệp Thước làm những chuyện như vậy, thì ngươi cũng không cần phải lo .
Dịch Thiên?
Trời không còn sớm , chúng ta xuống núi đi. Để tránh Diệp Thước tiểu tử kia chờ đợi nóng lòng sốt ruột !
Thần Dạ bất đắc dĩ lắc đầu. Hắn đang muốn cất bước đi theo Thiết Dịch Thiên xuống núi, thì đột nhiên nghĩ tới một chuyện bèn vội hỏi:
Dịch Thiên, cô nương Liễu Như Thị kia đi theo Diệp Thước đã được bao nhiêu thời gian ?
Liễu cô nương?
Thiết Dịch Thiên xoay người cười hỏi:
Ở trước mặt huynh đệ, Thần Dạ tất nhiên không cần giấu diếm điều gì. Lúc ở trong Hoa Thanh Trì, Liễu Như Thị chân thành đi xuống mời , nhất cử nhất động đều là phong tình vạn chủng. Nhưng khi ánh mắt như làn thu thủy kia đảo qua, Thần Dạ cảm giác được rất rõ ràng có một vẻ mị hoặc đến trình độ cao nhất dù rằng rất nhạt . . . .
Cảm giác như thế, so cùng lúc Nhị hoàng tử thi triển đối với hắn thì gần như nhau!
Nếu không có Thần Dạ thuở nhỏ có căn cơ không kém, hơn nữa sau khi trọng sanh mà đến lại được tiểu đao trợ giúp, thì hắn vô phương mà thoát được ánh mắt nhìn thẳng của Nhị hoàng tử, càng không phát hiện được chố kỳ lạ của Liễu Như Thị.
Thiết Dịch Thiên cười nói:
Đế đô vào lúc sáng sớm lại cũng vẫn là náo nhiệt phi phàm. Mặc dù hôm nay có những cơn mưa phùn mênh mông rơi xuống, thì cũng khó tránh khỏi dòng người chen chúc nhau!
Bỗng đột nhiên, con phố dài người đến người đi cũng không biết từ lúc nào mà trở nên cực kỳ yên tĩnh trở lại . . . . Trên con đường dài, lại không thấy được bóng người không cần thiết, cửa hàng hai bên đường lại cũng đóng cửa một cách hiếm thấy. Người ở bên trong cũng không dám ngay cả thò đầu ra ngó nghiêng liếc mắt nhìn.
Thì ra, ở cuối một đầu phố có một người trẻ tuổi chắp tay đứng yên . Hắn cứ lẳng lặng đứng như vậy, cũng là dưới cơn mưa phùn mà phảng phất trên đỉnh đầu của hắn có một cái ô đang che chắn. Khiến cho quanh thân hắn chưa hề bị dính một nửa hạt nước mưa mà ướt nhẹp.
Không những như thế, lấy hắn là trung tâm, có một đạo khí tức sắc bén đang phát ra thoang thoảng. Xem ra chỗ phát khí tức này đúng là từ cây quạt trắng tinh mà hắn đang cầm ở trong hai tay đang chắp ở phía sau lưng.
Thời gian trôi qua từng phút một, nhưng dường như người trẻ tuổi cũng không có ý muốn rời khỏi chỗ này. Phảng phất tiết trời trong mưa này khiến cho hắn rất thích thú, cho đến khi . . . .
Tại một đầu khác của con phố dài, lại có một người trẻ tuổi đeo kiếm chậm rãi xuất hiện!
------oOo------