Nguồn:
read.st
Nguồn: Vipvanda
Sưu tầm: tunghoanh.vn
»-(¯v´¯)-» Nhóm dịch: Sói Già »-(¯v´¯)-»
Nói tới đây, trên khóe miệng Thần Dạ đột nhiên hiện ra một đường vòng cung lạnh lẽo. Hôm nay, chính là thời gian lão gia tử phụng chỉ mang theo chính mình vào cung!
Trong trí nhớ về cùng một ngày đó, chuyện gì đã xảy ra. Thần Dạ nhắm mắt lại, những việc đã phát sanh này sẽ giống như cuốn phim ảnh hiện ra trước mắt cực kì rõ ràng.
Dứt lời, Thần Dạ đứng dậy xuống giường. Hắn bước đi thong thả ra khỏi phòng. Ở bên ngoài, mặt trời trên cao đang soi tỏ, do đó ánh mặt trời dìu dịu chiếu xuống, làm cho người ta thập phần hưởng thụ.
Không biết từ khi nào, phía sau Thần Dạ đã thấy ông già tóc bạc nhẹ nhàng đứng yên.
Thần Dạ chậm rãi xoay người lại nhìn ông già tóc bạc chỉ chốc lát, rồi khom người cung kính nói:
Lâm lão, cám ơn ngài!
Tiểu thiếu gia, không thể, ngài làm cái gì vậy?
Ông già tóc bạc vội vàng vọt đến một bên, không dám tiếp nhận Thần Dạ thi lễ thế này.
Thần Dạ lại đứng thẳng người mà cười khẽ. Ông già tóc bạc là bạn đồng hành trung thành nhất của lão gia tử. Trong thời gian sinh tử tồn vong của Thần gia thì lão cũng không từng rời bỏ Thần gia mà đi. Theo như Thần Dạ biết đến, hoàng thất đã phái người đến tiếp xúc, nói rằng nếu ưng thuận sẽ được hưởng vinh hoa phú quý vô cùng, nhưng lão không hề động lòng. Còn khi họa diệt môn đã tới thì lão như mọi người Thần gia, ông già tóc bạc như mãnh hổ hạ sơn đã trảm địch vô số!
Đáng tiếc, trên dưới Thần gia, vô số người phản kháng. Nhưng tất cả đều bởi vì lão gia tử ngồi yên mà không có cách nào phản kháng thành công. Cuối cùng, trên dưới Thần gia, mấy trăm tính mạng đều chết ở trong Hoàng Thành .
Thần Dạ còn nhớ rõ, vào lúc ông già tóc bạc bỏ mạng, trong ánh mắt của lão nhìn về phía lão gia tử không có oán hận, không có không hiểu. Nếu có, chỉ là một loại vẫn còn chưa nói hết ý, phảng phất là đang muốn nói, non sông xinh đẹp diễm lệ này , bọn họ không còn được hưởng thụ nữa rồi. Một bước đi này xuống trước hoàng tuyền, nhất định không thể uống món canh Mạnh bà thang kia, nhất định không thể quên hữu tình nhiều năm!
Thần Dạ mỉm cười khoát khoát tay, sau đó bước dài rời đi.
Mắt nhìn theo bóng lưng Thần Dạ, ông già tóc bạc khe khẽ tự nói nhỏ:
Phòng khách hoàn toàn yên tĩnh, chỉ có một mình lão gia tử đang chắp tay đứng!
Mặc dù đã cao tuổi, nhưng thân hình lão gia tử cũng không từng có chút xíu gù lưng. Lão cứ lạnh nhạt đứng yên như vậy, vẫn có một cỗ khí thế như đang đứng thẳng trước ngàn vạn quân mã !
Đây là sau khi đã trọng sanh lại, Thần Dạ lần thứ ba nhìn thấy lão gia tử.
Lần đầu tiên, lão gia tử và trong tưởng tượng thì giống nhau như đúc!
Lần thứ hai, ở trên người lão gia tử, Thần Dạ cảm giác được một sự tự tin khác thường!
Mà hiện tại, không chỉ có sự tự tin không gì sánh kịp kia, Thần Dạ càng rõ ràng cảm nhận được hơn , khí thế sắc bén mà lão gia tử đã ẩn nhẫn nhiều năm kia, lần thứ hai lại phát tán ra ngoài.
Bảo kiếm lại thấy ánh mặt trời, vẫn cứ sắc bén như trước!
Thần Dạ ánh mắt có hơi lóe ra. Ở trong trí nhớ , Thần gia đến diệt vong cuối cùng thì lão gia tử cũng không từng thể hiện ra như thế , vì sao kiếp nầy lại làm? Chẳng lẽ do chính mình trọng sanh, nên cũng đã làm thay đổi tính tìnhcủa lão gia tử ?
Điều đó không có khả năng!
Thần Dạ lập tức liền phủ nhận !
Vì giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời! Nếu như không phải bản thân đã trải qua, Thần Dạ không có khả năng sẽ thay đổi chính hắn. Lão gia tử ngay cả thấy nhiều tình đời hơn, nhưng lại cũng chưa từng trải qua những cảnh tượng còn chưa phát sinh . . . .
Như vậy, sự thay đổi hiện tại của lão gia tử , liệu có phải là do chính mình một tay thúc đẩy hay không?
Thần lão gia tử đi ra khỏi phòng khách, thấy thế thì cười hỏi.
Thần Dạ nhẹ nhàng cười một tiếng, rồi đáp:
Nói thực nhẹ nhàng, nhưng trong ống tay áo bào , song quyền của Thần Dạ đã xiết lại thật chặt. Hôm nay, nếu mà trí nhớ Thần Dạ không hề xuất hiện lộn xộn, như vậy, hôm nay chính là ngày tất cả hỗn loạn bắt đầu!
May là trời xanh đã ban cho Thần Dạ một cơ hội. Vậy thì hôm nay, liền để cho Thần Dạ bắt đầu thay đổi số phận gia tộc, cùng vận mệnh bản thân hắn!
Một chiếc xe ngựa hoàng kim mạ vàng do tám con ngựa kéo, chạy rất nhanh từ Trấn Quốc Vương phủ bon bon ra. Nó hướng về phương hướng hoàng cung mà phi nhanh tới!
Suốt dọc đường này đều thông suốt, thậm chí ngay cả trên đường lớn cũng không thấy có người đi đường nào qua lại. Thần Dạ ngồi ở trong xe ngựa có khả năng nghe được, cũng chỉ là âm thanh có tiết tấu do tuấn mã đạp.
Chả mấy chốc, ở đại môn trước hoàng cung, đám Cấm quân thị vệ canh gác chỉ là dò xét một phen có tính tượng trưng, rồi liền mang theo ánh mắt sùng kính vô hạn mà cúi đầu cúi người đưa cỗ xe ngựa chạy nhanh vào bên trong hoàng cung.
Cấm địa hoàng cung vốn nên thanh tịnh, nhưng tiếng vó ngựa vang vang mặc dù không chói tai, lại hiện ra lớn mật!
Thần Dạ không khỏi quay sang nhìn lão gia tử đang nhắm mắt trầm tĩnh . Hắn biết, Thánh Chủ Gia khi còn tại thế liền dành cho lão gia tử rất nhiều vinh quang. Được ngồi trên xe ngựa khi tiến hoàng cung chỉ là một trong số đó!
Nhưng vinh quang cũng là một loại trói buộc, lão gia tử một mực biết đạo lý này. Ẩn nhẫn nhiều năm như vậy, hiện nay rốt cục muốn. . . .
Thần Dạ cũng không từng quên từng li từng tí xưa nay. Trong trí nhớ một ngày đó, lão gia tử vì chính mình mà cũng không hề sợ sệt như vậy. Cuối cùng, thông qua chuyện này lại biến thành ngòi nổ đích thực động thủ của hoàng thất đối với Thần gia .
Thần lão gia tử đột nhiên mở mắt, trong ánh mắt lóe ra đang nhìn Thần Dạ, lão gia tử nhẹ nhàng hỏi.
Thần Dạ cười cười, cúi đầu nhẹ nhàng thở ra một hơi. Mặc dù hắn là người của hai kiếp, nên biết tất cả mọi thứ sắp sửa phát sinh. Nhưng sự tình liên quan đến hai chữ vận mệnh, làm hắn cũng không cách nào giữ được trong lòng hoàn toàn yên tĩnh như mặt nước hồ thu.
------oOo------