Nguồn:
read.st
Tiếng cười dần dần tiêu tán, rốt cục đã không còn thân ảnh Chúng Thần Chi Thần…
Nhìn thấy Hỗn Độn chân linh quay về trong tay Thần Dạ, sắc mặt Tà Đế hiện ra vẻ lạc mịch vắng vẻ khẽ nói:
Thần Dạ gật gật đầu, hắn có thể cảm nhận được tâm tình hiện tại của Tà Đế, mặc kệ Chúng Thần Chi Thần đã làm gì hay thật đáng chết chăng nữa, vẫn sẽ làm Tà Đế có chút đau lòng, dù sao cùng một xuất thân với nhau.
Chỉ chốc lát sau khí thế của Tà Đế đã dựng lên ngập trời.
Thần Dạ chỉ chỉ lên bầu trời nói.
Tà Đế chợt ngây ra, cười nói:
Xem ra ngươi rất có lòng tin đối với mình.
Nếu không có đủ tin tưởng hôm nay ta sẽ không lựa chọn đối chiến cùng với ngươi. Ngươi thua nổi nhưng ta không thua được!
Nghe được lời nói của Thần Dạ, Tà Đế chợt cảm khái.
Thần Dạ đi tới bên cạnh Phong Ma, U Nhi cùng Tiết Vô Nghịch, ba người chậm rãi vươn tay ra, trong cơ thể họ đều có thiên đạo lực, Thần Dạ thật lo lắng nếu để họ lưu lại trong người.
Hỗn Độn chân linh chia thành ba chui vào trong lòng bàn tay ba người, chỉ chốc lát sau thiên đạo lực bắn ra như tia chớp.
Làm xong tất cả chuyện này Thần Dạ quay người lại nhìn Tà Đế nói:
Tà Đế gật đầu, đột nhiên biến mất, khi xuất hiện đã ở trên bầu trời cao, mà khu vực kia giống như lại là một thế giới khác.
Mọi người nói.
Tiểu Nha nhẹ giọng dặn dò.
Tử Huyên ôm lấy Thần Dạ, hôn trán hắn nhỏ nhẹ nói.
Lời vừa dứt thì Thần Dạ đã xuất hiện đối diện Tà Đế.
Nhìn quanh bốn phía, Tà Đế nói:
Hôm nay ta cùng ngươi đối chiến ở cửu trọng thiên này!
Đây cũng là điều ta mong đợi rất nhiều năm, ta nhất định sẽ toàn lực ứng phó!
Thần Dạ đáp.
Tà Đế tiếp tục nói:
Bất quá ta hi vọng cuối cùng là ai thắng hay bại chúng ta có thể lập ra ước định kế tiếp!
Mời nói!
Tà Đế ngưng thanh nói:
Nhìn Tà Đế, Thần Dạ thản nhiên nói:
Nghe vậy Tà Đế cười nói:
Quả nhiên chỉ sau một lát bên ngoài cửu trọng thiên, một đạo ba động cường đại cuồn cuộn tràn đến, dáng dấp như muốn đem Tà Đế kể cả Thần Dạ đều chôn vùi bên dưới.
Cảm thụ được đạo ba động kia, Tà Đế hừ một tiếng, tay áo huy động, năng lượng cuồn cuộn bao trùm tràn ra.
Bên ngoài cửu trọng thiên đột nhiên bạo phát tiếng chấn rung kịch liệt, vô số khe hở không gian không ngừng xuất hiện.
Hai đạo lực lượng cường đại va chạm, chỉ giây lát sau đã biến mất không thấy.
Ánh mắt Thần Dạ co rụt lại mạnh mẽ.
Tuy đối thủ là thiên đạo, với một kích cường đại của Tà Đế khi va chạm vào vẫn làm Tà Đế không nhịn được thối lui một bước nhỏ…Thiên đạo lực đích thật không thể khinh thường!
Nhìn ba động biến mất, Tà Đế chậm rãi thu hồi ánh mắt:
Thấy được không, đây là thiên đạo, chỗ nào cũng có lại không thể nắm lấy, chỉ cần hắn nguyện ý tùy thời tùy chỗ đều có thể vô thanh vô tức xuất hiện, cho dù là ta cùng ngươi cũng không nhận ra được quỹ tích của hắn!
Đích xác rất cường đại!
Thần Dạ thở hắt một hơi, lộ ra nụ cười tự tin:
Mất đi trói buộc, không có pháp tắc uy hiếp, cho dù thiên đạo vẫn là cao cao tại thượng nhưng đối với bản thân Tà Đế mà nói chỉ là một người đứng bên ngoài, không thể chân chính dung nhập vào trong cuộc sống của hắn.
Tà Đế cười nhẹ, nhất thời ánh mắt dâng lên tia nóng rực:
Như vậy đối với ngươi, thiên đạo là tồn tại như thế nào?
Ta?
Ánh mắt Thần Dạ đột nhiên biến thành cực kỳ sâu thẳm, giống như cả cửu trọng thiên cũng không thể dung được ánh mắt của hắn.
Sau đó Thần Dạ gằn từng tiếng nói:
Ta khác với ngươi, bởi vì thiên đạo chưa từng ở trong lòng ta. Từ khi bắt đầu khôi phục căn cơ võ đạo, trong lòng ta đã không còn sự kính ngưỡng thiên địa này, cho nên lấy thiên đạo tới giảng với ta…
Có cũng như không!
Tà Đế nghe được lời này nhịn không được hít sâu một hơi, nhìn Thần Dạ hồi lâu mới lấy lại tinh thần.
Trận gió nhất thời vang vọng đầy trời, ầm ầm quanh quẩn bên trong cửu trọng thiên…
Xa xa nhìn thấy chiêu thức của Tà Đế, ánh mắt Thần Dạ nháy mắt ngưng trọng lại.
Chứng kiến ánh mắt ngưng trọng của Thần Dạ, Tà Đế cười nói:
Nghe vậy Thần Dạ nhàn nhạt cười nói:
Tà Đế nhất thời bật cười:
Ngừng một lát Tà Đế tiếp tục nói:
------oOo------