Nguồn:
read.st
Huyền Lăng công chúa đạm mạc nói:
Sắc mặt của Thường Vị Nhiên không khỏi biến hóa không ngừng, sau một lúc bỗng nhiên không tiếng động mà cười khẽ:
Bên ngoài Tiếu Nguyệt lâu, nữ tử che mặt xuất thủ, trong Huyễn Hương cốc, bởi vì Thần Dạ, người này không giết chính mình, Thần Dạ bị Vân Thái Hư chặn đường nàng cũng có thể kịp thời chạy tới, hết thảy những thứ này hiện tại đều có thể chứng minh.
Huyền Lăng công chúa nghiêm nét mặt nói:
Thường Vị Nhiên không nhịn được mà cười khổ:
Một câu hạ định quyết tâm liền để cho Thường Vị Nhiên rất minh bạch rõ ràng tâm ý của Huyền Lăng công chúa!
Điểm này bổn cung hiểu được, nhưng ngươi hẳn là nên khắc chế chính mình, thân phận của các ngươi nhất định sẽ không có kết quả!
Chẳng lẽ thân phận của công chúa ngài là có thể có kết quả sao?
Thường Vị Nhiên hỏi ngược lại, trong thanh âm bắt đầu dâng lên một cơn tức giận.
Huyền Lăng công chúa chậm rãi lắc đầu, tựa như đang thừa nhận lời nói của Thường Vị Nhiên, nhưng thần sắc của nàng vẫn kiên định như cũ.
Thần sắc của Thường Vị Nhiên vô cùng ảm đạm lại, hiển nhiên trong lòng của nàng cũng không có lựa chọn tốt!
Huyền Lăng công chúa nhẹ khẽ thở dài một tiếng nói:
Đều là nữu tử, bổn cung rõ ràng tâm ý của ngươi, cũng thương hại tế ngộ của ngươi, nếu không phải là tình thế bất đắc dĩ, bổn cung cũng không muốn ép ngươi, ngươi thông tuệ như thế hẳn là hiểu được ý tứ của bổn cung.
Thương hại ta?
Thần sắc của Thường Vị Nhiên chợt trở nên cực kỳ bạo ngược, thanh âm kia càng hình như là từ trong địa ngục vô gian mà bay thẳng ra.
Bàn tay của Thường Vị Nhiên chậm rãi vung lên, chỉ vào Huyền Lăng công chúa mà thanh lãng cười khẽ:
Tuy hết thảy đây đều không liên quan tới ngươi, nhưng ngươi đã ở trong phương gông cùm xiềng xích này, cho nên hết thảy thuộc về ngươi, ta sẽ từng điểm từng điểm mà toàn bộ tước đoạt tới, ta muốn để cho ngươi không còn gì!
Như vậy, ngươi là đang ép bổn cung giết ngươi!
Sát cơ lẫm nhiên bỗng nhiên giống như cuồng phong thổi quét trên không trung, bốn người thân ở bên trong giờ khắc này liền là núi lửa sắp bộc phát.
Đang lúc sát cơ bạo dũng đến một cái cực hạn, tiếp đó liền là lúc đao thật thương thật đối quyết, thân ảnh của Thần Dạ lướt nhanh tới, mạnh mẽ tiến vào trong phiến hỗn loạn kia.
Bốn đạo khí cơ nhanh chóng thu hồi, lúc này Thần Dạ mới thấy được tình thế rõ ràng nơi này, mà chỉ một lát về sau, đuôi lông mày nhảy lên, trong thần sắc bất giác có mấy phần khổ sở.
Nữ tử che mặt từng đến giết Thường Vị Nhiên, trước mắt gặp nhau vì sao lại có thời điểm sống chung hòa bình, hắn tất nhiên không nghĩ tới nguyên nhân mà bốn người muốn quyết thắng thua cũng không phải là cái này, hắn càng thêm không nghĩ tới nữ tử che mặt cư nhiên là người bên cạnh Huyền Lăng công chúa.
Khó trách, khó trách!
Chỉ là Huyền Lăng công chúa tại sao muốn giết Thường Vị Nhiên?
Huyền Lăng thu lại một thân khí cơ, khiêu khích mà nhìn Thường Vị Nhiên một cái, chợt đi tới bên cạnh Thần Dạ, giống như là khi còn bé, nhẹ nhàng khoác lên cánh tay của hắn, thấp giọng nói:
Thần Dạ ca ca, lo lắng chết ta rồi.
Ta đây không phải là không có chuyện gì sao?
Tuy nguyên nhân thân phận của song phương, Thần Dạ không cách nào có hứa hẹn với Huyền Lăng, nhưng cũng không ngại ở giữa hai người ở chung với nhau khi quên đi thân phận.
Cũng như khi còn bé, sau khi Thần Dạ nhéo mũi của Huyền Lăng, cười nói với Thường Vị Nhiên:
Đa tạ ân viện thủ của Thường cô ương cùng Càn lão ngày đó.
Thần Dạ, giữa chúng ta cần phải khách khí như vậy sao?
Ở chỗ sau trong con ngươi của Thường Vị Nhiên có ghen tỵ cùng sát ý đồng thời hiện lên, nàng không thể giống như Huyền Lăng mà thân cận với Thần Dạ như vậy được, phần bất đắc dĩ này khiến cho người ta không biết có tư vị gì.
Nhưng nàng cũng là người không tầm thường, sau khi cười khẽ, xe lăn chậm rãi di động, đi tới trước người Thần Dạ, lấy ra đóa kỳ hoa mà Thần Dạ hôm đó còn chưa mang đi, đưa tới nói:
Lần này Thần Dạ thật không cự tuyệt, liền trực tiếp nhận lấy kỳ hoa, nhưng ngay sau đó cười nói:
Thường cô nương, Càn lão, mời đi vào tán gẫu đi!
Thần Dạ ca ca, Thường cô nương còn có chuyện muốn làm, đúng không, Thường cô nương?
Huyền Lăng công chúa xoay người hướng về phái Thường Vị Nhiên mà mở trừng hai mắt, ý tứ uy hiếp không cần nói cũng biết!
Ánh mắt của Thường Vị Nhiên mãnh liệt, đang ở lúc muốn nói cái gì liền bị Càn Vô Tâm nhẹ nhàng kéo lại, trong lòng Thường Vị Nhiên khẽ thở dài một tiếng, nói:
Thần Dạ gật đầu, không có lưu lại các nàng, có Huyền Lăng cùng nữ tử che mặt ở đây cũng quả thật không tốt lưu lại, huống chi nếu Huyền Lăng đã tới, hơn nữa còn mang theo nữ tử che mặt cùng nhau tới, như vậy tất nhiên là có mấy lời muốn nói với hắn, những thứ này cũng không phải là Thường Vị Nhiên có thể biết được.
------oOo------