Cách vạn dặm ở xa…
Bạch Hà Sầu yên lặng đứng trên sườn núi , xung quanh là cây cối tươi tốt tràn ngập sinh cơ . Xung quanh có chim bay cá nhảy , muông thú đông đúc .
Trong mắt hắn phảng phất đã ngây dại , hoàn toàn không biết xung quanh có động tĩnh gì , chỉ một mực nhìn xuống núi ..
Hắn nghĩ một lúc , giọng nói than thở :
Hắn chậm rãi đi xuống , cuối cùng cạnh một khu rừng , Bạch Hà Sầu nhìn thấy một “ người “
Đó là một thanh niên trẻ tuổi vóc người cao lớn , thân thể gần như hoàn mỹ tràn đầy sức sống
Mà càng quan trọng hơn … nam nhân hoàn toàn khỏa thân
Tuy khỏa thân nhưng ánh mắt hắn lại không có nửa điểm ngần ngại , nhìn Bạch Hà Sầu đi xuống sắc mặt cũng không thay đổi , chỉ bình tĩnh nhìn tiếp mà thôi
Nam nhân này nhìn một lúc lâu mới mở miệng nói – có lẽ vì thế giới này chỉ có một mình hắn , do đó âm thanh hắn phát ra hơi vụng về , nhưng ngôn ngữ phát ra Bạch Hà Sầu lại chưa từng nghe thấy
Thế mà … Bạch Hà Sầu lại hiểu được !
Ngươi … đã tới
Ta đã tới
Bạch Hà Sầu thở dài , cũng dùng ngôn ngữ của nam nhân này nói ra
Nam nhân mỉm cười rất hồn nhiên :
Bạch Hà Sầu vô ý sờ lên mặt mình
Hình dạng thay đổi ? Ta lúc trước hình dạng thế nào ?
Thần!
Thần...
Một chữ phảng phất đáng cười
Nhưng lúc này Bạch Hà Sầu lại cười không nổi
Hắn gật đầu :
Hai người nhìn nhau hồi lâu không nói gì , chỉ yên lặng đứng đó
Sau đó , ánh mắt Bạch Hà Sầu có một tia ấm áp :
Ở đây , ngươi thích không ?
Thích
Vui vẻ ?
Vui vẻ ! Nơi đây là … nhà !
Bạch Hà Sầu cười , ánh mắt của hắn cùng nam nhân này có vài phần giống nhau
Là “ nhà “ …
Hắn chuyển mình , nói :
Ta định mang ngươi đi , nhưng nếu ngươi thích ở đây ta sẽ đổi ý
Ta thích ở đây
Nam nhân này không do dự trả lời
Bạch Hà Sầu đột nhiên cảm thấy trong lòng như trút được tảng đá , buông bỏ được gánh nặng của mình
Hắn nghĩ một lúc , lại nói :
Nam nhân này ngồi xuống suy nghĩ một lúc , sau đó ngẩng lên , ánh mắt rất chân thành :
Ta thấy … ở đây rất cô đơn . Tuy nơi này có sống có núi , có chim có thú làm bạn ta . Nhưng , ta vẫn thấy cô đơn , vì chúng không phải đồng loại của ta
Ở đây.
Nam nhân này chỉ vào tim mình nói :
Ánh mắt hắn có một tia mờ mịt :
Bạch Hà Sầu cười , vỗ vai nam nhân này :
Nói xong , hắn đặt tay trước ngực nam nhân này , sau đó một chùm sáng lóe lên , trên tay hắn đã có thêm một vật màu trắng
Bạch Hà Sầu mỉm cười
Nam nhân này có chút mờ mịt sờ lên lồng ngực không chút thương tổn của mình
Bạch Hà Sầu thở dìa , cầm khúc xương này cắm trên mặt đất , sau đó giơ tay khẽ điểm !
Vạn vật ở đó , từ sông núi tới chim muông đều có một luồng sinh mạng ngưng tụ lại chảy qua – thậm chí nam nhân này cũng có
Những tia sáng này chậm rãi tụ vào khúc xương kia , rất nhanh hóa thành một thân hình
Tóc dài , khuôn mặt nhu hòa , thân hình tha thướt ……
Đây là một nữ nhân , một thiếu nữ
Nữ nhân này mở mắt , sinh mạng của nàng mới bắt đầu , ánh mắt có một tia sợ hãi . Nhưng sau đó tựa hồ theo bản năng , nàng đứng dậy nhìn Bạch Hà Sầu , lại nhìn nam nhân trẻ tuổi kia … Cũng theo bản năng , nàng cảm thấy người này mới là đồng loại của mình , nên đi tới sợ sệt núp sau lưng hắn
Ánh mắt Bạch Hà Sầu có chút phức tạp
Nói xong , hắn lắc đầu rời đi
Từ trên không rơi xuống vài câu nói của hắn :
Adam bước lên mấy bước , hô to :
Bạch Hà Sầu ở trong mây , hắn tự nói , đương nhiên Adam không nghe được
( Chỗ này copy từ kinh thánh , khỏi giải thích nhé )
Là ảo giác sao ?
Nhất định là thế rồi…
Hắn thấy những hình ảnh ngắt quãng lại chớp lên , chỉ là lần này chân thực hơn trước nhiều !
Hắn thấy “chính mình ” giẫm trên vai một thiếu niên khác dòm vào trong cửa sổ , nhìn trộm một thiếu nữ mỹ lệ đang tắm
Hắn thấy “chính mình ” vác hành lý rời khỏi thôn trang , trên sườn núi thiếu nữ mỹ lệ đó rơi lệ
Hắn thấy “chính mình ” cưỡi chiến mã dẫn quân lao về phía địch nhân , kèn hiệu vang lừng !
Hắn thấy “chính mình ” đứng trong một tòa điện to lớn gặp mặt một cô gái xa lạ . Mà khuôn mặt quen thuộc kia lại không ở đây !
Cuối cùng … hắn thấy nàng , nhưng tóc nàng chỉ sau một đêm đã biến thành màu bạc , bị cắt ngang vai . Khuôn mặt của nàng không có đơn thuần ngây thơ , chỉ có lạnh lùng – Lolita , biến thành Messiah
Hắn thấy “chính mình ” cưỡi ngựa xung phong , sau lưng là 12 kỵ sĩ thề chết tùy tùng . Messiah cũng nằm trong số đó , tay nàng giơ cao một lá cờ hoa bụi gai
Hắn thấy “chính mình ” hoàn thành đại nghiệp , cử hành hôn lễ , biến Messiah thành hoàng hậu ..
Nhưng Messiah lại xách trường kiếm đâm thẳng vào ngực mình !
Ngươi biết không ! Ta đợi ngày này đã lâu ! Mỗi lần thấy ngươi tiến thêm một bước đến đích , ta lại càng kích động ! Càng chờ đợi ! Bởi vì ! Ta hận ngươi !
Đỗ Duy cảm thấy trong lòng đau xót
Hắn thấy chính mình nhè nhẹ vươn tay đẩy lưỡi kiếm ra , giọng nói tràn ngập bi thương :
Lolita… Messiah .. Nàng thật sự muốn giết ta ?
Trái tim … Ta chưa nói với nàng , ta căn bản là không có tim !
Messiah kinh ngạc nhìn “chính mình ” đẩy lưỡi kiếm ra , sau đó miệng vết thương bắt đầu liền lại !
Sau đó , nàng bật cười
Messiah cười tuyệt vọng , vẻ mặt thê lương :
Nói xong , nàng quay kiếm lại tự đâm vào ngực mình
Nói xong, nàng gục xuống trong vũng máu
Đỗ Duy thấy “chính mình ” ôm thi thể Messiah đi vào quảng trường dưới bạch tháp , dùng “mặt trời vĩnh cửu “ tạo ra một không gian độc lập
Hắn thấy “chính mình ” tan nát cõi lòng mà rời đi
Nhưng khi thân hình hắn vừa biến mất , lại có một cánh tay nhè nhẹ mở nắp quan tài ra . Semel - không phải gọi là “nữ thần “ xuất hiện
Nữ thần đưa tay lên mí mắt Messiah , tức thì nàng khẽ rên lên một tiếng tỉnh lại
Đỗ Duy lại thấy Messiah đi ra khỏi quan tài , ánh mắt tràn đầy u oán , nàng dùng ngón tay khắc lên quan tài một dòng chữ
Thế là , một ngàn năm sau trên thế giới xuất hiện 2 cô gái : Lolita và Messiah
Bất quá , lúc này tên các nàng là Vivian và Joanna
Thuật thu lấy linh hồn rút linh hồn Messiah từ kiếp trước ra
Thuật chia cắt linh hồn lại biến nàng thành 2 nhân cách độc lập
Hai loại ma pháp này đều là sở trường của lão Chris . Nhưng lão Chris lại học từ ma thần
Nếu lão Chris học được , vậy nữ thần cũng học được – dù sao , năm đó ngay cả bí mật của ma thần nàng cũng biết , học trộm một hai cái ma pháp cũng không khó
Thình thịch !
Thình thịch !
Tim đập càng lúc càng nhanh ! Là ảo giác sao ?
Là ảo giác rồi .
Đỗ Duy đột nhiên cảm thấy buồn cười
Hắn liều mạng chạy trốn , muốn thoát khỏi vận mệnh của Aragorn . Hắn luôn cho rằng mình là người duy nhất đầu thai
Thế mà giờ lại phát hiện , mình không phải duy nhất nữa !
Lolita … Messiah … Vivian …. Joanna
Sau cùng , Đỗ Duy mở mắt
Trên người hắn , trước sau vẫn cắm hai thanh dao nhọn
Vivian và Joanna vẫn đứng đó , ánh mắt tràn đầy chấn kinh tuyệt vọng !
Ánh mắt các nàng đã không còn vẻ lạnh lùng như trước , thay vào đó là ánh mắt mà Đỗ Duy quen thuộc
Nicole mặt đằng đằng sát khí đã đứng ngay cạnh hắn , sít sao nhìn 2 nàng – nếu giờ này nữ vương Medusa còn chút ma lực , chỉ sợ Vivian và Joanna đã biến thành tượng đá
Vivian run rẩy nói , vội nhào tới Đỗ Duy , nhưng bị Nicole hung hăng đẩy ra
Joanna cũng ngây dại nhìn đoản kiếm cắm vào ngực hắn , chính là do nàng tự tay đâm vào ..
Thật sự là mình tự tay đâm vào ?
Mình tự tay đâm vào ?
Vì sao ?
Vì sao lại thế ?
Semel- nữ thần mỉm cười
Nàng hơi than thở :
Ta cho các ngươi cơ hồi . Vivian , Joanna … Lolita , Messiah !
Cơ hội cái gì ! Cơ hội cái gì !
Joanna điên cuồng nhảy lên phía nữ thần , nhưng nữ thần chỉ liếc mắt một cái , nàng đã bị hất bay xuống
Ánh mắt nữ thần như nhìn vào quá khứ :
Tiếng của nàng đột nhiên lãnh khốc vang lên :
Nhưng , ta là thần ! Thần không có tình cảm !
Buồn cười . Nói hươu nói vượn
Tiếng nói lạnh lùng giễu cợt vang lên . Đỗ Duy ngồi dậy , trước ngực sau lưng vẫn cắm dao , vết thương vẫn chảy máu , nhưng không có vẻ gì là sắp chết cả
Thậm chí , hắn nhíu mày cắn răng rút 2 thanh đao ra , cũng không có vẻ gì là đau đớn
Cuối cùng , hắn thở dài :
Đỗ Duy đứng lên , chỉ vào mũi mình
Dừng một chút , hắn chậm rãi cười :
Đáng tiếc , hay đúng hơn là may mắn , ta không làm thế !
Ta rất cố chấp ! Cho dù là chuyển thế , ta cũng bảo trì nhân cách độc lập của mình . Cho dù là kiếp trước , ta cũng không muốn chịu sự khống chế của hắn ! Cho nên , ta cự tuyệt trái tim của Aragorn , cự tuyệt dung hợp với Aragorn . Ta vứt bở sức mạnh của Aragorn , mà thu hoạch là : ta là Đỗ Duy !
Hơn nữa ….
Đỗ Duy cười , chỉ vào ngực mình :
Giọng nói của hắn có chút giễu cợt :
Hắn nhìn nữ thần , giọng nói càng lúc càng lạnh lẽo :
Hắn thở dài :
Ngươi khiến lão già say đắm nghiên cứu ma pháp ấy yêu mình , sau đó cùng hắn đi ngao du thiên hạ , tìm kiếm bí ẩn Aragorn lưu lại . Dần dần , ngươi đưa Gandalf lên con đường kế thừa nguyện vọng của Aragorn ! Ngươi làm vậy để chuẩn bị một người chỉ đường cho ta ! Để sau này , tại nhà Rowling ta gặp được Gandalf…
Giọng nói của hắn có chút giễu cợt :
Ngươi mạnh hơn Aragorn nhiều , vì ngươi nhìn được xa hơn hắn , nắm bắt so với hắn càng chuẩn hơn
Đáng tiếc … ngươi tính được tương lai , nhưng không tính được lòng người !
Hắn cười bi thương :
Nữ thần không nói
Một lúc lâu sau , nàng cười lạnh :
Đỗ Duy cười khổ :
Không sai . Từ điểm đó mà nói , ngươi thắng thật . Kết cục đằng nào cũng là vậy , sống chết của ta ngươi không quản , ngươi chỉ thích đùa giỡn con người mà thôi . Vì thế … ngươi thắng
Vậy ngươi còn cười được ?
Nữ thần nhíu mày nhìn Đỗ Duy
Lúc này , Vivian và Joanna mặt đầy nước mắt , kinh khủng nhìn Đỗ Duy không biết nên làm gì
Đỗ Duy tiến tới , ôm chặt hai người , ôn nhu nói :
Dừng một chút , hắn xoa xoa ngực , nói :
Vivian và Joanna lại càng khóc lớn
Trên không , Bạch Hà Sầu cuối cùng đã trở lại , vươn tay vuốt nhẹ một cái , vết thương của Đỗ Duy đã liền lại
Đỗ Duy nhìn Bạch Hà Sầu , cười nói :
Ta còn tưởng ngươi chạy mất rồi cơ
Đi gặp một người
Bạch Hà Sầu nhàn nhạt đáp
Ngươi … nhớ ra được gì ?
Một chút
Bạch Hà Sầu cũng không nói nhiều , mà Đỗ Duy cũng hiểu được
Bạch Hà Sầu phảng phất nhìn thấu vẻ mặt của Đỗ Duy , cười :
Nói xong , hắn bỏ qua Đỗ Duy đi tới trước mặt nữ thần
Hai tuyệt đỉnh cường giả ân oán vạn năm , cuối cùng mặt đối mặt
Một lúc sau , Bạch Hà Sầu nhẹ nhàng nói :
Kỳ thật , ta nên cám ơn ngươi
Ngươi …
Nữ thần có chút cảnh giác
Ta nói ta nên cám ơn ngươi . Là Bạch Hà Sầu ta cám ơn ngươi , không phải cái tên vạn năm trước kia
Bạch Hà Sầu ta cả đời theo đuổi sức mạnh cường đại nhất . Nhưng vạn năm trước , ta cũng không phải mạnh nhất . Cám ơn ngươi cắt rơi sừng của ta , khiến ta mất đi thần lực . Ngươi lấp kín một cánh cửa , khiến ta không thể không tìm đường khác để đi
Giọng nói Bạch Hà Sầu rất bình tĩnh :
Nói xong , hắn chỉ vào thế giới này :
Ngươi xem , thế giới này là do ta năm đó sáng tạo ,có cấm chế của ta lưu lại . Hiện tại ngươi lại có thể ở đây thi triển thần lực , chứng tỏ ngươi mạnh hơn ma thần vạn năm trước rồi . Ta biết , ngươi đoạt đi thần cách của bọn họ
Cho nên ta mới có lòng tin đánh bại ngươi
Nữ thần cười lạnh :
Ta mới có lòng tin đến nơi này !
Cho nên ngươi sai rồi
Bạch Hà Sầu nhàn nhạt nói :
Ánh mắt nữ thần lạnh như băng :
Ta muốn con của ta !
Nó sống ở đây rất tốt . Ở đây rất trong sạch , không cần quấy nhiễu hắn
Bạch Hà Sầu cười khẽ , lại xoay người nhìn Đỗ Duy :
Đỗ Duy liếc hắn một cái :
Hai tuyệt đỉnh cường giả mạnh nhất cả vạn năm đại chiến ! Sao có thể bỏ không xem được ?
Không nghĩ ngươi cũng tục như vậy
Bạch Hà Sầu lắc đầu , giọng nói kiên quyết :
Bạch Hà Sầu vỗ vai Đỗ Duy , sau đó một tia lực lượng ôn nhu chảy vào người hắn
Hắn cười rất chân thành :
Câu này mang ý giễu cợt rõ ràng , khiến Đỗ Duy cười khổ
Bạch Hà Sầu chỉ một lớp mây mù phía sau :
Đi ra đi . Hai người bọn ta đánh nhau , không muốn bị ai nhìn
Rất tốt !
Nữ thần cũng đồng ý :
Đỗ Duy trong lòng vừa động :
Bạch Hà Sầu cười :
Câu cuối cùng này của hắn mang theo tự tin vô bờ
Đối với vương quốc liên hiệp Nam Dương , hôm nay là một ngày lịch sử !
Thần sơn ngủ say bao năm , đột nhiên thức tỉnh !
Núi lửa phun trào , nham tương bay cao hàng ngàn thước !
Tro bụi tung lên , khói lửa đầy trời , nửa tháng không tan
Bộ lạc dưới chân núi dời đi , mà sau này mọi người quay về phát hiện thần sơn đã biến đổi !
Dung nham phun ra thay đổi cả trăm dặm địa hình . Vị trí nước hồ đã biến thành cái hố to
Núi lửa bùng nổ khiến thần sơn cao thêm cả trăm thước , mà núi xung quanh bị phá đi 3 phần !
Khi thần sơn bình yên trở lại , vô số bộ lạc phái ra tế tự tiến tới làm các nghi lễ thỉnh cầu , mong thần linh thương xót không giáng tội con dân trên đảo
Đương nhiên mấy cái này đã không liên quan gì tới Đỗ Duy
Nói thêm một chút , một canh giờ trước khi núi lửa bùng nổ , Đỗ Duy còn đang chậm rãi dung hợp thần lực
Joanna cẩn thận hỏi một câu
Cả Joanna và Vivian đều có chút áy náy không dám cùng Đỗ Duy nói chuyện , đối với việc mình vừa làm trong đó vẫn canh cánh trong lòng
Đỗ Duy cười nói
Thần thú vẫn hôn mê bị ném trên mặt đất – theo lời Bạch Hà Sầu nói , lực lượng của nó bị phong ấn , còn xa mới trở thành thần thú được nữa
Lão Bạch nói không sai , thần cấp , căn bản là đi sai đường rồi
Ngoài ra bên mình hắn , còn có Lam Hải Duyệt , lão Chris , giáo hoàng , Rosetta
Lão Chris biểu tình rất lạnh lùng , tựa hồ có chút không cam tâm . Chẳng qua lão Bạch nói , lão Chris từ nay về sau sẽ không tìm cách tính kế mình nữa
Còn về giáo hoàng ….
Đỗ Duy không chút hảo ý đứng trước mặt :
Giáo hoàng cảnh giác nhìn Đỗ Duy :
Ngươi có ý gì ?
Ý của ta là , giáo hoàng bệ hạ đột nhiên mất tích 4 ,5 năm , ngài nghĩ đế quốc biến thành dạng gì rồi ?
Giáo hoàng trầm mặc không nói
Ánh mắt Đỗ Duy nghiêm túc :
Nói xong , hắn thở dài
Giáo hoàng còn muốn nói gì , đột nhiên cảm thấy sau lưng mát lạnh
Một thanh đoản kiếm đã đâm vào tim hắn
Rosseta mặt không biểu tình , nhìn lưỡi kiếm
Giáo hoàng chậm rãi gục xuống, Đỗ Duy lại cúi tới , kề vào tai hắn nói một câu cuối cùng :
Kỳ thật , ta sớm muốn giết ngươi
Vì … vì sao …
Ta biết ngươi nhất định muốn hỏi rõ … tiếc là ta không có thời gian giải thích . Ngươi nhớ kỹ một cái tên này đi : Quattro Bajeena : Phụ thân hắn là một nhân viên thần chức , vì địa vị của mình mà giết chết mẫu thân của hắn
(Xem lại các chương 379 để biết về thằng cha này , mình phải đọc lại cả bộ mới tìm ra được nó là ai đấy =.= )
Trong mắt giáo hoàng lóe lên một tia dị dạng , tựa hồ muốn nói gì , nhưng cuối cùng nhắm mắt qua đời
Đỗ Duy thở dài , nhìn mọi người :
Lời này không có ai trả lời
------oOo------