Nguồn:
read.st
Đỗ Duy tim đập nhanh hẳn, ánh mắt nhìn vào Bạch Hà Sầu cũng có phần mê ly.
Bạch Hà Sầu dứt khoát bỏ rơi lão Chris đang quỳ trên mặt đất không buồn quản, đi tới trước mặt Đỗ Duy, híp mắt lại nhìn vào Đỗ Duy, lắc đầu nói:
Ngươi bị thương rất nặng.
So với thương thế của mình, ta càng hiếu kỳ đối với ngươi.
Đỗ Duy cười khổ, do dự một lát rồi nói:
Bạch Hà Sầu mỉm cười, trong lòng Đỗ Duy cũng buông lỏng - chí ít khi hắn cười trông vẫn như trước.
Bạch Hà Sầu vươn tay đặt lên người Đỗ Duy, hắn nhíu mày, cũng không thấy tay hắn có động tác gì song thân thể Đỗ Duy lập tức thả lỏng, phảng phất như từ trong vô hình, một sợi dây thừng từ những vết thương toát ra.
Bạch Hà Sầu lắc đầu nói:
Dừng một lát, Bạch Hà Sầu lại nói tiếp một câu:
Đỗ Duy lắc đầu:
Lực lượng của ta không tính là của mình mà cũng không tính là thần cấp chân chính. Nếu không như vậy cũng đã không bị đánh thê thảm thế này.
Thần cấp.
Ngữ khí Bạch Hà Sầu có phần không cho là đúng:
Đỗ Duy không nói gì được trong lòng nghĩ: những lời này cũng chỉ có lão già nhà ngươi mới có tư cách nói thôi.
Sau đó hắn cười nói:
Ta còn đang lấy làm lạ… Sao ngươi lại ở đây, ở Nam Dương?
Sắc mặt Bạch Hà Sầu cũng thật cổ quái, hắn như đang tìm tòi gì đó:
Đỗ Duy cũng không hiểu:
Sắc mặt Bạch Hà Sầu càng thêm quái dị, hắn chỉ vào đầu mình nói:
Nói xong, Bạch Hà Sầu không ngờ cứ như vậy tùy tiện ngồi xuống bên cạnh Đỗ Duy.
Đám người giáo hoàng và thiên sứ xung quanh đều có thần sắc dị thường, mọi người đều đã thụ thương, mắt thấy Bạch Hà Sầu chỉ hai ba đòn đã đánh bại thú thần cường đại, lúc này không biết mình nên làm gì, tự xử, đi, hay là ở?
Ngược lại Lam Hải Duyệt thần sắc thong dong nhìn Bạch Hà Sầu một cái:
Bạch Hà Sầu nhíu nhíu mày, gật đầu một cái:
Đỗ Duy nhìn ra giữa hai hàng mi của Bạch Hà Sầu như có tâm sự cổ quái, bèn tiếp tục nói:
Nói xong, Đỗ Duy nhìn thú thần còn nằm trong đống đá vụn, thú thần bị thương đến mức như chỉ còn một hơi thở, nửa tỉnh nửa mê.
Bạch Hà Sầu nghĩ một chút rồi nhìn Đỗ Duy nói:
Nói xong cũng không nhìn sắc mặt Đỗ Duy, Bạch Hà Sầu tự mình nói tiếp:
Nói tới đây, không biết vì sao Bạch Hà Sầu lại lắc đầu, thở dài, tựa hồ có vẻ thất vọng.
Đỗ Duy cảm thấy buồn cười:
Ánh mắt Bạch Hà Sầu khẽ chớp:
Sắc mặt hắn lạnh lùng, trong giọng nói mang theo một vẻ khinh thường nhàn nhạt:
Thanh âm hắn càng lúc càng lãnh đạm:
Nhìn Đỗ Duy một cái, Bạch Hà Sầu tựa hồ có phần bất lực:
Thần cấp cũng chẳng có gì đáng nói…
Đỗ Duy nghe xong câu này lại không khỏi nhìn qua Hector cơ hồ bị đánh tàn phế, nuốt một ngụm nước bọt - Bạch Hà Sầu quả thực có tư cách nói câu này.
Bạch Hà Sầu thở dài:
Nói tới đây, hắn phảng phất như đang cười:
Đỗ Duy hơi mở miệng, cuối cùng cũng không nói rõ mọi chuyện, nếu nói thực cho lão Bạch những vị thần ở nơi này là mình hiện tại, lão Bạch nhất định sẽ rất thất vọng.
…Ngoài ra… ta du lịch một mình ở đại lục, mỗi lần suy tư về đỉnh phong lực lượng lại ẩn ẩn cảm giác như mình có thể nghĩ được điều gì, song luôn không nắm bắt được. Nhưng ta cũng cảm giác được lực lượng của mình quả thực đang tăng lên, trong lòng như có thứ gì hô hoán, nói với ta phải tới phía Nam…
Cho nên ngươi mới nói với ta không biết vì sao lại một mình chạy tới Nam Dương?
Đỗ Duy thở dài một hơi.
Hắn nhíu mày, lại tiếp tục hỏi:
Bạch Hà Sầu phảng phất như đang cười:
Đỗ Duy càng không hiểu:
Bạch Hà Sầu không trả lời câu hỏi của Đỗ Duy, hắn cúi đầu suy tư một lúc:
Lực lượng đỉnh phong ngươi nghĩ rốt cuộc là gì?
Làm sao ta biết được.
Đỗ Duy lắc đầu:
Ta hiện giờ còn chưa đứng trước bậc cửa thần cấp đấy.
Thần cấp… Vốn nó đã sai rồi!
Bạch Hà Sầu đột nhiên nói ra câu này, lại khiến trong lòng Đỗ Duy chấn động.
Khi Bạch Hà Sầu nói ra câu này, ẩn ẩn một cỗ tự tin và uy nghiêm, ánh mắt cũng càng thêm chắc chắn.
Đỗ Duy ngẩn ngơ:
Sai rồi?
Sai rồi! Đều đi sai đường rồi!
Vị tuyệt thế cường giả này cười lạnh:
Nói xong, Bạch Hà Sầu vươn một ngón tay ra, giơ nhẹ ra trước mắt Đỗ Duy, sau đó không đợi Đỗ Duy phản ứng lại, hắn đột nhiên vung tay lên chém thẳng vào ngón tay mình.
Vô thanh vô tức, Bạch Hà Sầu không ngờ lại chém đứt ngón tay mình tới tận gốc! Ngón tay đứt kia rơi trên mặt đất, miệng vết thương máu tươi chảy ròng ròng.
Đỗ Duy giật mình:
Ngươi làm gì vậy?
Cho ngươi xem xem cái gì mới thực sự là đột phá bên trên lĩnh vực!
Sau đó, ngay trước mắt Đỗ Duy, đột nhiên không một tiếng động, vô số điểm sáng như bụi phấn trong không khí nhanh chóng tụ tập vào chỗ đứt nơi ngón tay Bạch Hà Sầu, không bao lâu sau đã tạo thành một ngón tay mới!
Đỗ Duy kinh ngạc:
Bình thường mà nói, đối với cường giả trên thánh giai, sau khi thụ thương đều có thể tự khôi phục, chỉ có điều tốc độ khôi phục có nhanh có chậm, tới khi đạt đến thần cấp, năng lực khôi phục trở nên cực kỳ kinh người.
Song nhẹ nhàng thoải mái như Bạch Hà Sầu, hơn nữa hắn lại như không cần chú ý thi triển bất cứ thứ lực lượng gì! Đây mới là điểm quan trọng nhất!
Bạch Hà Sầu cười nói:
Đỗ Duy hơi há miệng…
Bạch Hà Sầu cười rất bình tĩnh, song thái độ bình tĩnh này lại càng khiến hắn trở nên cao thâm khó lường.
Giọng điệu Bạch Hà Sầu rất chậm, phảng phất như đang thong thả kể chuyện:
Không buồn để ý tới vẻ kinh ngạc của Đỗ Duy, Bạch Hà Sầu cười lạnh một tiếng:
Đỗ Duy nghe mà ngây ngẩn, hoàn toàn không nói được một lời nào!
Điên cuồng!
Đây đúng là một cách nghĩ điên cuồng!
Ánh mắt Bạch Hà Sầu càng lúc càng sáng lên, con ngươi hắn lóe lên một tia kích động:
Đây mới thực sự là vĩnh hằng bất điệt!
Vĩnh hằng... Bất diệt...
Đỗ Duy nhịn không nổi thì thào nhỏ giọng nhẩm lại.
Bạch Hà Sầu hờ hững cười nói:
Đỗ Duy không nhịn nổi, thanh âm hơi run rẩy, nói:
Bạch Hà Sầu như đang cười nói:
Đỗ Duy chỉ cảm thấy đầu óc ong lên một tiếng!
Hắn… hắn mới thật sự là thần! Thần cấp chân chính!
Hector gì, Ares gì gì, Artemis gì gì đó! Tự xưng thần song về mặt bản chất chẳng qua chỉ là một “bản phóng đại” của lĩnh vực mà thôi!
Nhưng Bạch Hà Sầu trước mặt thì khác!
Thế giới bất diệt ta cũng bất diệt!
Đây mới là thần chân chính!
Đỗ Duy nuốt một ngụm nước bọt:
Sắc mặt Bạch Hà Sầu đột nhiên hơi biến đổi, bỗng lộ vẻ cổ quái và lúng túng.
Cường giả cô ngạo này lại bỗng lộ vẻ thất bại:
Vẻ mặt hắn càng trở nên cổ quái:
Sắc mặt hắn càng lúc càng khó coi, nhìn Đỗ Duy một cái, do dự một lát rồi nhỏ giọng hỏi một câu:
Ong!
Trong đầu Đỗ Duy như nổ tung, trong nháy mắt như hiểu ra điều gì đó!
Ta không phải ta?
Không phải ta, vậy là ai ?
Đỗ Duy nhìn lão Chris đáng thương đang quỳ bên cạnh rồi lại nhìn Bạch Hà Sầu một cái.
Hắn lại nhìn sang lão Chris, vẻ mặt cười so với khóc còn khó coi hơn:
Lão già, ngươi nói xem… Hắn là ai? Là chủ nhân của ngươi hay là con trai chủ nhân của ngươi?
Là chủ…
Lão Chris còn chưa nói xong, Bạch Hà Sầu đã lạnh lùng ngắt lời.
Nhìn vẻ kiên quyết của lão Bạch, trong lòng Đỗ Duy đột nhiên nảy sinh cảm giác đồng bệnh tương liên.
Chẳng phải sao? Trong số rất nhiều người cũng chỉ có Đỗ Duy mới từng trải qua loại cảm giác buồn bực “ta không phải ta” này!
Vấn đề của Bạch Hà Sầu có vẻ còn phức tạp hơn mình một chút.
Nếu hắn là ma thần… Vậy chẳng phải đột nhiên lại có thêm một đứa con?
Đỗ Duy vươn ngón tay ra chỉ vào hồ bạc đã tách ra, ma pháp trận vẫn còn duy trì như trước, nước hồ yên lặng tách sang hai bên, phía dưới là vực sâu u tối, không biết thông tới đâu.
Bạch Hà Sầu cười cười:
Hắn suy nghĩ một lát:
Bạch Hà Sầu nói rất bình tĩnh, song Đỗ Duy càng nghe sắc mặt lại càng không đúng!
Đỗ Duy ngạc nhiên hỏi:
Sắc mặt hắn đầy vẻ kinh hãi:
Bạch Hà Sầu nhíu mày:
Cái gì mà hơn nửa năm, chính xác là đã qua hơn ba năm. Ta cũng lấy làm lạ, sao bộ dáng ngươi tựa hồ không chút thay đổi. Hơn ba năm nay ngươi ở đại lục Roland có tốt không? Không ngờ ngươi còn rảnh rỗi mà chạy tới đây… Chẳng lẽ những tội dân kia đã bị ngươi đánh bại rồi?
Ba! Ba… Hơn ba năm!
Đỗ Duy chẳng quản tới đau đớn trên người, đột nhiên nhảy dựng lên, tiếp theo đó kêu thảm một tiếng ngã thẳng xuống đất.
Ba... Năm!!!
------oOo------