Nguồn:
read.st
Thấy đối phương bá đạo như vậy Nhiếp Khiếu Thiên đành phải thỏa hiệp.
La Vũ đột nhiên nhếch miệng, trên mặt nở nụ cười nghiền ngẫm.
Nhiếp Khiếu Thiên giật mình.
Mỗi người một trăm vạn là hai trăm vạn, đem cả Nhiếp gia ra bán cũng không có nhiền tiền như vậy a.
Đột nhiên bên ngoài vang lên một tiếng cười nhạt, Nhiếp Vân đi tới.
Lời này vừa vang lên trong đại điện thì tất cả mọi người ngây ngốc, mà ngay cả Nhiếp Khiếu Thiên cũng không có kịp phản ứng đã ngây người tại chỗ.
Nhiếp Vân dám nói lời này với người La gia Thần Phong thành, chẳng lẽ không muốn sống hay sao?
Phải biết rằng mặc dù hiện tại Nhiếp gia có một cường giả Khí Tông, nhưng mà so với đại gia tộc lâu năm, sừng sững như La gia mà nói quả thực là trên trời dưới đất, không thể đứng cùng nhau. Nói như vậy quả thực là muốn chết.
La Vũ và La Thần dường như còn chưa nghe rõ cho nên lên tiếng:
Ngươi nói lại lần nữa?
ha ha, ở đây ta có hai đống phân, trên đường đi nếu các ngươi đói thì có thể ăn một miếng, so với tiền tài gì còn sảng khoái hơn a. Đừng có khách khí, cầm lấy đi.
Nhiếp Vân làm như không thấy ánh mắt giết người của hai người, hắn cười ha hả, nghênh ngang đi vào trong đại điện, tùy ý ngồi một cái ghế ở trên cao.
La Vũ không ngờ lại đột nhiên xuất hiện một thiếu niên dám nói như vậy, hắn tức tới mức như nổ phổi, sắc mặt dữ tợn, trên trán nổi lên gân xanh, lại quay đầu nhìn về phía Nhiếp Khiếu Thiên rồi nói:
Nói xong La Vũ vỗ bàn đứng dậy, lửa giận như là hỏa diễm bay thẳng lên chín tầng trời.
Nghe thấy đối phương nói lời hung ác như vậy, Nhiếp Khiếu Thiên biến sắc, vội vàng đánh mắt nhìn về phía nhi tử, nói:
Vân nhi, hai vị này chính là thiếu gia của La gia Thần Phong thành. La gia Thần Phong thành cho dù ở trong đế quốc cũng là gia tộc xếp thứ ba, chỉ là lần này có chút khó khăn cho nên mới tới vay tiền, còn không mau xin lỗi hai người?
Xin lỗi? Không cần phải nói lời xin lỗi, các ngươi chứ chờ xem quân đội của đế quốc có thể làm được gì đi.
La Vũ ngắt lời Nhiếp Khiếu Thiên, hắn bước ra khỏi chỗ ngồi, đi tới chính giữa đại điện, sắc mặt dữ tợn nhìn về phía Nhiếp Vân, nói:
Cho dù là đại gia tộc trong đế quốc cũng không thể tùy ý bắt nạt kẻ yếu, nếu không sẽ trở thành chuyện để người ta đàm tiếu.
Nhưng mà câu nói đầu tiên của La Vũ đã đổ tội danh lên đầu Nhiếp gia, chỉ cần liên quan tới yêu tộc, cho dù Nhiếp gia có bị diệt tộc thì cũng tuyệt đối không có ai dám nói câu gì.
Đây gọi là quyền lực, là thế lực.
La Vũ đứng cách Nhiếp Vân không xa, vẻ mặt dữ tợn nói.
Hắn muốn dùng thiếu gia Nhiếp gia này lập uy.
Từ đó để cho người Nhiếp gia biết rõ quyền uy của La gia hắn không thể bị khiêu khích.
Nhiếp Vân ngồi đó, không thèm động đậy, chỉ cười nhạt một tiếng.
Nghe nhi tử nói lời này, triệt để đắc tội với hai vị thiếu gia La gia trước mắt, Nhiếp Khiếu Thiên thiếu chút nữa bị dọa cho bất tỉnh.
Đại trưởng lão mới vừa rồi bị đả thương hai mắt cũng trợn lên, dường như tùy thời sẽ rơi xuống mặt đất, trong miệng lập tức thì thào:
Xong, xong rồi. La gia nhất định sẽ diệt sát toàn bộ Nhiếp gia chúng ta...
Đi chết đi.
La Vũ không ngờ tới đối phương chẳng những muốn cho mình ăn phân, mà còn muốn thái hành cho mình, hắn tức giận vô cùng, một cỗ hỏa diễm từ trong đáy lòng thiêu đốt lên, dường như tùy thời đều có thể bạo tạc, nổ tung....
Trước đó hắn gặp cường giả Chí tôn, bản thân tự nhận không may cũng thôi đi. Một thiếu gia của tiểu gia tộc mà cũng dám nói như vậy, quả thực là tội không thể tha thứ.
Miệng rít một tiếng, La Vũ đánh một chưởng về phía Nhiếp Vân.
Lần này lực lượng Binh Giáp cảnh không hề giữ lại mà phóng ra, chân khí hùng hậu tạo thành một cự chùy lớn bằng vạc nước trên không trung, hung hăng đập vào đầu Nhiếp Vân. Dường như chỉ cần bị đập trúng, mặc kệ thực lực ngươi mạnh thế nào cũng sẽ lập tức bị biến thành một đống bùn nhão, chết oan chết uổng.
Nhìn thấy chiêu này đánh úp lại, Nhiếp Vân cười nhạt một tiếng. Hắn nhận ra chiêu số này, tay phải đẩy về phía trước, lập tức ngăn cản chiêu này ở bên ngoài.
Nhìn thấy đối phương ngăn cản công kích của mình, lúc này La Vũ mới biết thực lực của đối phương, Binh Giáp cảnh sơ kỳ đỉnh phong.
Bằng vào tuổi ấy đã có thực lực này quả thực không kém, thế nhưng so với hắn còn kém quá xa.
Cười lớn một tiếng, La Vũ lần nữa đạp bước về phía trước, hai tay vung vẩy, đồng thời đánh ra.
------oOo------