Nguồn:
read.st
Lặn lội đường xa, sức chịu đựng của Tiểu hổ vô cùng tốt, đã sớm biến mất dạng. Tuy nhiên bởi vì là yêu sủng của Nhiếp Vân cho nên hắn biết rõ nó không có việc gì, cho nên lúc này hắn cũng không có lo lắng.
Đứng trong sơn cốc, La Thần nhìn chung quanh một chút, dường như không quá tin tưởng cho nên hai hàng lông mày nhíu lại.
La Vũ nhìn chung quanh một chút, lại dùng truy tung đan điền của mình cẩn thận cảm giác.
La Thần thầm nói.
Cảm ứng một hồi, hai mắt La Vũ đột nhiên nhìn vào một hồ nước trong sơn cốc.
Lúc này đầm nước sau khi Hoàng Viêm linh thạch bị Nhiếp Vân hấp thu đã triệt để khôi phục lại trong suốt, không còn màu vàng nhạt như trước nữa. Dưới ánh trời chiều mới có chút gợn sóng lăn tăn, lóe lên quang mang màu vàng nhạt.
Nghe được hai người nói chuyện, Nhiếp Vân sững sờ.
Đoản kiếm mà hắn vứt đi kia sắc bén vô cùng, được cho là thần binh lợi khí, chẳng lẽ hai người này chạy tới đây là tìm thứ này sao?
Trong lòng sững sờ, trong ánh mắt của hắn, quả nhiên La Vũ truy tung sư kia dùng vẻ mặt hưng phấn nhìn chằm chằm vào đầm nước rồi lên tiếng:
Nói xong hắn thả người nhảy xuống.
La Thần thấy đối phương nhảy xuống, sợ thứ tốt bị hắn cướp đi cho nên cũng không có do dự mà trực tiếp nhảy thẳng vào hồ nước.
Nhiếp Vân thi đồ trên người cỗ thi thể kia, xem như là cầm đồ vật của đối phương. Vốn hắn định tìm cơ hội thu thi thể này lên rồi chôn cất, cũng coi như không lấy chỗ tốt không của người ta. Bây giờ nhìn thấy hai người này là tộc nhân của hắn cho nên hắn cũng bỏ đi suy nghĩ này trong đầu.
Hai người này rất có khả năng là tôn tử của hắn, nhất định sẽ mang thi thể đối phương về nhận tổ quy tông, như vậy chung quy so với lưu lạc ngoài hoang dã còn tốt hơn nhiều.
Ở bên ngoài chờ mọt lát, chợt nghe tiếng nước ào ào vang vọt, hai người La Thần nổi lên.
Hai người này quả nhiên đã mang bộ thi thể kia lên, chậm rãi đặt bên bờ hồ. Vừa mới để xuống, sắc mặt cả hai đồng thời trầm xuống.
La Vũ giơ cái chuôi của đoản kiếm trong tay lên, tức giận tới mức toàn thân run rẩy.
Nhìn thấy cái chuôi kiếm này, Nhiếp Vân cũng xấu hổ một hồi. Lúc này hắn mới nhớ tới, ngày đó hắn vận chuyển pháp quyết vô danh, khiến cho đoản kiếm này hóa thành bụi phấn, sau đó mới tiện tay ném cái chuôi này đi. Không ngờ hai người này thông qua bí thuật truy tung, đuổi theo thứ này.
La Thần cũng không nhịn được rít gào.
Hai người tốn sức, thiên tân vạn khổ chạy vài ngàn dặm tới đây, chính là vì muốn tìm được Ngư tràng đoản kiếm này, về tới gia tộc dương danh lập vạn, kết quả không ngờ rằng lại chỉ tìm được một cái chuôi đỏan kiếm.
Một lúc lâu sau, La Vũ nói.
La Thần cũng hiểu được tình huống bây giờ cho nên gật gật đầu nói.
La Vũ nói một tiếng, hai người cầm thi thể trên mặt đất rồi chậm rãi đi thẳng về phía trước.
Thấy hai người tìm được đoản kiếm cho nên thất vọng, không đuổi theo Tiểu hổ, Nhiếp Vân thở dài một hơi, đang định lặng lẽ rời đi, đột nhiên hắn nghe thấy hai tiếng rít gào phẫn nộ vang vọng trong sơn cốc.
Hai đầu Hổ thú được Nhiếp Vân thiết kế trước đó chính là phụ mẫu của Tiểu hổ. vừa rồi tới đây chúng không có đi ra, Nhiếp Vân lại mải chú ý tới La Vũ, La Thần, trong lúc tâm thần xiết chặt cũng quên đi. Không ngờ tới hai gia hỏa này tìm nơi để hong khô y phục lại vừa vặn gặp hai gia hỏa này.
Hai người này có thực lực Binh Giáp cảnh, nhìn bộ dáng hẳn từ đại gia tộc tới, thực lực không thể khinh thường. Cho dù hai đầu hổ thú này bởi vì Hoàng Viêm linh thạch mà xảy ra biến dị, nhưng mà có lẽ cũng không phải là đối thủ.
Tuy rằng hai gia hỏa này lần trước khiến cho hắn vô cùng chật vật, nhưng mà dù sao cũng là phụ mẫu Tiểu hổ, nếu như không cứu, dù thế nào cũng khó ăn nói.
Rống.
Đang suy nghĩ xem nên đi cứu hai đầu hổ thú này thế nào thì hắn chợt nghe thấy thanh âm của Tiểu Hổ vang vọng.
Nghe được tiếng rống này, Nhiếp Vân vỗ trán một cái.
Trước đó hắn vẫn cho rằng Tiểu hổ đã chạy trốn mất dạng, nhưng mà hắn không nghĩ tới tiểu tử này đã tới đây thì làm sao không có khả năng đi gặp phụ mẫu cho được.
Dê có ân quỳ, quạ có hiếu phụng dưỡng phụ mẫu, có đôi khi động vật còn hiểu hiếu đạo hơn nhân loại.
------oOo------