Nguồn:
read.st
Phủ thành chủ có những tư liệu trân quý, bên trên càng ghi chép kỹ càng về chuyện Yêu tộc xâm lấn hơn trăm năm trước. Lạc Chiêm Hào là thành chủ đương nhiên biết rõ chỗ đáng sợ của Yêu tộc xâm lấn. Hắn biết rõ bằng vào tứ đại gia tộc với phủ thành chủ căn bản không có cách nào chiến thắng. Bởi vậy cho nên hắn mới sớm chuẩn bị hậu sự cho mình.
Nhiếp Vân ngắt lời Lạc Chiêm Hào, lại nói.
Đối với suy nghĩ ngây thơ của Nhiếp Vân, Lạc Chiêm Hào mơ hồ có chút tức giận.
Nhiếp Vân nói.
Phương pháp đột phá Khí Tông trong mắt người thường vô cùng trân quý, nhưng mà đối với lão ngoan đồng hai kiếp như Nhiếp Vân mà nói, quả thực ngay cả một bộ công pháp bình thường cũng không bằng. Thuận miệng là có thể nói ra, hơn nữa tuyệt đối còn kỹ càng, trân quý hơn công pháp mà Nhiếp Khiếu Thiên nhận được ở Lạc Khúc mộ.
Nghe tin tức như vậy Lạc Chiêm Hào trợn trừng mắt, không quá tin tưởng. Tuy nhiên, dường như nghĩ tới cái gì đó, hắn thở dài một tiếng:
Cho dù ta có thể đột phá, nhưng bằng vào hai Khí Tông của Lạc Thủy Thành, căn cứ vào tin tức ta nhận được, lần này khí thế Yêu tộc hung hãn, bằng vào hai Khí Tông cũng như muối bỏ biển, không làm nên chuyện gì.
Ha ha...
Nghe thấy lời hắn nói, Nhiếp Vân lạnh nhạt cười nói:
Thanh âm lạnh nhạt, không lớn, nhưng mà lại như tiếng sấm nổ vang vọng trong tai Lạc Chiêm Hào.
Lạc Chiêm Hào đứng dậy, hai tay nắm lấy bả vai Nhiếp Vân, toàn thân không ngừng run rẩy.
Lạc Khúc mộ là bảo tàng tổ tiên lưu lại, làm hậu bối mà không có cách nào tìm thấy vị trí của nó, trong lòng hắn luôn ăn năn vì chuyện này. Bây giờ nghe được tin tức này, sự hưng phấn tràn ngập trong đầu làm cho hắn quên đi tất cả.
Thấy hắn hưng phấn như thế, Nhiếp Vân cố nén bả vai bị đối phương nắm tới đau đớn, hắn cười khan một tiếng.
Thấy sắc mặt thiếu niên trước mắt cổ quái, lúc này Lạc Chiêm Hào mới ý thức được mình thất thố, hắn xấu hổ cười cười, buông tay ra.
Nhiếp Vân giải thích.
Lạc Chiêm Hào vốn là người thông minh, vừa nghe Nhiếp Vân giải thích đã từ một suy ra ba, thoáng cái hiểu rõ ngọn ngành.
Nhiếp Vân nói.
Sau khi biết được chuyện này, Lạc Chiêm Hào nhịn không được cười lớn một tiếng:
Không ngờ ngươi quả thực là phúc tinh của ta. Vừa mới xuất hiện đã giúp ta giải quyết chuyện làm ta phiền não nhiều ngày. Được, để ta triệu tập tộc trưởng tứ đại gia tộc, thương nghị chuyện đối phó với Yêu tộc, chúng ta đã không còn bị động nữa, cũng có thể chiến một trận.
Triệu tập tộc trưởng tứ đại gia tộc sao? Ý ngươi nói là đám người Nhiếp Hạo Thiên, Phùng Thiên Hành?
Nhiếp Vân sặc nước, hỏi.
Ánh mắt Lạc Chiêm Hào vô cùng thanh tịnh, dường như không có một chút khúc mắc nào bởi vì tứ đại gia tộc từng liên hợp đối phó với hắn.
Nhìn biểu lộ của hắn như vậy, trong lòng Nhiếp Vân đột nhiên có cảm giác tội lỗi ngập trời.
Thành chủ Lạc Thủy Thành có thể vì đối phó với Yêu tộc mà không so đo tất cả. Mà hắn lại chém giết đám người Nhiếp Hạo Thiên cùng với nhiều hảo thủ của tứ đại gia tộc từng đối phó với hắn.
Lạc Chiêm Hào sững sờ.
Nhiếp Vân gãi gãi đầu.
Lạc Chiêm Hào giật mình nói.
Nhiếp Vân chậm rãi đem chuyện xảy ra trong Nghị sự đại điện của Nhiếp gia ra nói một lần.
Lúc nghe thấy tin sau khi Nhiếp Hạo Thiên chết bị Yêu linh phụ thể, biến thành cường giả Khí Tông, Lạc Chiêm Hào ngạc nhiên tới mức hai mắt trợn tròn.
Tin tức này thật đáng sợ, có thể bị Yêu linh phụ thể, như vậy yêu linh này ít nhất cũng phải là Yêu tộc Vương tộc thượng phẩm, loại người cấp bậc như vậy sao lại tới Lạc Thủy Thành cơ chứ?
Lạc Chiêm Hào trợn tròn mắt, hắn đã nghĩ thông mọi chuyện, lúc này mới gấp gáp nói.
------oOo------