Nguồn:
read.st
Phùng Tiêu vừa dứt lời, một thanh âm sang sảng vang lên, Trần gia Trần Tinh rõ ràng cũng tới tiểu viện.
Dương Ngạn chứng kiến người tới là Trần Tinh, gật đầu cười.
Ngày đó tứ đại gia tộc liên minh, Trần Tinh cũng giống như mình, tình nguyện phản bội gia tộc cũng không muốn tổn thương Nhiếp Vân, điểm ấy để cho Dương Ngạn cực kỳ cảm động, bởi vậy đối với hắn cực kỳ thân cận.
Trần Tinh cười khổ.
Ngay thời điểm Trần Tinh cười khổ, đột nhiên một thanh âm từ trong sân vang lên, quay đầu nhìn lại, chẳng biết lúc nào trong nội viện đã nhiều ra một Hổ Đầu thú cự đại, trên lưng thú có hai bóng người, đúng là Nhiếp Vân cùng Nhiếp Khiếu Thiên!
Chứng kiến xuất hiện quả nhiên là Nhiếp Vân, vẻ mặt của Dương Ngạn lập tức lo lắng:
Chứng kiến ánh mắt lo lắng của Dương Ngạn, Nhiếp Vân cười nhạt một tiếng:
Đoạn thời gian trước Nhiếp Vân tiến hành lần thứ nhất Niết Bàn, không dám phân thần chút nào, tự nhiên không có nhìn ngọc bài mà Phùng Tiêu dùng truyền tin cho mình, trên đường trở về lấy ra ngọc bài, thấy phía trên có hơn mười tin tức, trong đó có mấy thứ lại để cho mình cực kỳ mê hoặc.
Mình lúc nào biến thành con rể của Phủ Thành chủ rồi hả? Tứ đại gia tộc vì sao lại liên hợp cùng một chỗ?
Một mực không có hiểu rõ, cuối cùng chứng kiến Phùng Tiêu nói sẽ ở chi nhánh chờ mình, lúc này mới cưỡi tiểu Hổ chạy tới.
Thấy thiếu niên không đi, Dương Ngạn lắc đầu, vội vàng nói rõ chi tiết những ngày này phát sinh, trong đó kể cả Phủ Thành chủ đột nhiên phát động vây quét Nhiếp gia, Nhiếp gia tổ chức tứ đại gia tộc hội nghị, dùng bí mật tấn cấp Khí Tông hấp dẫn mọi người liên minh
Nghe được Dương Ngạn giải thích kỹ càng, Nhiếp Vân giờ mới hiểu được, không nghĩ tới mới bế quan mười ngày, Lạc Thủy thành lại xuất hiện nhiều sự tình như vậy.
Chỉ là hắn có chút không rõ, vì cái gì Phủ Thành chủ sẽ dùng danh nghĩa con rể công nhiên đối phó Nhiếp gia, coi như mình cùng Lạc Khuynh Thành rất quen thuộc, nhưng cũng không có quen đến mức này a!
Dương Ngạn nói tiếp.
Con mắt của Nhiếp Vân nheo lại.
Tuy mình không biết vì sao Phủ Thành chủ lại dùng danh nghĩa con rể giao chiến với Nhiếp gia, nhưng biết rõ Phủ Thành chủ có thể làm như vậy, nhất định là Lạc Khuynh Thành mãnh liệt yêu cầu!
Đối với nữ hài đơn thuần này, mình một lão ngoan đồng sống mấy trăm năm tuy không có khả năng vừa thấy đã yêu, thích nàng, nhưng lúc này nghe được Nhiếp Cường dám bức bách nàng lập gia đình, trong nội tâm vẫn sát ý cuồn cuộn.
Kiếp trước Lạc Khuynh Thành cùng mình có duyên gặp một lần, thời điểm thí luyện đã từng cứu mình, kiếp này lại vì mình cam nguyện hao tổn danh dự, đối với mình có ân, tuyệt không muốn nàng bị một tia tổn thương!
Chứng kiến thần sắc của Nhiếp Vân có chút không đúng, Dương Ngạn sợ hắn tùy tiện xông qua, vội nói gấp.
Nhiếp Vân hừ lạnh một tiếng, hai chân khẽ cong, cả người đã nhảy lên.
Ngay thời điểm Nhiếp Vân bay đến giữa không trung, thét dài một tiếng rơi vào trên lưng tiểu Hổ, một người một hổ như thiểm điện lao đi.
Không nghĩ tới lời của mình còn chưa nói hết, thiếu niên liền xoay người rời đi, Dương Ngạn lại càng hoảng sợ, sắc mặt trở nên tái nhợt.
Quá lỗ mãng rồi, ngươi bất quá là Chân Khí cảnh, đi đấu với Thành Cương cảnh đỉnh phong Nhiếp Cường, đây không phải muốn chết sao?
Xèo xèo C-K-Í-T..T T!
Đột nhiên…
Ba bóng người mạnh mẽ từ ngoài tường nhảy ra, ngăn cản đường đi của một người một hổ, bởi vì tốc độ quá nhanh, đập nện không khí phát ra minh hưởng bén nhọn.
Chứng kiến ba người này đột nhiên kích phát khí minh, Dương Ngạn, Phùng Tiêu, Trần Tinh đều biến sắc.
Không nghĩ tới Nhiếp Cường rõ ràng phái ba cường giả Thành Cương cảnh đỉnh phong mai phục ở đây, Nhiếp Vân gặp gỡ còn có thể sống sao?
Ah…
Ah…
Ah…
Ngay thời điểm ba người sợ hãi toàn thân run rẩy, liên tục ba tiếng kêu thảm vang lên.
Lạch cạch! Lạch cạch! Lạch cạch!
Ba thi thể đồng thời từ giữa không trung rớt xuống, rơi trên mặt đất phát ra tiếng vang nặng nề, như lợn chết.
Chứng kiến ba thi thể rơi xuống, Dương Ngạn, Phùng Tiêu, Trần Tinh tựa như hóa đá.
Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?
Chẳng lẽ ba người này là Nhiếp Vân giết?
Không có khả năng? Trong nháy mắt giết chết ba cường giả Thành Cương cảnh đỉnh phong, đây là thực lực gì?
------oOo------