Nguồn:
read.st
Dù sao cường giả có càng nhiều tài nguyên cùng bảo tàng, có lẽ giúp chúng đột phá binh giáp cảnh, đạt tới cấp bậc càng cao hơn.
Thiếu niên trước mắt không cần dùng chân khí cũng có thể đánh cho nó răng rơi đầy đất, sau này nhất định có thể trở thành một đời kiêu hùng, trở thành yêu sủng của hắn dù kiêu ngạo như Đồng Tí Cự Viên cũng bội phục tự đáy lòng.
Không nghĩ tới là người ta không nhìn trúng mình…
Chứng kiến chân khí từ lòng bàn tay thiếu niên phun mạnh ra, sắc mặt Thiết Lan Nhi thay đổi.
Trước đó nàng luôn kiêu ngạo nói mình là tuần thú sư, dùng sức đả kích người ta, nhưng không nghĩ tới người ta cũng như mình, thậm chí trình độ tuần thú còn cao minh hơn mình!
Tựa hồ nhìn thấy vẻ mất mát trên mặt cháu gái, Thiết Long chuyển đề tài.
Nhiếp Vân cười ha ha nói.
Trí tuệ của Đồng Tí Cự Viên không thua kém nhân loại, Nhiếp Vân biết nó khẳng định nghe hiểu lời mình, vì vậy nói thẳng.
Nếu Đồng Tí Cự Viên trở thành yêu sủng của Thiết Lan Nhi, như vậy có thể cam đoan an toàn của nàng, về phần trợ giúp nó thăng cấp khí tông cảnh, Nhiếp Vân cũng không phải tùy ý hứa hẹn, bởi vì hắn là người của hai thế giới, chỉ cần kiếm đủ dược liệu tùy tiện luyện chế đan dược giúp yêu thú thăng cấp cũng không phải vấn đề gì lớn.
Đồng Tí Cự Viên ngửa mặt lên trời gào thét, nắm tay hung hăng vỗ lên ngực mình, một lát sau cân nhắc lợi hại, rốt cục cúi thấp đầu đi tới trước mặt Thiết Lan Nhi.
Nó xưng vương xưng bá trong rừng sâu nhiều năm như vậy nhưng không cách nào đạt tới khí tông cảnh, nếu trong vòng nửa năm thật sự làm được, nó vẫn nguyện ý làm.
Dù sao sức chiến đấu của nó không kém, nhưng tuổi ngày càng lớn, nếu không nhanh chóng đột phá khí tông, chỉ sợ ngày sau không còn cơ hội.
Nhiếp Vân nở nụ cười nói.
Thiết Lan Nhi hoảng sợ.
Tuy Đồng Tí Cự Viên là cường giả binh giáp cảnh đỉnh, nhưng sức chiến đấu chân chính tuyệt đối so sánh được với cường giả khí tông trung kỳ, thậm chí Thiết Long thúc cũng không phải đối thủ, thiếu niên này lại tùy ý tặng cho mình làm yêu sủng…
Chẳng lẽ hắn…hắn thật yeu thích mình…
Sắc mặt Thiết Lan Nhi cổ quái.
Tuy nàng thích cường giả, nhưng không phải tùy tiện ai cũng thích, vẻ mặt thiếu niên này háo sắc, vừa nhìn đã biết không phải thứ tốt, nếu nàng tiếp nhận ân huệ của hắn mà hắn lại đưa ra yêu cầu vô lễ…
Thiết Lan Nhi cắn môi nói.
Nàng là người tri ân đồ báo, nếu hắn thật sự muốn đem điều kiện này uy hiếp nàng, thật sự làm nàng khó xử, chi bằng hiện tại không cần!
Đồng Tí Cự Viên lảo đảo thiếu chút nữa vấp té.
Mẹ nó, mình làm yêu sủng đã giảm thấp tôn nghiêm bản thân, thế nhưng lại không ai cần, cả hai đều không muốn…nghĩ mình là ai đây?
Nhiếp Vân sững sờ.
Nhiếp Vân nói.
Không trở thành yêu sủng đương nhiên rất tốt, Đồng Tí Cự Viên vội vàng gật đầu.
Thiết Lan Nhi không nghĩ hắn sẽ làm như vậy, cắn chặt răng nói.
Nhìn thấy biểu tình do dự của thiếu nữ, Nhiếp Vân rốt cục đã hiểu, cười lắc đầu.
Trong lòng thở dài, hắn tùy ý nói:
Dong binh vì thi hành nhiệm vụ thuận tiện cho nên cũng không mang theo lều trại gì đó, mệt nhọc sẽ tùy ý tìm chỗ nghỉ ngơi, Nhiếp Vân cũng biết quy củ này cho nên tìm một địa phương trong sơn cốc nằm xuống nhắm mắt lại.
Nhìn thấy ánh mắt trong suốt của thiếu niên, tựa hồ không có tâm tư mờ ám, Thiết Lan Nhi có chút khó hiểu, nghi hoặc nhìn qua Thiết Long.
Thiết Long cũng không biết tại sao Nhiếp Vân lại ra sức lấy lòng Thiết Lan Nhi rốt cục là vì cái gì, vẻ mặt bất đắc dĩ nói.
Nghe được hai người nói chuyện, Liêu Phong cười đi qua:
Hắn vừa định gọi là Dương Vân huynh đệ, nhưng khi nghĩ tới thiếu niên kia có thể thu phục Đồng Tí Cự Viên, vì thế đổi xưng hô thành tiền bối.
Nhiếp Vân đang nằm nhắm mắt phía xa nghe được Liêu Phong nói như thế, trong lòng thở dài.
Xem ra mình biểu hiện thực lực khiến hán tử thuần phác kia sợ hãi, chỉ sợ cảnh tượng tùy ý uống rượu trò chuyện sẽ không còn cơ hội chứng kiến.
Thiết Lan Nhi không trả lời, trong lòng đột nhiên cảm giác buồn bực.
Đại ca, ngươi yêu thích ta điểm nào, ta sửa còn không được sao…
…
Cách sơn cốc mười dặm, Ngụy Thần nhìn chằm chằm Khương Du tức giận quát.
Khương Du ôn hòa nói.
Ngụy Thần cũng không ngu ngốc, nghe được có người có thực lực mạnh hơn Khương Du liền tỉnh táo trở lại.
Sắc mặt Khương Du ngưng trọng nói.
Thiếu niên kia? Thực lực của hắn còn mạnh hơn ngươi?
Ân, ngươi xem tay của ta!
Khương Du đưa qua tay phải.
------oOo------