Nguồn:
read.st
Thiết Lan nói.
Suy nghĩ một chút? Nhiếp Vân là danh thảo có chủ!
Danh thảo có chủ thì thế nào? Chỉ cần chưa kết hôn là được! Hừ, nếu thiên phú của hắn mạnh hơn ta, có năng lực đánh bại ta, dù làm thiếp cho hắn cũng không có gì!
Thiết Lan vung tay.
Vẻ mặt Nhiếp Vân cổ quái.
Liêu Phong lại vỗ vai Nhiếp Vân nói.
Nhiếp Vân lắc đầu.
Thiết Lan càng nhìn càng cảm thấy chán ghét thiếu niên trước mắt, không kiên nhẫn nói.
Nhiếp Vân cười khổ.
Xem ra ấn tượng lưu manh của mình làm sao cũng không tẩy sạch.
Kiếp trước trong lòng hắn tràn đầy cừu hận, tuy rằng là đồ cổ hơn ba trăm tuổi nhưng chỉ nói qua một lần yêu đương, còn chưa thành công đã chết yểu, tuy Thiết Lan Nhi thích mình nhưng ở trong lòng mình chỉ xem nàng là thân nhân, cũng không có tình yêu.
Cho nên tuy rằng là người của hai thế giới, Nhiếp Vân là Huyết Ngục ma tôn tàn nhẫn vô cùng, trên thực tế là một đồng nam rất ít tiếp xúc cùng nữ nhân.
Như vậy lại bị người cho rằng hắn là lưu manh, Nhiếp Vân thật không biết nên nói gì cho phải.
Đột nhiên trong đoàn người vang lên một tiếng cảm khái.
Phải đó, hai mươi hai tuổi khí tông, ba mươi mốt tuổi chí tôn, là cao thủ chí tôn tuổi trẻ nhất Thần Phong đế quốc từ trước tới nay!
Thật lợi hại, khi ta ba mươi mốt tuổi còn chưa tới thành cương cảnh, không thể so sánh a!
Ngươi muốn so sánh với thiên tài Mạc Ngạn Thanh? Ngươi còn chưa tỉnh ngủ sao!
Nhắc tới Mạc Ngạn Thanh, trong mắt mọi người đều lộ ra sùng bái.
Nhiếp Vân đang hồi ức kiếp trước.
Kiếp trước từng nghe nói qua người này, trước khi mình thành danh hắn được xưng là đệ nhất thiên tài Thần Phong đế quốc, nhưng sau khi mình hai mươi lăm tuổi đạt tới chí tôn thì đã lật đổ danh hào của hắn.
Nghe nói hắn là tán tu, luôn một mình ẩn trong núi sâu khổ tu, lúc mình ở Thần Phong đế quốc chưa từng gặp qua, thậm chí còn chưa nhận thức.
Liêu Phong nghĩ Nhiếp Vân bị kinh trụ, cười rộ lên:
Đừng nhụt chí, thiên tài chính là thiên tài, chúng ta không thể so sánh, chỉ cần chuyên tâm tu luyện thì tốt rồi!
Ân!
Nhiếp Vân cười đáp.
Thiết Lan Nhi bĩu môi.
Tiểu Mạc cũng cổ động một câu.
Lúc này Nhiếp Vân mới cảm thấy được là như thế.
Mọi người hàn huyên thêm một lát, thậm chí còn đem chuyện vui chơi giải trí kể ra, ở trước mặt những câu chuyện như vậy với hai đời đồng nam như Nhiếp Vân mà nói hoàn toàn không có chút kinh nghiệm nào, đành bồi cười, không biết làm sao nói chuyện ai ngờ lại bị Thiết Lan Nhi chứng kiến, cảm thấy nụ cười của hắn đáng khinh, hung hăng liếc mắt nhìn hắn.
Nhìn sắc trời không còn sớm, Thiết Long an bài.
Mặc dù trong sơn cốc nhìn qua phi thường an toàn, nhưng mọi người nên cẩn thận một chút cho thỏa đáng.
Đông đông đông đông!
Vừa an bài xong phân công, mọi người chợt nghe tiếng bước chân vang lên liên tục bên ngoài sơn cốc, sau đó vang lên tiếng kêu kinh ngạc.
Ngay sau đó có tiếng bước chân đi tới.
Mặc dù còn rất xa nhưng Thiết Long vẫn nhận ra người tới, không khỏi nhíu mày.
Thiết Lan Nhi vội vàng hỏi.
Sắc mặt Thiết Long ngưng trọng.
Sắc mặt Thiết Lan Nhi hiện lên vẻ chán ghét.
Lạc Ung dong binh đoàn là một trong tam đại dong binh đoàn của Thần Phong đế quốc, nổi danh như Thiết Nham dong binh đoàn, bình thường vì sinh ý nên quan hệ giữa đôi bên chẳng ra gì, không nghĩ tới gặp mặt ở trong này.
Hơn nửa đêm họ lại chạy tới nơi đây, chẳng lẽ bọn hắn cũng chấp hành cùng nhiệm vụ với Thiết Nam dong binh đoàn?
Không có khả năng!
Bình thường một khi cố chủ tuyên bố nhiệm vụ đã có người tiếp đón sẽ dừng lại việc tìm thuê người khác, nếu không sẽ bị dong binh giới trừng phạt, làm sao đã phân phối nhiệm vụ cho nhóm người mình còn tiếp tục phân phối cho Lạc Ung dong binh đoàn?
Trong đám người chợt vang lên thanh âm.
Nghe được thanh âm kia, trên mặt Thiết Lan Nhi hiện lên vẻ chán ghét, vung tay nói.
Một thanh niên bước ra, ánh mắt nhìn chằm chằm vào dáng người nóng bỏng của Thiết Lan Nhi, trong mắt hiện lên vẻ hưng phấn.
Chứng kiến ánh mắt của hắn, Thiết Lan Nhi càng thêm chán ghét, tức giận rút kiếm bật dậy gầm lên một tiếng.
------oOo------