Nguồn:
read.st
Nếu hòn đá thật sự có được lực lượng đặc thù trợ giúp chính mình vận chuyển vô danh pháp quyết, như vậy thu lại trước chờ trở về tìm chỗ không người nghiên cứu, dù sao vô danh pháp quyết là bí mật lớn nhất của mình, đừng nói là Lạc Chiêm Hào, dù là đám người Phùng Tiêu hoặc là phụ thân cũng không thể nói.
Đem hắc thạch bỏ vào đan điền, Nhiếp Vân lại nhìn qua một bên khác của quan tài đá.
Bên kia là giá binh khí, bên phải là giá sách, phía trước là một đài cao, trên đài đặt mười mấy ngọc bài lớn cỡ lòng bàn tay.
Chứng kiến ngọc bài, sắc mặt Nhiếp Vân lập tức thay đổi, cả người hưng phấn run rẩy, hô lên:
Ngọc bài thoạt nhìn rất giống ngọc bài ký lục, nhưng Nhiếp Vân cảm ứng được lực sát thương ẩn chứa bên trong, toàn bộ đều là ngọc bài chí tôn phù lục!
Loại phù lục này chỉ có cấp bậc chí tôn mới có thể luyện chế, dùng năng lực vô thượng đem vũ kỹ hoặc bí pháp đặc thù phong ấn trong ngọc bài, khi chiến đấu hoạt hóa có thể phóng xuất ra công kích toàn lực của cường giả chí tôn!
Thứ này rất khó luyện chế, cho dù cường giả chí tôn luyện mười khối cũng khó thể thành công được một khối, hơn nữa mỗi lần luyện thành một khối cũng bị tiêu hao sạch sẽ toàn bộ lực lượng trong cơ thể, bởi vậy vô cùng quý trọng, đối với người dưới chí tôn mà nói một khối chẳng khác nào là một tính mạng, đem đấu giá trong Thần Phong thành luôn có tiền mà không mua được, muốn mua cũng mua không xong!
Không nghĩ ở đây có tới hơn mười khối!
Một kích toàn lực của cường giả chí tôn, nếu hơn mười khối toàn bộ phóng xuất, dù mười vạn yêu nhân hay hai mươi vạn cũng không đủ giết!
Chí tôn là tồn tại cấp bậc cao nhất của khí hải cửu trọng thiên, một kích toàn lực được thi triển trong phạm vi lớn chỉ sợ trong vòng mười dặm đều phải tử vong, uy lực cường đại đáng sợ.
Cũng bởi vì cường đại như thế, cường giả chí tôn là đối tượng được các thủ đô đế quốc mượn sức. Thậm chí giáp mặt trách mắng hoàng đế, hoàng đế cũng không dám nói gì.
Dù sao thực lực cực mạnh của hoàng thất là lão tổ ẩn sau lưng, mà không phải hoàng đế, dù cường giả chí tôn giết hoàng đế, lão tổ chẳng qua lập một người khác là được, tuyệt sẽ không trở mặt với cấp bậc chí tôn.
Nghe được tiếng kinh hô, Lạc Chiêm Hào cũng nhận ra, ánh mắt phát sáng lên.
Phùng Tiêu đi qua chứng kiến hai người kinh ngạc như thế, không khỏi sửng sốt.
Nghe câu hỏi của Phùng Tiêu, Lạc Chiêm Hào tùy tay cầm một ngọc bài cười giải thích.
Ngọc bài phù lục chỉ cần dùng tinh thần đảo qua bên trong là sẽ biết trong đó phong ấn cái gì, có uy lực ra sao, Lạc Chiêm Hào cũng không phải tùy tiện nói lung tung.
Phùng Tiêu vội vàng đi qua tùy tay cầm lên một khối, tinh thần đảo qua, đôi mắt trợn tròn:
Vũ kỹ công kích đơn thể, Phách Sơn chưởng, một chiêu đánh xuống cả ngọn núi cũng vỡ ra, đánh lén ngay cả cường giả chí tôn sơ kỳ cũng một chiêu mất mạng! Tốt…thật mạnh!
Ha ha!
Nhìn thấy dáng vẻ của hắn, Nhiếp Vân cười to, tùy tay thu ngọc bài trên bàn vào đan điền:
Mấy thứ này uy lực quá lớn, Nhiếp Vân thật sự lo lắng tùy tiện giao cho người khác, vạn nhất người này bị Yêu tộc khống chế, đột nhiên phóng thích chỉ sợ cả Lạc Thủy thành đều xui xẻo.
Lạc Chiêm Hào hiểu được đạo lý này, tùy tay đem ngọc bài ném tới.
Thu ngọc bài vào nạp vật đan điền, Nhiếp Vân đưa tay về hướng Phùng Tiêu.
Phùng Tiêu nhìn phù lục trong tay vẻ mặt lưu luyến.
Tu luyện giả khí hải thật nhiệt tâm với phù lục, một khi cầm trong tay muốn thưởng thức thật lâu mới chịu bỏ qua.
Nhiếp Vân hiểu được tâm tình của Phùng Tiêu, cười đáp, đột nhiên nhớ tới cái gì:
Nhiếp Vân đưa tay cầm lấy ngọc bài tùy ý nhìn thoáng qua, ngay sau đó ném tới:
Không vấn đề gì, trở về thành thì phải giao cho ta!
Đa tạ!
Ánh mắt Phùng Tiêu sáng lên, nắm chặt ngọc bài như nắm giữ lấy bảo bối trân quý nhất trên đời.
Lạc Chiêm Hào đi tới đưa tay chỉ quanh phòng cười nói.
Mọi người đã sớm xem Nhiếp Vân là người tâm phúc, cho dù để hắn thu giữ toàn bộ đồ vật cũng không sao. Dù sao công pháp binh khí linh tinh dù cầm trong tay cũng không thể lập tức luyện hóa, vẫn nên chờ quay về Lạc Thủy thành tiếp tục cẩn thận nghiên cứu.
Nhiếp Vân cũng không chối từ, đi dọc theo đại sảnh một vòng, đem toàn bộ đồ vật thu vào đan điền.
Vừa thu xong toàn bộ bảo vật trong đại sảnh, chợt nghe thanh âm hùng hậu của Lạc Khúc lại vang lên.
Mặc dù biết đối phương cũng không nghe thấy, Lạc Chiêm Hào vẫn không nhịn được quỳ trước quan tài sắc mặt nghiêm túc nói.
Khi mọi người vừa đi vào thì đã phát hiện quan tài, bên trong hẳn là thi thể của Lạc Khúc, nói thế nào cũng là tổ tiên, đã lấy đồ vật của tổ tiên đương nhiên cần phục lạy tạ ơn.
Thanh âm Lạc Khúc lại vang lên.
Tuy biết đây chỉ là thanh âm Lạc Khúc lưu lại, nhưng trùng hợp với lời nói của Lạc Khúc lúc này, vì thế sắc mặt mọi người lại biến thành cổ quái.
------oOo------