Nguồn:
read.st
Ny Khả hạ thấp người nói:
Chờ Mộc Vũ Lâm đi rồi, Ny Khả kinh ngạc hỏi:
Tiểu Phong, đệ từng gặp qua vị Mộc tiểu thư vị này rồi sao?
Ừm.
Lăng Phong đem chuyện lúc trước xảy ra ở Áo La Thương Hội kể lại, rồi kỳ quái nói:
Nàng đến Đa Bảo Các làm gì?
Thì ra là thế, ta còn đang kỳ quái không biết nàng từ đâu mà có được tin tức về nặc thuẫn, đồng thời biết chúng ta luyện chế nó, nguyên lai là từ Áo La Thương Hội.
Ny Khả chợt nói, sau đó nàng lập tức kể lại sự tình vừa rồi xảy ra, cuối cùng hung hăng trừng mắt liếc tiểu Ngả Luân nói:
Tiểu Ngả Luân le lưỡi, vội vàng cúi đầu xuống.
Thoáng suy nghĩ, Lăng Phong lắc đầu nói:
Tuy nói như vậy, nhưng trong lòng hắn cũng không có thoải mái, khi đối mặt với Mộc Vũ Lâm, nội tâm sản sinh cảm giác kỳ quái làm tâm thần hắn có chút không yên, không thể lãnh tĩnh ứng đối như lúc bình thường.
Ny Khả cười nói:
Nghe lời này, khuôn mặt Lăng Phong nhất thời lộ vẻ khổ sở, đám người Bản Hách bên cạnh cũng tỏ ý đồng tình.
...
Ti!
Kiếm nhược du long, thần hóa vạn đoan!
Tinh Thiết Kiếm vừa xuất, một cỗ kình khí cường liệt như lốc xoáy cuồn cuộn nổi lên, phảng phất như không khí bị nổ tung thành một thông đạo xoắn ốc vậy. Một mảnh màu vàng rơi xuống, mũi kiếm xuyên qua phiến lá, thân thể Lăng Phong với kiếm hợp lại, hầu như ngưng hóa thành một thể, bay thẳng lên bầu trời!
Đột nhiên Lăng Phong thu kiếm, dừng lại, khí tức bình ổn dường như vừa rồi chưa từng có gì xảy ra.
Diệp Lạc ở bên cạnh quan sát, ánh mắt sáng lên, hắn đưa tay đón lấy phiến lá vàng từ trên không trung rơi xuống, tán thán nói:
Ánh mắt hắn trở nên phức tạp, khi so sánh với Lăng Phong, hắn có cảm giác thiên phú kiếm thuật mà mình vẫn kiêu ngạo quả thực không thể sánh bằng.
Lăng Phong nhìn về phía phiến lá rụng, thì thấy nó cũng không có tổn hại gì, thế nhưng trên mặt lá có một điểm trắng rất nhỏ, tự nhiên là kiệt tác của Tinh Thiết Kiếm vừa rồi tạo ra. Hắn lắc đầu nói:
Vừa rồi bên trong một chiêu kiếm kia có ẩn chứa Cực Thốn Kính - Ngũ Thốn Kính, lực công kịch sẽ không thấp hơn bát tinh! Một kiếm sắc bén như vậy đánh ra dù là một khối cự nham trước mặt cũng sẽ bị oành thành từng mảnh. Thế nhưng phiến lá rụng này lại không bị hao tổn chút nào! Từ đó có thể thấy một kiếm kia được Lăng Phong dùng chân lực khống chế ảo diệu tới cỡ nào.
Trông thấy ánh mắt bất mãn của hắn, Diệp Lạc hơi cười khổ, bỏ qua thiên phú đáng sợ không nói, e là phần tâm tính vĩnh viễn không thấy đủ này mới là nguyên nhân chính khiến hắn tiến bộ đáng sợ như vậy.
Diệp Lạc hăng hái bừng bừng nói.
Lăng Phong đang định đáp ứng, lúc này một tiếng cười sang sảng vang lên:
Nương theo tiếng cười sang sảng, Gia Liệt Áo mang theo Đế Nhã đến.
Nhìn thấy bọn họ, Lăng Phong chắp tay cười nói:
Đa tạ đại ca Đa tạ đại ca quan tâm, vốn là để tiểu đệ tới cửa bái phỏng mới đúng.
Lời này ta đã nghe ngươi nói tới ba lần rồi, nhưng ngay cả một lần thấy ngươi tới Nạp Đa Phủ của chúng ta cũng không có.
Gia Liệt Áo ai oán nói.
Ách...
Hừ, có ai không biết việc buôn bán của Nạp Đa Gia Tộc các ngươi rất khôn khéo, cho dù là cục xương vụn cũng bị các ngươi ép ra mỡ, Tiểu Phong mà đi tới quý phủ, có bị các ngươi bán mất cũng không biết chừng, ta nào dám để hắn đi.
Âm thanh mạnh mẽ như vậy hiển nhiên là của Ny Khả, nàng nhẹ nhàng đi tới, hung hăng chất vấn nói:
Gia Liệt Áo chớp mắt, lộ ra một bộ dáng trư ca nói:
Ny Khả tựa cười như không cười nhìn hắn, đầu ngón chân hơi nhếch lên:
Gia Liệt Áo lập tức lời lẽ chính nghĩa nói:
Mấy người Lăng Phong nhất tề trợn trừng mắt, đã từng gặp qua kẻ vô sỉ, nhưng cho tới bây giờ vẫn chưa từng thấy ai vô sỉ như vậy.
Gia Liệt Áo cười hì hì mặc kệ bọn họ trừng mắt, sau khi hàn huyên vài câu, liền nghiêm chỉnh nói:
Lăng Phong cùng với Ny Khả hai mặt nhìn nhau/
Gia Liệt Áo đắc ý nói:
Không đợi đám người Lăng Phong đáp lại, hắn liền đã khổ não nói:
Cái gọi là "Quốc lễ" chính là khi sứ giả quốc gia đối phương đến đây viếng thăm, bổn quốc tặng lễ vật cho họ, cũng không cần qua mức trân quý, nhưng là nếu không có lòng chuẩn bị thì khó tránh khỏi bị người ta chế nhạo là không hiểu lễ nghi.
Gia Liệt Áo hướng Ny Khả vái thật dài, làm đủ tư thế. Trên thực tếm hắn tự nhiên không phải là không còn biện pháp nào để chuẩn bị, bất quá mượn cớ này làm cơ hội để bắt chuyện thân cận với Ny Khả mà thôi.
Ny Khả lườm hắn một cái:
Có gì khó giải quyết, ngươi mang tặng cho nàng ta một khảo Tinh Chương rất quí hiếm là được, bảo đảm hữu hiệu hơn so với bất kỳ lễ vật gì khác.
A?
Gia Liệt Áo há to mồm, Ny Khả đưa ra bất kỳ đáp án gì hắn cũng không có kỳ quái, thế nhưng - Tinh Chương?
Lăng Phong thấy buồn cười, không biết vì sao, Ny Khả cùng Gia Liệt Áo ở chung một chỗ,
Ny Khả không chịu nói rõ ràng, Lăng Phong không thể làm gì khác hơn là đến giảng giải ý nghĩa trong đó.
------oOo------