Nguồn:
read.st
Quang vụ lưu chuyển bất định, hồng quang trên bề mặt quả trứng ngày càng thịnh, từng đường hồng quang như những sợi tơ vọt lên giữa không trung, dần kết thành một bức đồ án huyền ảo! Rồi một tiếng nứt khe khẽ vang lên, giữa quả trứng ma thú to lớn xuất hiện những vết rạn như hình mai rùa. Rắc rắc, đầu tiên là một bàn chân đầy lông chui ra, sau đó là một cái đầu nhỏ lúc lắc, đôi mắt nhỏ vẫn chưa mở hẳn, cái mũi nhọn bé xíu hồng hồng phập phồng hít ngửi không khí xung quanh.
Đông Phương San vui mừng reo lên, vội vàng giơ tay ôm con thú nhỏ vào lòng, cọ cọ cái má mềm mại vào chóp mũi nhỏ của con ma thú, chóp mũi mềm mại khẽ chạm vào khuôn mặt trắng nõn của Đông Phương San, khiến cho nàng cười "khanh khách" không ngừng.
Đông Phương San cười nói, thận trọng chuyển con thú nhỏ cho Lăng Phong. Con thú nhỏ ngửi ngửi lòng bàn tay Lăng Phong rồi quay mặt đi với vẻ không hứng thú bắt đầu nghếch nghếch mũi đi tìm khí tức của Đông Phương San.
Trong kho tri thức Sang Sư lưu lại, Lăng Phong biết trừ những ma thú có trí tuệ đặc biệt cao ra, những ma thú bình thường sau khi sinh ra thường có thoi quen nhận ngay sinh vật đầu tiên mình nhìn thấy là người thân.
Con thú nhỏ có tên “Năng Miêu”, sau này lớn lên cùng lắm sẽ có thực lực nhất tinh. Nhưng vì tướng mạo dễ thương nên rất được các cô thiếu nữ quý tộc sủng ái. Nó được ấp nở từ dị linh của Đông Phương San nên thiện cảm với Đông Phương San càng mạnh hơn.
Lăng Phong xoa xoa mũi, hỏi với vẻ bối rối. Hắn tưởng tượng thế nào cũng thấy bộ dạng mình lúc này chẳng khác gì bọn buôn lậu bé gái bất lương? Nhưng tham vọng của một thuật luyện sư lại khiến hắn nóng lòng muốn tìm ra đáp án.
Đông Phương San vội vàng giấu con thú nhỏ đi, thần bí ra hiệu xùy nhẹ một tiếng.
Nhìn ánh mắt thuần chân của cô bé, Lăng Long không kìm nổi phì cười.
Đông Phương San chỉ vào dị linh, nói:
Mặc dù những lời cô bé nói vẫn còn có chút không rõ ràng nhưng Lăng Phong cũng đoán ra được một phần. Phàm là cự linh đều có thiên phú linh kỹ. Có thể thiên phú linh kỹ mà Điểu Sào của Đông Phương San có chính là ấp trứng! Thiên phú linh kĩ này có thể giúp cô bé ấp trừng với tốc độ rất nhanh và thiết lập một mối quan hệ thần bí với con ma thú. Còn cô bé nói không thể ấp ra sủng vật lớn có lẽ để chỉ năng lượng Điểu Sào của cô bé hiện tại vẫn chưa mạnh, không thể ấp ra ma thú tinh cấp cao hơn!
Suy đoán này khiến Lăng Phong thầm cảm thấy kinh hãi, nếu như một ngày nào đó Đông Phương San ấp ra tám đến mười con ma thú cấp bậc thánh vực thì chỉ cần vung tay một cái lập tức có thể chỉ huy hơn mười tên thánh vực cường giả. Cảnh tượng đó mới nghĩ thôi đã thấy ớn lạnh.
Lúc này Lăng Phong chẳng còn gì để nói. Ý của Đông Phương San là bô bé có thể dùng dị linh luyện hóa ma hạch, giúp ma thú mau thăng cấp? Người thường không thể nuôi được ma thú nguyên nhân lớn nhất cũng bởi vì thời gian để ma thú trưởng thành quá dài! Năng lực của Đông Phương San là trực tiếp rút ngắn khoảng thời gian chờ đợi đó, cũng không biết là loại năng lực nghịch thiên gì?
Đông Phương San cúi đầu nói với vẻ buồn phiền, bĩu bĩu môi:
Lăng Phong xoa xoa đầu cô bé, an ủi:
Trở nên mạnh hơn mà Lý Trùng nói có lẽ là Điểu Sào thăng cấp? Nghĩ một hồi, Lăng Phong rút ra mấy phần kim tiêu tử.
Kim tiêu tử ngoài trừ việc có thể điều trị cự linh thương tổn ra sau khi luyện hóa còn có thể nâng cao thực lực cự linh. Lần này trước khi ra ngoài, Lăng Phong đã vơ sạch toàn bộ kim tiêu tử Bản Hách luyện chế nhiều năm! Sau đó, Lăng Phong nói lại một cách đơn giản phương pháp luyện hóa kim tiêu tử cho Đông Phương San nghe. Cô bé mặc dù ngây thơ nhưng về phương diện này thì rất có thiên phú. Có thể nắm bắt mấu chốt rất nhanh. Cô bé hiếu kì nói:
Lăng Phong cười cười, giơ ngón tay ra bộ bí mật. Đông Phương San chớp chớp mắt, cũng giơ tay “suỵt” nhẹ một cái, mắt cong veo như hình trăng khuyết.
Lăng Phong “ha ha” cười lớn, theo những lời Đông Phương San nói, có lẽ tổ tiên trước đây của cô bé cũng có người có dị linh Điểu Sào. Trên thực tế, ở những gia tộc khống chế huyết mạch nghiêm khắc, cự linh vẫn có thể di truyền lại! Hiện tượng này biểu hiện một cách rõ ràng trên thú nhân tộc, trừ phi thông hôn với người ngoài tộc, nếu không trong một chủng tộc nào đó, ví dụ hồ tộc, tộc nhân một khi đánh thức được cự linh, cự linh sẽ chuyển thành hồ linh!
Tổ tiên của Đông Phương San đánh thức được Điểu Sào, cũng không biết vận mệnh ra sao. Lăng Phong thấy, có được dị linh thần kì như vậy, chỉ cần trưởng thành thuận lợi thì sẽ có một thực lực mà ai nghe thấy cũng phải kinh sợ! Nhưng tình hình của Đông Phương thương đội lại không giống như có một vị tổ tiên là cao thủ cường đại. Trong này có lẽ vẫn còn biến cố gì đó mà người ngoài không thể biết được.
Đúng lúc đó, bên ngoài bỗng truyền tới những tiếng la lớn:
Đông Phương San nghịch ngờm lè lưỡi, ôm Năng Miêu:
Nói đoạn, ôm Năng Miêu chạy ra ngoài, nhảy vào lòng vị lão nhân đang hốt hoảng tìm kiếm.
Lão nhân tóc trắng xóa, vừa nhìn thấy Đông Phương San, mọi lo lắng trên khuôn mặt đều tan biến hết, không kìm được nói:
Tiểu thư, lão bộc đã nói là người không được hạy linh tinh mà, sao người…
Hì hì, Lý gia gia, ông xem.
Đông Phương San giơ cao con Năng Miêu trên tay. Vừa nhìn thấy, Lý gia gia liền thất sắc, cuống quýt liếc nhìn xung quanh, thấy không có ai mới thở phào nhẹ nhõm:
Tới gần trưa, Lăng Phong mới gặp Lý Trùng ở đại sảnh, Lý Trùng dẫn theo Đông Phương San nhìn Lăng Phong chắp tay nói:
-Lăng tiên sinh, làm phiền rồi.
Hàn huyên mấy câu, Lý Trùng cười nói:
Đông Phương San nhìn Lăng Phong chớp chớp mắt, tay xách một cái túi được đan bằng len, bên trong đựng con ma thú mới nở cách đây không lâu. Năng Miêu thỉnh thoảng loại ngọ nguậy đòi trèo ra ngoài, tiểu cô nương sợ nó bị thương vội vàng ấn nó xuống. kết quả Năng Miêu đáng thương chỉ còn biết khịt khịt mũi nhỏ. Một người một thú, dễ thương vô cùng. Không đợi Lăng Phong nói, Đông Phương San cầu khẩn luôn:
Bị một tiểu cô nương nước mắt lưng tròng cầu khẩn, Lăng Phong sao nỡ từ chối? Huống hồ mấy ngày nay hắn cũng đang nghĩ có nên tìm một người thông thuộc Hắc Phong Nguyên dẫn đường hay không. Một đám người tu vi bất phàm lạc đường trong Hắc Phong Nguyên cũng không tiện, chi bằng đồng hành cùng Đông Phương thương đội lại hay hơn.
Lăng Phong cười nói:
Vậy ta đành phải nhờ cậy các vị rồi, hi vọng không mang lại phiền toái gì cho lão trượng.
Đâu có, có Lăng tiên sinh đồng hành lão hủ còn mong gì nữa.
Chuyện đã định xong, hai người Lý Trùng cáo từ rời đi, trong lúc mơ hồ, Lăng Phong nghe thấy Lý Trùng trầm giọng nói:
Lời chưa nói hết, Đông Phương San đã hôn cái chụt vào trán lão đầu:
Chỉ có Lý gia gia là tốt với San San nhất!
Cô nhóc này.
Lý Trùng cười cười, véo vào cái mũi nhỏ của San San, chẳng thốt ra được một lời trách móc nào nữa.
Lý Trùng nghĩ cách xa như vậy chắc Lăng Phong không nghe thấy hai người nói gì. Ai ngờ Lăng Phong thân là Thuật Luyện Sư lại linh mẫn hơn Chân Võ Giả rất nhiều, những lời này Lăng Phong nghe thấy hết, không sót câu nào.
Đối với một thương đội mà nói, mỗi lần xuất môn đều có rất nhiều rắc rối. Tốt nhất vẫn là bớt được chuyện nào hay chuyện ấy. Nhưng bởi vì Đông Phương San khẩn cầu nên Lý Trùng mới chịu mời bọn Lăng Phong gia nhập. Đúng là hiếm thấy. Lăng Phong mỉm cười, xem ra vị Lý quản gia này đúng là nuông chiều San San thật, bất luận khó xử thế nào cũng giúp đến cùng.
Đang lúc suy nghĩ, trước mặt bỗng bước tới hai người, người đi trước beo béo trắng trắng mặt đầy hòa khí, vừa mới đến gần đã cười lớn, nói:
Người này chính là lâu chủ của nghênh tân lâu, họ Ứng, tên thì không rõ nên mọi người đều gọi là Ứng mập. Con người này rất hào sảng đại khí, bất luận với ai cũng tươi cười niềm nở. Nếu như cả một nhóm người cùng đang bàn chuyện phiếm thì Ứng mập vẫn có thể quan tâm tới cảm xúc của từng người, không để cho họ cảm thấy bị lạnh nhạt. Bản lĩnh ứng phó này khiến ai cũng phải ngưỡng mộ. Chẳng trách nghênh tân lâu của hắn làm ăn tốt nhất trong Cửu Lý trấn này.
Ở Cửu Lý Trấn, những thương đội khác nếu muốn đi qua Hắc Phong Nguyên thuận lợi thường tìm một chi dong binh đoàn hoặc một người mạo hiểm có thực lực cường đại nào đó làm hộ vệ và nghênh tân lâu đóng vai trò trung gian, làm cầu nối cho các dong binh đoàn và thương đội, đứng giữa kiếm lợi nhuận. Nếu như Ứng mập không có những thủ đoạn như vậy thì nghênh tân lâu đâu có tồn tại được lâu đến vậy.
Người đứng đằng sau thân hình cao lớn, trên mặt có một vết sẹo dài đáng sợ, khải giáp trên người loang lổ vết thương rõ ràng là người đã từng thân kinh bách chiến. Sắc mặt hắn rất bất thiện, nhìn Lăng Phong hừ lạnh một tiếng!
Lăng Phong có chút khó hiểu, không biết đã đắc tội gì với người này. Hắn nói vài câu với Ứng mập rồi quay người bỏ đi. Lăng phong vừa đi khuất, Ứng mập liền thay đổi sắc mặt:
Mặc Đồ, thăm dò kĩ chưa vậy?
Đoàn trưởng, xong rồi ạ. Đám người này có lẽ là vương tôn công tử của một công quốc xa xôi nào đó kết bè kết nhóm đi du ngoạn. Thuộc hạ đã xác nhận người vừa rồi là thủ lãnh của chúng.
Khải giáp nam tử Mặc Đồ lạnh lùng nói:
Hai ngày nay các huynh đệ chơi song lục với chúng nên có thể xác nhận chúng đều xuất thân quý tộc, nếu không sao có thể chơi song lục xuất thần nhập hóa đến vậy!
Hơn nữa, văn điệp của chúng thuộc hạ đã kiểm tra cẩn thận, là dùng danh nghĩa dong binh đoàn Thanh Quả.
Nhắc đến dong binh đoàn Thanh Quả, sắc mặt Mặc Đồ lộ ra một tia khinh thường:
Bình thường một dong binh đoàn cường đại luôn có văn điệp của mình nên đương nhiên không thể đi mua như bọn Lăng Phong nên Mặc Đồ mới kết luận như vậy.
Nghe vậy, sắc mặt Ứng mập dần trở nên hòa hoãn, gật gật đầu:
Mặc Đồ mỉm cười hung tợn, mục quang nhất thiểm, sát khí ẩn lộ:
Ở một góc tối không người, ba đường thân ảnh xuất hiện bên cạnh Lăng Phong, chính là hoàng kim thiết tam giác! Hạ Á nói trước:
Bởi vì dong binh đoàn trên đại lục có thể thành lập một cách tùy ý nên căn bản không cần thủ tục. Muốn truy xét thật giả cũng khó. Lăng Phong chỉ gật gật đầu, không nói thêm điều gì, hướng mắt về phía Lâm Kì và Chu Cương Liệt.
Chu Cương Liệt cười hì hì, nói:
Chu Cương Liệt cười hì hì như chẳng buồn để ý. Chỉ có những người khướu giác linh mẫn mới cảm nhận được mùi máu tanh nồng tỏa ra từ tay hắn!
Chuyến đi hơn hai tháng này vô cùng yên ổn. Gặp phải đối tượng khiêu khích, Lăng Phong và Huyết Sát Vệ đều ra tay rất nhanh lẹ nên bây giờ trên tay mỗi một Huyết Sát Vệ đều ám mùi máu tươi! Huyết Sát Vệ cũng giống như tên gọi của mình, dùng máu tươi và sát khí đúc kết thành thiết huyết huy hoàng!
Lâm Kì lạnh lùng bổ sung:
Lâm Kì tính tình lãnh đạm nên không thích nói chuyện, phán quyết này là dành để nói về bọn Mặc Đồ.
Lăng Phong nhìn Lâm Kì, trịnh trọng nói:
Ngươi chuyên trách bảo vệ Đông Phương San, ta không muốn nhìn thấy cô bé có bất cứ thương tổn nào.
Rõ!
Ba người nghiêm mặt đáp, từ sau khi Lăng Phong giúp bọn họ giải quyết sự khốn nhiễu của dị linh trên người, bọn họ đã coi Lăng Phong như tín ngưỡng duy nhất của mình!
Mọi chuyện đều nhất nhất nghe theo lệnh Lăng Phong!
------oOo------