Nguồn:
read.st
Mạnh Hàn làm ra điệu bộ này cũng không có bảo Kiều cùng Chu bỏ vũ khí xuống, chỉ là nhìn qua thủ lĩnh thương nhân cau mày hỏi.
Mạnh Hàn vừa hỏi như vậy đối phương dường như cũng nhìn thấy chuyển cơ, vội vàng đáp lời:
So với địa phương khác ta đến thì nơi này là thấp nhất.
Ah? Vậy tại sao huynh đệ ngươi còn cò kè mặc cả với quản gia của ta?
Mạnh Hàn vẫn bảo trì bộ dáng tủm tỉm, trò chuyện rất thân mật nha.
Thủ lĩnh thương nhân vội vàng giải thích, cuối cùng cũng hiểu người này khó chơi. Đánh lại không dám đánh, mà lãnh chúa trước mặt thoạt nhìn không lớn tuổi lắm, nhưng cũng không phải là người dễ ứng phó.
Mạnh Hàn giọng điệu hạ thấp, quay người nhìn qua Grace, giọng nói giống như đang trách cứ:
Grace, chuyện này cũng đáng tranh chấp với những huynh đệ này sao? Con số không đúng, lôi tờ dơn ra tính toán một hồi xem sao, không cần gây phiền toái để tổn thương hòa khí a!
Đúng vậy a, đúng a!
Thủ lĩnh thương nhân cũng gật đầu nói, nhưng mà hắn cũng biết tốt xấu, cũng nói tốt cho Grace:
Khi nói chuyện không để lại dấu vết đem gia tộc của mình báo ra, dường như vô tình ý mà chấn nhiếp Mạnh Hàn, muốn hắn biết rõ tốt xấu.
Mạnh Hàn không thèm quan tâm tới mặt mũi của tên thủ lĩnh, đừng nói hắn không biết Andrew gia tộc, cho dù biết rõ thì hiện giờ có Tinh linh tộc làm chỗ dựa, hắn cũng không sợ.
Grace có chút kinh ngạc, nhưng cũng không có nói thêm cái gì, nhanh chóng rời đi, qua một hồi xuất hiện lần nữa thì bàn tính nằm trong tay.
Mạnh Hàn nhận lấy, sau đó hỏi Grace:
Lãnh chúa đại nhân câu hỏi, Grace làm sao có chấn chờ, nhanh chóng báo ra con số. Cư dân tới tới lui lui đều là người Hoàng Sa Trấn, trong lúc lơ đãng thậm chí nhàm chán cũng muốn xem tràng diện lần này, con số Grace đã sớm nhớ rõ trong lòng.
Khi Grace báo số Mạnh Hàn một tay cầm bàn tính, một tay nhanh chóng dao động bàn tính, vô cùng có tiết tấu. Chỉ chốc lát cũng báo ra kết quả.
Mạnh Hàn ngẫng đầu, đối mặt với gia hỏa thủ lĩnh đang nhìn bàn tính há hốc mồm hỏi một câu.
Con số đều nắm giữ trong tay Mạnh Hàn, cho dù chơi xấu cũng không có cách nào, huống chi đối phương đã bị bàn tính trên tay Mạnh Hàn làm chấn kinh, bất tri bất giác gật gật đầu.
Mạnh Hàn nói rất nhanh:
Hiện tại Mạnh Hàn mới kịp phản ứng, mới năm ba ngày ngắn ngủi thằng này thông qua thuê bán còng thú, rõ ràng đã lời tới hơn mười miếng kim tệ, làm sinh ý quả nhiên quá tốt! Sớm biết như vậy chính mình cũng mang một đám còng thú cho thuê.
Thủ lĩnh thương nhân vẫn còn sợ run, Mạnh Hàn lại quay người hỏi Grace:
Chính hắn báo cao số bao nhiêu?
Năm mươi ngân tệ!
Grace phi mau trả lời nói.
Mạnh Hàn nhíu mày, nói:
Chênh lệch mấy miếng ngân tệ còn nói tốt, bây giờ lại chênh lệch một nửa, không thể nào nói nổi a?
Đại nhân, chúng ta cũng tính toán sai, lập tức dựa theo con số của ngài mà giao.
Không biết trong nội tâm của thủ lĩnh thương nhân đánh chủ ý gì, nhanh chóng chịu thua. Lập tức bảo tiểu gia hỏa trong thương đội giao tiền.
Mạnh Hàn ngăn thủ lĩnh thương nhân:
Tính toán sai? Chống nộp thuế phải chịu hình phạt treo cổ! Niệm các ngươi mới vi phạm lần đầu, đổi thành phạt tiền! Tổng cộng chênh lệch bảy mươi miếng ngân tệ, dựa theo hình phạt tăng gấp mười, có lẽ các ngươi giao bảy kim tệ. Tính cả vốn và thuế tổng cộng tám kim tệ lại hai mươi miếng ngân tệ, ngân tệ xóa đi, phải nộp tám kim tệ, không có ý kiến chứ? Ngươi xem, chúng ta đã rất có thành ý!
Không có ý kiến, không có ý kiến, giao tiền.
Thủ lĩnh thương nhân nháy mắt cũng không nháy nhìn qua bàn tính trên tay Mạnh Hàn, mặc kệ đám người sau lưng kháng nghị, trực tiếp ra lệnh giao tiền.
Thò tay tiếp nhận tám kim tệ của thương nhân đưa qua, Mạnh Hàn tiện tay ném cho Grace, một bộ dạng nói lời thầm thía giáo dục nàng:
Hắn nói làm đám thương nhân nghe mà toàn thân phát lạnh, như vậy mà không gọi là lừa gạt?
Mạnh Hàn vẫn giáo dục quản gia của mình.
Người liên can thì toàn bộ lâm vào im lặng.
Thủ lĩnh thương nhân còng thú dường như không có nghe Mạnh Hàn nói chuyện, vẻ mặt tươi cười chỉ vào bàn tính trong tay Mạnh Hàn nói:
Trách không được thằng này mặc kệ đám người phía sau đang kháng nghị, Mạnh Hàn nói cái gì hắn cũng đáp ứng cả, thì ra là nhìn trúng bàn tính trong tay của Mạnh Hàn. Trong nội tâm Mạnh Hàn khẽ động, cầm bàn tính đưa tới trước mặt tên này:
Thương nhân còng thú khẽ vươn tay, liền định từ trong tay Mạnh Hàn cầm bàn tính quan sát cẩn thận, Mạnh Hàn lại làm ra bộ dạng thừa nước đục thả câu, tiện tay thu lại. Làm cho tên thương nhân này bắt không được.
Mạnh Hàn một tay cầm bàn tính, một tay đem bàn tính gãy loạn lên, lại nhìn qua tên thương nhân nói:
Trên mặt tên thương nhân có chút ngượng ngùng thu tay lại, Mạnh Hàn lần này lại hào phóng, trực tiếp đem bàn tính nhét vào trong tay của đối phương:
------oOo------