Nguồn:
read.st
Long Ưng hoàn toàn bằng sự linh duệ của Ma Cực, trước hết lách mình về bên trái, lại tiến lên trước một bước, vận quyền đánh thẳng tới.
Người nọ hiện thân ở phía trước, cách hắn năm bước, dựa lưng vào đình đứng ngạo nghễ, thân hình lắc lư mấy cái, hóa giải sức mạnh chiêu thế của Long Ưng, lộ vẻ kinh ngạc, mắt lóe sáng một cách khác thường, nhìn Long Ưng đăm đăm.
Long Ưng buộc phải thối lui hai bước, thầm kêu lợi hại, luận về nội công, quả thật không bằng đối phương.
Đương nhiên khi chính thức giao thủ, còn phải kể đến nhiều yếu tố khác như chiêu thức, chiến lược, nhưng nội công người này thâm hậu, so với bọn Pháp Minh rõ ràng là cùng một đẳng cấp. Cao thủ như thế, thiên hạ hiếm thấy.
Sau một khắc, người kia lướt tới bên trái, khuỷu tay mạnh mẽ đánh ngược về phía đầu vai Long Ưng, Long Ưng cười ha hả, xoay người đưa chân lên, dùng đầu gối thúc vào vùng xương cụt của y, một chỗ rất yếu hại, để hóa giải đòn của đối phương.
Người kia hừ một tiếng, bước chân vô cùng linh hoạt, chẳng những thân hình xê dịch, triệt tiêu thế đánh, tay trái chụm lại thành đao, xỉa vào xương bánh chè của hắn. Nếu để y đánh trúng, đùi phải của Long Ưng sẽ tạm thời bị phế đi. Long Ưng lập tức biến chiêu, đổi thành đá vào bắp chân của y. Người kia xoay người một cái, đã vòng ra phía sau Long Ưng, hai tay triển khai thế tấn công một cách khéo léo và linh hoạt, như thể dòng nước xiết của Eo Hổ Nhảy mãnh liệt tấn công Long Ưng. Nhất thời, những luồng khí xoáy đáng sợ cuồn cuộn khắp nơi, nếu là cao thủ bình thường, ngay cả đứng vững cũng khó.
Hai tay Long Ưng bay lượn, quyền chưởng bất định, khó khăn lắm mới chống đỡ được thế công ác liệt của đối phương. Bỗng hắn xoay người, bằng sự linh hoạt và ảo diệu của Ma Cực, nhằm vào khe hở của những đòn đánh của cao thủ đáng sợ này, giống như lúc vượt qua những xoáy nước nguy hiểm của Eo Hổ Nhảy, thình lình thoát khỏi những dòng khí xoáy. Người kia cũng không truy kích, mỉm cười:
Hai người ngồi đối diện trong đình, bốn mắt nhìn nhau.
Long Ưng vẫn còn hơi rúng động, lập tức có một đánh giá mới đối với Đại Giang Liên: Chỉ với một người này, đã đủ sức gây ra cho Trung Thổ một trận long trời lở đất.
Người kia vẻ như không hề có cuộc động thủ vừa rồi, điềm nhiên nói:
Long Ưng thầm nghĩ, nếu như mình đúng là Phạm Khinh Chu, chắc chắn không cưỡng nổi cám dỗ và sức hút của danh nghĩa người đồng tộc, vội cung kính đáp:
Khoan Ngọc vui vẻ:
Long Ưng cao giọng:
Đôi mắt Khoan Ngọc lóe lên sự sắc sảo trí tuệ và vẻ yêu mến người tài, rồi bất ngờ hỏi:
Long Ưng thầm kêu lợi hại, vấn đề này tưởng như đơn giản, nhưng trả lời lại hết sức khó khăn, nếu nói không khéo, bao nhiêu công sức đổ sông đổ biển, mà lại không biết đối phương dùng thủ đoạn gì đối phó với mình. Không dám chần chừ, hắn đáp:
Khoan Ngọc thản nhiên:
Long Ưng cung kính đáp:
Khóe miệng Khoan Ngọc nở một nụ cười, hai mắt lấp lánh sáng ngời, tựa như nhìn thấu tận gan ruột Long Ưng, giọng điệu vẫn hết sức bình thản:
Long Ưng thầm nghĩ, người này xét việc rất chính xác, liền không chút dối gạt, đem quá trình bắt giữ tên tặc hái hoa, kể lại tường tận. Đối mặt với y, hắn có cảm giác sợ hãi như khi đối mặt Võ Chiếu, nói sai nửa câu là sẽ phải lãnh đủ hậu quả đáng sợ. Người này võ công vô cùng cao thâm, thật sự có thể giết chết mình.
Sau khi nghe xong, Khoan Ngọc cảm khái, nói:
Long Ưng sợ y tiếp tục hỏi tiếp, vội nói:
Khoan Ngọc nói:
Long Ưng giả bộ ngây ngô, hỏi:
Khoan Ngọc lộ vẻ hài lòng:
Trong lòng Long Ưng kinh sợ, đối với Phạm Khinh Chu, Đại Giang Liên điều tra vô cùng triệt để, không bỏ sót điều gì. Cũng vì vậy, thấy mình là người có thể mời gọi, nên mới lôi kéo. Từ nay về sau, nhất cử nhất động của mình, sẽ bị giám thị chặt chẽ. Hắn đáp:
Khoan Ngọc lắc đầu:
Ngừng lại một chút, ý nói tiếp:
Mặc dù Long Ưng đã quen với kỹ xảo thẩm vấn đột ngột khiến người trở tay không kịp của y, nhưng vẫn có cảm giác khó chịu đựng nổi. Thế là hắn kể lại chuyện phải hộ tống Minh Huệ, Minh Tâm đến Từ Hàng Tĩnh Trai, đương nhiên lý do là vì tài, vì sắc, cũng nỗi bởi vì Đan Thanh Tử thấy hắn vũ dũng hơn người, phá vỡ phục kích của Đại Giang Liên, cho hắn là hiệp khách trượng nghĩa, mới giao nhiệm vụ nặng nề. Rốt cuộc hắn trộm gà không được còn mất nắm thóc, để Khải Việt đưa hai nàng đi. Riêng đối với mỹ nữ Hoa Gian, một chữ hắn cũng không nhắc tới, bởi vì không thể nào giải thích.
Khoan Ngọc trầm ngâm một lát, không đem lòng nghi ngờ, gật đầu:
Y lại tiếp:
Long Ưng lớn tiếng đáp ứng, theo lời rời đi.
Hoành Không Mục Dã từng nói, người Đột Quyết nhận mình là dòng dõi của thần Sói, coi đó là vinh quang lớn nhất. Bởi vậy họ rất trọng huyết thống, chỉ có người đồng tộc mới có thể giành được sự tín nhiệm của họ.
Dân tộc nơi biên ải rất có tinh thần thượng võ, người Đột Quyết lại càng coi trọng, địa vị, danh dự được quyết định bởi kỹ năng chiến đấu, cho nên họ rất coi trọng anh hùng.
Bây giờ Long Ưng, do Cách Phương Luân khẳng định nguồn gốc người Đột Quyết của hắn, lại thêm thành công vượt qua cửa ải Eo Hổ Nhảy, cho dù là người Hán tinh thông sông nước cũng không nhiều người làm được. Sự thành công của Long Ưng, chẳng những làm người vững vàng ở vị trí thứ hai của Đại Giang Liên là Khoan Ngọc thêm phần kính trọng, mà ở một mức độ nào đó, cũng khiến hắn trở thành “anh hùng” trong lòng Hoa Giản Ninh Nhi, làm suy giảm rất nhiều lòng căm thù vì giết chồng của nàng.
Sau khi hắn lên thuyền, Hoa Giản Ninh Nhi dẫn hắn đến khoang thuyền, dùng tiếng Đột Quyết nói rõ tỉ mỉ các phương pháp thông tin liên lạc ngầm, tiếng lóng và ám hiệu, chỉ riêng về điều này, đủ biết Đại Giang Liên tổ chức rất chặt chẽ, tất cả đều có lớp lang và trật tự.
Hai người ngồi đối diện, gió sông từ cửa sổ khoang thuyền thổi tới, khiến không khí càng trong lành, mát mẻ. Tóc Hoa Giản Ninh Nhi phơ phất, phong thái quyến rũ của mỹ nữ dị tộc khiến Long Ưng lóa mắt, say mê. Càng nghĩ tới một mỹ nhân Đột Quyết có nhan sắc động lòng người như vậy, chịu dùng sắc đẹp để mê hoặc mình, thiếu chút nữa hắn đã quên mình tới là để nằm vùng rồi.
Hoa Giản Ninh Nhi vén mấy lọn tóc vương trên mặt đẹp, nghiêm mặt:
Long Ưng thừa cơ hỏi:
Hoa Giản Ninh Nhi không tự chủ lộ ra vẻ giễu cợt, nói:
Nàng lại nói:
Vẻ mặt cợt nhả, Long Ưng nói:
Không biết là nhớ tới điều gì, Hoa Giản Ninh Nhi chẳng những không giận, mặt lại ửng đỏ, dữ tợn nói:
------oOo------