Nguồn:
read.st
Thượng Quan Uyển Nhi nói:
Long Ưng tức giận:
Thượng Quan Uyển Nhi nói:
Long Ưng trợn mắt nhìn nàng.
Thượng Quan Uyển Nhi nói:
Long Ưng nói thất thanh:
Thượng Quan Uyển Nhi nói:
Long Ưng cảm thấy rùng mình. Nữ đế quyết định thật nhanh. Hắn cười khổ:
Hắn lại thở dài một tiếng rồi nói tiếp:
Thượng Quan Uyển Nhi u oán:
Long Ưng biết rõ ở phủ Lương vương, Thượng Quan Uyển Nhi hoàn toàn không đồng ý chuyện gần gũi với hắn, nên lên tiếng đe dọa:
Thượng Quan Uyển Nhi nổi giận:
Long Ưng trừng mắt nhìn nàng rồi nói:
Thượng Quan Uyển Nhi cười tới mức run rẩy:
Long Ưng cảm thấy suy sụp:
Đến lượt Thượng Quan Uyển Nhi la lên thất thanh:
Long Ưng mừng rỡ:
Dứt lời hắn đứng dậy tới đứng sau lưng Thượng Quan Uyển Nhi rồi nói:
Thượng Quan Uyển Nhi thất bại vội vàng cầu xin:
Long Ưng bị đánh trúng chỗ yếu vội vàng vất binh bỏ chạy khỏi phủ Lương vương.
Ra khỏi phủ Lương vương, Long Ưng muốn gặp nhất là Đoan Mộc Lăng và Tiểu Ma nữ nhưng lại sợ làm rối loạn cảm xúc của Tiểu Ma nữ đành phải cố gắng kìm chế trở về với ba vị kiều thê mà nghỉ ngơi. Không ngờ, chưa tới cung Thượng Dương đã có tiểu thái giám tới mời hắn đến Đại cung giám phủ.
Long Ưng thúc ngựa, phải mất thời gian hơn nửa chén trà mới tới được nơi. Tiểu cung nga lập tức dẫn hắn tới khu viện ở phía sau. Nhận ra đó là một trong những cung nga hôm đó bóp vai cho Bàn công công, hắn liền hỏi:
Tiểu cung nga vừa thẹn vừa mừng cúi đầu đáp:
Long Ưng thuận miệng ỏi:
Tiểu Tuệ nói:
Bước vào cái sảnh nhỏ trong nội viện, lần đầu tiên thấy Bàn công công không ngồi ăn. Lão thấy Long Ưng, lập tức không nói không rằng ném cho hắn một cái bọc. Long Ưng đưa tay đón lấy. Trong lúc đó, Tiểu Tuệ lặng lẽ rời khỏi.
Long Ưng ngẩn người:
Bàn công công đi về phía hắn và nói:
Long Ưng tưởng đó là một bộ trang phục khác để đóng giả thần y liền vội vàng thay thử rồi thuận tiện nói Võ Chiếu miễn chức mấy người họ Võ. Bàn công công cảm thấy nghi ngờ:
Long Ưng cảm thấy kinh ngạc:
Bàn công công nói:
Long Ưng nhân lúc lão nói chuyện thì thay y phục rồi hoảng sợ nói:
Bàn công công đoạt cái mũ trong tay hắn rồi đội lên sau đó sửa sang và nói:
Long Ưng bó tay không còn cách nào khác bèn nói:
Bàn công công như không phải việc của mình:
Long Ưng tập trung tin thần để sự chú ý vào các đốt ngón tay, gân cơ của cơ thể. Một lát sau, người hắn chợt thấp đi hai tấc, lại ưỡn ngực co bụng hóa thành thân hình thái giám chuẩn mực.
Bàn công công nói:
Long Ưng không hiểu tại sao phải mang mặt nạ.
Bàn công công đi vòng quanh người hắn rồi đứng lại lấy trong người ra một vật gì đó và nói:
Nói xong, lão móc một cái hộp sức nhỏ lấy một thứ bột gì trong đó rồi bôi xóa bỏ sự sơ hở đó. Sau đó lão mới cười nói:
Long Ưng vừa đi theo lão vừa hỏi:
Bàn công công dẫn hắn đi ra cánh cửa hậu viện rồi trầm giọng nói:
Một tên tiểu thái giám nhìn thấy họ vội vàng cung kính đẩy cửa sau, bên ngoài có sẵn một đoàn xe đứng chờ. Đoàn xe có tất cả năm chiếc cùng với hơn ba mươi thái giám. Nhìn thấy Bàn công công, đám thái giám cung kính thi lễ mà không một ai dám ngẩng đầu lên quan sát Long Ưng.
Bàn công công đi với hắn lên một chiếc xe rồi nói:
Lần đầu tiên Long Ưng làm người đánh xe dùng la kéo nên luống cuống điều khiển la. Rất nhiều thái giám chạy hai bên yểm hộ cho viên thái giám giả là hắn.
Bàn công công để âm thanh thành một đường mà nói chuyện với hắn:
Long Ưng hoảng sợ khống chế âm thanh mà nói nhỏ:
Bàn công công thở dài:
Long Ưng biết Vạn Nhận Vũ thông báo cho Lý Long Cơ rằng mình không có thời gian để gặp mặt vì vậy mà y mới cầu xin Bàn công công.
Tại sao Lý Long Cơ lại vội vã gặp mình như vậy? Hắn hỏi:
Bàn công công nói:
Đoàn xe la rời khỏi cánh cửa Tuyên Chính, khi tới Đông Cung thì cũng nhìn thấy ánh mặt trời.
Long Ưng nhớ tới Vạn Nhận Vũ từng nói trong tông thất Lý Đường chỉ có Lý Long Cơ là có tư cách thiên tử. Hắn hỏi:
Bàn công công nói:
Đoàn xe nhanh chóng đi vào Đông Cung. Võ Lâm quân canh cửa thấy Bàn công công dẫn đầu thì không dám hỏi nửa câu mà để cho họ vào.
Đông cung nằm ở góc Đông Nam của cung thành, cửa chính là cửa Trọng Quang, ngoài ra còn có mấy cửa nhỏ. Phía đông là cửa Tân Thiện, phía Tây là cửa Duyên Nghĩa, tự mình là một cái thành với hình chữ nhật, rộng hơn trăm trượng mà dài 150 trượng với tầng tầng lớp lớp cung điện, thấp thoáng trong rừng cây. Cảnh sắc ở nơi này cũng được, tất nhiên không thể sánh nổi với sự xa hoa tráng lệ trong hoàng cung nhưng lại có một thứ phong thái tao nhã. Nhưng nghĩ tới một khu vực thế này lại là một cái ngục lớn, Long Ưng cũng phải cảm khái. Tại sao Võ Chiếu lại có thể đối xử với cháu của mình một cách nhẫn tâm như vậy? Nhớ tới người họ Võ gây họa cho đất nước, Long Ưng lại cảm thấy tức giận.
Đoàn xe vòng qua điện chính rồi đi theo con đường bên phải tới phòng ăn.
Long Ưng kinh ngạc:
Bàn công công chẳng thèm quan tâm:
Long Ưng nói:
Bàn công công trả lời:
Đoàn xe dừng lại.
Hơn mười người hầu bước ra chào đón, nhanh chóng dỡ hàng hóa xuống. Bàn công công rời ghế nói:
Bàn công công bố trí cho Long Ưng ngồi trong một cái sảnh nhỏ hẻo lánh, xem ra đây là phòng của hạ nhân còn lão thì chẳng biết đi đâu.
Một lát sau, Lý Long Cơ mới tới. Long Ưng đã bỏ mặt nạ giả để lộ mặt thật của mình.
Khi y đẩy cửa bước vào, Long Ưng đứng dậy chào đón. Lý Long Cơ bước tới, kích động nắm lấy hai tay hắn mà thở dài:
------oOo------