Nguồn:
read.st
Phong Quá Đình đáp:
Long Ưng cười nói:
Phong Quá Đình cười khổ nói:
Long Ưng nói:
Hai người đi ra theo cửa Quan Phong Môn, nhằm hướng Thiên Tân Kiều chạy đi.
Phong Quá Đình nói:
Long Ưng nói:
Phong Quá Đình nói:
Long Ưng thật sự không có thể nói ra bí mật có liên quan tới quan hệ giữa Ma Chủng và Tiên Thai, cho dù Phong Quá Đình là bạn vào sinh ra tử của hắn.
Hắn quát lên, Tuyết Nhi hí dài, tăng cường tốc độ.
Phong Quá Đình thúc ngựa vượt qua, hai con ngựa chạy dọc theo con sông, sau khi đến Thiên Tân Kiều gặp Vạn Nhận Vũ, phi đến thành đông bắc.
Long Ưng một mình tiến vào Thanh Chân Tự (Nhà thờ Hồi giáo) ở Đại Đồng Phường, bờ bắc kênh Thông Tế, phía nam Thần Đô. Nhà thờ này ở gần Hậu Tái môn, cổ thụ bao quanh, đẹp đẽ, thanh tịnh và yên bình.
Trong chùa chỉ có một ông lão đội mũ đang quét dọn, không hề để ý tới hắn. Long Ưng đi thẳng vào chính điện, vừa đi vừa tìm Hoang Nguyên Vũ. Hắn thầm sợ hãi, bởi vì tuy cảm ứng được dự hiện diện của y, nhưng lại không thể nào xác định được vị trí.
Hắn đột ngột xoay người sang chỗ khác: Một người từ trên xà nhà nhảy xuống, nhanh như làn khói, sau khi đáp xuống, tứ chi giãn ra, im hơi lặng tiếng trở lại hình người. Cái cảm giác kỳ dị này, khó thể mô tả được.
Chỉ thoáng nhìn, tuy dáng vẻ, phong thái khác hẳn Hoa Tú Mỹ, nhưng dựa vào dung mạo, có thể khẳng định y và Hoa Tú Mỹ là anh em hoặc chị em. Người kia vóc dáng cao gầy như Long Ưng, đôi chân dài quá khổ, vai rộng, lưng mỏng, tràn đầy sức lực được tích tụ. Đầu y dài mà hẹp, đôi mắt dài nhưng hơi nhỏ, vẻ mặt dửng dưng, nụ cười uể oải, ánh mắt sắc bén nhưng không bộc lộ, mũi cao thẳng tắp, khóe môi góc cạnh rõ ràng. Y có cái khí thế của một người có thể giải quyết bất cứ khó khăn nào, xem người trong thiên hạ như không khí.
Cho dù Long Ưng có phỏng đoán như thế nào, cũng không ngờ được Hoang Nguyên Vũ lại là một người cao minh như thế, hoàn toàn là đối thủ ngang tầm. Lưng y đeo một thanh trường kiếm hẹp, không vỏ, hình dáng đặc biệt, lưỡi dài tới bốn xích (xích: 33cm), hết sức sắc bén.
Hoang Nguyên Vũ chắp tay, nói:
Long Ưng mỉm cười, nói:
Hoang Nguyên Vũ nở một nụ cười rất đẹp mắt, khiến Long Ưng không thể không thừa nhận, Hoa Tú Mỹ là mỹ nữ hiếm có, còn y cũng là một mỹ nam hiếm thấy, lại có phong thái đặc biệt, so ra còn tuấn tú hơn hai anh em họ Trương, nhưng không ẻo lả như họ.
Lúc này có người đi tới, Hoang Nguyên Vũ nháy mắt với Long Ưng, dẫn đường đi vào một đình nghỉ mát trong một vườn cây gần chính điện.
Y đi giữa những cột đình, nói:
Long Ưng ngồi xuống lan can bên cạnh y, nói:
Hoang Nguyên Vũ lộ ra hai hàm răng trắng bóng, đều tăm tắp, nói:
Long Ưng thầm kêu lợi hại, nghĩ là một chuyện, thấy lại là chuyện khác. Phong độ, tư thái của người người này đều rất tốt, quả thật không hề thua kém Hoa Tú Mỹ, có thể tưởng tượng được khi các cô gái trẻ nhìn thấy y thì sẽ có cảm giác như thế nào. Hắn ngạc nhiên hỏi:
Ánh mắt của Hoang Nguyên Vũ một mực không để hắn hiểu thấu mình, nói như kể chuyện nhà:
Long Ưng thật sự kinh ngạc, nói:
Đôi mắt Hoang Nguyên Vũ đầy vẻ thương cảm của sự hồi tưởng, chậm rãi nói:
Long Ưng cảm thấy sự nghi ngờ của mình bắt đầu dao động. Dường như đối phương hoàn toàn không nói dối. Hắn cảm nhận được nỗi buồn sâu sắc mà Hoang Nguyên Vũ biểu lộ. Dĩ nhiên, cho dù lúc này y nói thật, cũng không có nghĩa là y sẽ không cùng Hoa Tú Mỹ hợp mưu hại bọn hắn. Nhưng như lời nói của Bàn công công về nhân tính, nếu như đồng cảm với cảnh ngộ của anh em y, đương nhiên hắn sẽ vì thương cảm mà bị cảm xúc chi phối, giảm bớt cảnh giác đối với Hoang Nguyên Vũ.
Long Ưng biết đã rơi vào thế hạ phong, cau mày nói:
Ánh mắt Hoang Nguyên Vũ lộ vẻ sùng kính, gật đầu nói:
Y mỉm cười:
Long Ưng hỏi:
Hoang Nguyên Vũ cúi đầu buồn bã, nhẹ nhàng nói:
Rồi y chợt ngẩng đầu, đôi mắt lóe sáng, trầm giọng nói:
Long Ưng nói:
Hoang Nguyên Vũ chán nản nói:
Rốt cuộc tia hy vọng cuối cùng của Long Ưng mong tìm ra sơ hở của y cũng tắt ngúm, cố hỏi vớt vát:
Hoang Nguyên Vũ nói:
Long Ưng còn muốn hỏi thêm vài câu, nhưng không còn nhiều thời gian. Hắn còn phải về cung gặp Thượng Quan Uyển Nhi, nhờ nàng cải trang cho mình, đành phải giao kẻ kỳ lạ này cho Vạn Nhận Vũ và Phong Quá Đình. Hắn nói:
...
Long Ưng chạy tới điện Trinh Quán, vốn định đến tòa nhà ba tầng của Thượng Quan Uyển Nhi, nào ngờ bị Vinh công công mời vào nội đường.
Điều bất ngờ là Bàn công công cũng có mặt, đứng bên cạnh Nữ Hoàng đang ngồi bên án. Ông ta cúi cái đầu to béo xuống khẽ nói chuyện với bà ta. Lần đầu thấy hai người ở chung một chỗ, thái độ của Võ Chiếu rất gần gũi, điều mà Long Ưng chưa bao giờ thấy bà ta biểu lộ với người khác.
Thượng Quan Uyển Nhi ngồi ở một phía, thấy hắn đến, nghiêm khắc lườm hắn, rồi lại tặng cho hắn một nụ cười ngọt ngào. Hắn cố lắng nghe, nhưng không nghe được tiếng nói của Bàn công công, biết là họ nói chuyện theo lối “truyền âm nhập mật”.
Võ Chiếu ngẩng đầu lên, đưa mắt nhìn, lộ vẻ vui vẻ, rõ ràng là tâm trạng đang thoải mái, từ từ đứng dậy. Bàn công công lùi ra một chút, khuỳnh cánh tay trái lên để Võ Chiếu khoác, hai người cùng đi về phía Long Ưng.
Long Ưng hết sức ngạc nhiên và băn khoăn, không phải hai người tranh cãi ầm ĩ một trận sao? Nhưng nhìn biểu hiện lúc này của hai người, đã không còn tình trạng không nhìn không hỏi, kính nhi viễn chi như trước nữa.
Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?
Thượng Quan Uyển Nhi sợ đến mức quỳ rạp xuống đất.
Võ Chiếu mỉm cười nhìn hắn, như không nhận thấy sự tồn tại của Thượng Quan Uyển Nhi, với sự “nâng đỡ” của Bàn công công, đi tới trước mặt Long Ưng, ân cần hỏi:
Một câu hỏi thăm bình thường, lại khiến Long Ưng choáng váng, người nóng lên, bởi vì đêm qua mình từ chối Thượng Quan Uyển Nhi, nói là phụng mệnh Nữ Hoàng đi “thám thính tình hình quân địch”, bây giờ người phái hắn đi thực hiện nhiệm vụ bí mật, lại hỏi hắn đêm qua có ngủ ngon không, chẳng phải là mình há miệng mắc quai sao? Hắn đành trả lời lập lờ:
Bàn công công nhìn Thượng Quan Uyển Nhi, nói:
Thượng Quan Uyển Nhi như nghe được mệnh lệnh từ chính miệng Võ Chiếu, đứng dậy cúi đầu, lại không nhịn được len lén liếc nhìn Long Ưng, vẻ mặt đầy hoài nghi. Nếu như Võ Chiếu không có mặt, chắc chắn nàng sẽ lập tức hỏi tội Long Ưng.
Bàn công công nói:
Long Ưng kêu lên:
Võ Chiếu buông cánh tay Bàn công công ra, ngạo nghễ chắp tay sau lưng đứng cách hắn bốn bước, vẻ mặt hơi giễu cợt, nói:
Bàn công công tránh qua một bên, vừa đi vừa nói:
Thượng Quan Uyển Nhi phùng má, tới bên cạnh Long Ưng, khiến hắn sợ hãi nói:
Bàn công công ôm một bọc quần áo quay lại, cười nói:
------oOo------